Thật là vui khi nhận món quà Tết của nhà thơ Nguyễn Ngọc Hạnh vào ngày cuối năm: Một đĩa nhạc có nhiều nhạc sỹ phổ thơ của anh như Phan Huỳnh Điểu, Nguyễn Duy Khoái, Phạm Trường Sơn, Quỳnh Hợp, Nguyễn Ngọc Tiến, Trọng Đài, Đình Thậm, Lê Anh, Thái Nghĩa, Tuấn Khanh và Trung Kim; Và tập Thơ Tình với nhiều bài thơ mà đọc xong tôi như bay vào thiên nhiên; với trời, trăng, mây, gió; với sông, núi, cỏ, cây. Nhưng đâu phải là những giấc mơ dìu dặt thiên đường, những giấc mơ thoáng phai mộng mị mà đó là những tự sự day dứt không nguôi hòa quyện với nhân quả vũ trụ. Có lẽ nói nhiều thì thừa, tôi xin trích cảm nhận của một vài nhà thơ khi đọc tập Thơ Tình Nguyễn Ngọc Hạnh để hiểu thêm về thơ anh hơn: • Nhà thơ Ngô Minh: Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh dân dã nhưng đầy chiêm cảm. Chính những chiêm nghiệm đã làm cho câu thơ có sức nặng, sức sống lâu bền. từ những hình ảnh do quan sát được, anh rút ra được những triết lý ẩn chứa…Tôi rất thích anh Nguyễn Ngọc Hạnh dùng chữ “Giao thừa” trong câu thơ: “Phút này rồi cũng xa xôi/ Tôi giao thừa với lở bồi đêm xuân…” Đó là cách tu từ làm mới nghĩa cho chữ giao thừa và làm cho câu thơ như găm vào lòng người. • Nhà thơ Thanh Thảo: Dòng chảy của thơ anh âm thầm không có cái dữ dội của ghềnh thác, những bùng nổ, những gào thét. Nhưng có những tiếng rạn vỡ… • Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo: Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh đưa ta về một dòng sông mưa. Mưa dịu dàng, mưa mù mịt. Và đôi khi mưa nguồn chóp biển. Những cơn mưa tình yêu giăng mắc sợi nhớ, sợi thương lại cuộn trào buồn đau và hạnh phúc. Những cơn mưa theo sông về biển lớn, và có những cơn mưa xoa dịu lòng ta, an ủi, vỗ về. Để rồi khi cơn mưa đã tạnh, chỉ còn lại trời xanh: “Em đi qua như áng mây bay/ Không rực rỡ cầu vồng bảy sắc/ Mây in đời em vào tôi xanh biếc. Mỗi nhà thơ có một khởi điểm vui, buồn. Nỗi niềm quê trĩu nặng đã khơi nên hồn thơ Nguyễn Ngọc Hạnh: “Xin nối sợi dây gàu cho lòng bớt cạn/ Tôi múc ánh trăng về làm thơ/ Rồi tri âm em mà bầu bạn.” … • Nhà thơ Nguyễn Nhã Tiên: Thơ thì cứ rút ruột mà tuôn ra…Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh là như thế, mới thoáng qua chẳng bầm ruột, tím gan ai hết. Hãy yêu hết lòng, hãy cười hả hê và khóc hả hê. Bởi lúc ngồi trước trang thơ là lúc ta chưa hiểu hết mưa nguồn mà con mắt cứ lơ ngơ về phương biển mênh mông, say sưa lầm lụi bước…
Trung Kim cám ơn anh Nguyễn Ngọc Hạnh đã gởi tặng đĩa nhạc Giấc Mơ và rất vui khi anh lấy tên ca khúc Trung Kim phổ thơ anh đặt tên cho album.
Để đón giao thừa và chúc mừng năm mới, Trung kim mời quý vị nghe ca Khúc Đêm Xuân, một trong những ca khúc trungkim phổ thơ của nhà thơ Nguyễn Ngọc Hạnh có trong album Giấc Mơ. Chúc nhà thơ Nguyễn Ngọc Hạnh và quý vị một năm an lành, thịnh vượng.
Đêm Xuân - Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh - Nhạc Trung Kim - Ca Sỹ Thái Phú - Hoà âm & Phối khí Xuân Minh
Lời bài hát: Rồi ngày qua, đêm sẽ trôi. Còn mùa xuân nay cùng tôi ở lại. Là ngọn cỏ, là bờ cây. Giao thừa đêm với rạng ngày mới lên Giao thừa tôi với đời em. Lời yêu thương tách vỏ tiếng chim ra ràng. Đêm xuân hoa cỏ trần gian. Đưa em về giữa đường làng cùng tôi. Phút này rồi cũng xa xôi. Tôi giao thừa với lở bồi đêm xuân. Em là hoa giữa trời mờ sương. Tôi như giọt nắng bên trời tơ vương. Rồi ngày qua đêm sẽ trôi. Rồi ngày qua đêm sẽ trôi. Mình tôi ngồi lại cùng tôi giao thừa.
bài thơ:Giao thừa
Rồi ngày qua đêm sẽ trôi Mùa xuân ở lại cùng tôi phút này Như là ngọn cỏ bờ cây Giao thừa đêm với rạng ngày mới lên
Giao thừa tôi với đời em Lời yêu tách vỏ tiếng chim ra ràng Đêm xuân hoa cỏ trần gian Đưa em về giữa đường làng cùng tôi
Phút này rồi cũng xa xôi Tôi giao thừa với lở bồi đêm xuân Em là hoa giữa mờ sương Tôi như giọt nắng tơ vương bên trời
Rồi ngày qua đêm sẽ trôi Mình tôi ngồi lại cùng tôi giao thừa.
- Ca khúc trong Album Giấc mơ 1. Làng - Nhạc Phan Huỳnh Điểu - Ca sỹ Vân Khánh 2. Xuân Muộn - Nhạc Nguyễn Duy Khoái - Ca sỹ Thái Phú 3. Khi Em Về - Nhạc Phan Trường Sơn - Ca sỹ Thanh Trà 4. Cơn Mưa Ngày Yêu Em - Nhạc Trung Kim - Ca sỹ Thanh Phong 5. Qua Đò Nhớ Mẹ - Nhạc Nguyễn Ngọc Tiến - Ca sỹ Thu Huyền 6. Em và Dòng Sông - Nhạc Quỳnh Hợp - Ca sỹ Dương Quốc Hưng 7. Biển Lặng - Nhạc Quỳnh Hợp - Ca sỹ Đức Quang 8. Phút Giao Thừa - Nhạc Trọng Đài - Ca sỹ Mỹ Phượng 9. Nhớ mùa hoa ven sông - Nhạc Đình Thậm - Ca sỹ Đinh Thậm 10. Bài thơ trên cao - Nhạc Lê Anh - Ca sỹ Thanh trà 11. Lời ru - Nhạc Trung Kim - Ca sỹ Vân Khánh 12. Mênh mang Bà Nà - Nhạc Quỳnh Hợp - Ca sỹ Tốp ca nam 13. Đêm Xuân - Nhạc Trung Kim - Ca sỹ Thái Phú 14. Giấc Mơ - Nhạc Trung Kim - Ca sỹ Hồng Hạnh 15. Dòng sông còn lại - Nhạc Thái Nghĩa - Ca sỹ Thanh Yên 16. Ký ức làng quê - Nhạc Trịnh Tuấn Khanh - Ca sỹ Thanh Trà
4 tàu đánh cá Phú Yên bị tàu Trung Quốc bắn đuổi *
4 tàu đánh cá Phú Yên bị tàu Trung Quốc bắn đuổi *
TTO - Trưa 1-6, Bộ chỉ huy Bộ đội biên phòng Phú Yên đã có báo cáo khẩn gửi Bộ Tư lệnh Bộ đội biên phòng và UBND tỉnh Phú Yên về việc bốn tàu câu cá ngừ đại dương của ngư dân tỉnh Phú Yên bị tàu Trung Quốc dùng súng bắn đuổi. >> Read this on Tuoitrenews.vn
Thượng úy Nguyễn Ngọc Ry, đội phó đội kiểm soát biên phòng Đà Rằng (thuộc đồn biên phòng 352), điện đàm với thuyền trưởng Lê Văn Giúp sáng 1-6 - Ảnh: Duy Thanh
Theo báo cáo, qua bộ đàm, Trạm liên lạc biên phòng Đà Rằng (TP Tuy Hòa, Phú Yên) nhận được thông tin từ ông Lê Văn Giúp, 49 tuổi, thuyền trưởng tàu PY92305TS, cho biết vào chiều tối 31-5, tàu ông cùng ba tàu khác là PY92105TS của ông Lê Văn Khang (46 tuổi), PY92017TS của ông Nguyễn Văn Chiến (36 tuổi) và PY92223TS của ông Lê Thái Bình (46 tuổi), cùng ở P.6 (TP Tuy Hòa) đánh bắt cá ngừ đại dương tại tọa độ 8056’ vĩ Bắc, 112045’ kinh Đông, cách đảo Đá Đông thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam khoảng 15 hải lý về phía đông nam thì bị ba tàu mang các số hiệu 989, 27 và 28 của Trung Quốc bắn đuổi.
“Các tàu của Trung Quốc chỉ cách tàu chúng tôi khoảng 40m, họ dùng súng bắn xuống nước, uy hiếp không cho chúng tôi đánh bắt” - qua bộ đàm ông Giúp báo.
Do bị uy hiếp, bốn tàu đánh cá Phú Yên đã rời khỏi nơi đánh bắt và tìm nơi khác tiếp tục hoạt động. Tin từ Bộ đội biên phòng Phú Yên cho biết hiện bốn chiếc tàu với 40 lao động đều an toàn.
Bộ đội biên phòng Phú Yên đề nghị Bộ Tư lệnh Bộ đội biên phòng và UBND tỉnh Phú Yên báo cáo Bộ Ngoại giao để có biện pháp can thiệp, bảo vệ ngư dân.
Ghi âm cuộc báo cáo của thuyền trưởng Giúp với đồn biên phòng:
Vào một đêm trăng trên bờ biển Vũng Tàu, nhà thơ, hiệu trưởng Đinh Đình Chiến kể với tôi: “Nơi tôi ở đất đai thì khô cằn, người dân thì nghèo khổ. Nhiều người chì còn biết trồng và chăm sóc cây mai để đến tết bán lấy tiền sinh sống cho cả năm. Sự chăm sóc, nâng niu, ân cần, nhẫn nại cho mai suốt cả năm tạo nên một loại tình cảm gắn bó giữa người với mai nên khi tết đến, người trên phố tới mang hết đi thì họ cảm thấy hụt hẫng..buồn. Các bạn thử tưởng tượng nhé! Cả một ngôi làng mai rực vàng với những dáng mai thanh thoát như thế chỉ trong một thoáng đã biến thành trống trải, hoang tàn, chỏng chơ với những gốc rễ cây và những hố đất nham nhở…” Sự phân hóa giàu nghèo hiện rõ ngay trong ngày đầu năm: Người quyền quý, giàu sang thì no ấm với những gốc mai, nhánh đào quí giá từ trong nhà ra tới ngoài vườn cho đến ngõ phố; Kẻ nghèo hèn thì thiếu thốn túng quẫn, hẩm hiu buồn tẻ từ thôn xóm, ngoài vườn vào tới trong nhà. Trớ trêu thay, kẻ nghèo hèn lại mang niềm vui đến cho người giàu. Họ chịu thiệt thòi để cho mùa xuân được vui hơn.
“Có thằng bé đã chăm sóc một gốc mai mấy năm nay đến nổi thương yêu gốc mai như người ruột thịt. Đã bao lần nó quyết không để cha mẹ bán đi. Nhưng tết nay, ngoài gốc mai của nó có giá thì trong nhà ngoài vườn không còn gì để bán cho có giá hơn. Thế là, sau một buổi nó vắng nhà, cha mẹ nó đã bán gốc mai cho một người trên phố.”
Thằng bé khóc suốt chiều 30 tết bên miệng hố gốc mai đã bứng đi…
Nẻo Xuân Nhạc Trung Kim Thơ Đinh Đình Chiến Ca sỹ Duy Minh
Đây là một tin mới nhất của Y Khoa, để chống lại bệnh ung thư.
Mời các bạn hãy đọc lá thư ĐIện tử này, người bạn bên Pháp gởi cho tôi, và tôi hy vọng các bạn sẽ phổ biến gởi đi tiếp…
Những điểm lợi ích của trái chanh:
- Trái chanh là một sản phẩm kỳ diệu chuyên giết các tế bào ung thư.
- Nó mạnh gấp 10.000 lần hơn liệu pháp hóa học (chimiothérapie).
- Tại sao chúng ta không biết gì về nó (cho dến giờ này).
- Bởi vì có những nhà bào chế (labo) thích bào chế ra một loại thuốc
với thủ thuật hổn hợp nào đó để đem lại nhiều lợi nhuận cho họ hơn mà
thôi.
- Từ đây về sau quí vị có thể giúp bạn bè nào cần bằng cách cho họ biết là nước chanh rất cần thiết để ngừa bệnh.
- Mùi vị của chanh rất là tốt và nó không có gây ra những tác dụng kinh khủng như các loại liệu pháp hóa học (chimiothérapie).
-Nếu có thể, quí vị nên trồng một cây chanh trong vườn của quý vị.
- Đã có biết bao nhiêu người chết trong lúc bí mật nầy (của trái chanh)
được dấu kín để không đụng tới tiền lời hàng tỷ bạc của những nhà kinh
doanh?
- Như quý vị đã biết, cây chanh thấp, lại không tốn chỗ bao nhiêu. Và được biết có nhiều loại chanh (như chanh giấy?).
- Quí vị có thể dùng chanh với nhiều cách khác nhau: quí vị có thể ăn
cả vỏ, vắt chanh ra uống, uống nước đá chanh đủ kiểu, làm bánh v.v.v.v…
- Người ta cho trái chanh hay nhiều thứ lắm nhưng quan trọng và hay nhất là hiệu quả của nó đối với ung nhọt và bướu.
- Cây chanh là một vị thuốc đã chứng minh là trị được tất cả các loại
ung thư. Có những người khác còn xác nhận là nó có một công dụng rất lớn
trong mọi loại biến thể của các loại ung thư
- Người ta cũng
còn xem chanh như là một loại thuốc chống đủ loại vi trùng, chống các
loại viêm do vi khuẩn, và nấm, rất hữu hiệu chống ký sinh trùng và sâu
(mầm bệnh) trong máu, nó lại có thể điều hòa được huyết áp (quá cao
hay quá thấp) chống áp xuất cao và rối loạn thần kinh.
- Tài
liệu này có được từ một trong những nhà bào chế thuốc lớn trên thế
giới, người này xác nhận là sau trên 20 lần thử nghiệm từ năm 1970 ở
viện bào chế, mới thấy được là:
- Chanh tiêu diệt các tế bào
tinh quái trong 12 loại ung thư, gồm cả ung thư đường ruột ung thư
ngực, vú, ung thư tiền liệt tuyến, phổi, lá lách (tuyến tụy)…
-
Cây chanh và trái chanh được cho thấy có hiệu quả 10.000 lần hơn sản
phẩm Adriamycin, một loại thuốc hóa học thường được dùng trên thế giới
để làm chậm lại sự nẩy nở của tế bào ung thư.
- Và còn lạ lùng
hơn nữa là loại nước chanh trị bệnh nầy chẳng những diệt được các loại
tế bào ung thư mà không bao giờ ảnh hưởng đến các tế bào sạch.
Viện Khoa Học và Sức Khỏe, L.L.C. 819 N. Causez Strêt, Baltimore, MD. 1201
- Hãy gởi đi khắp nơi trên thế giới-
Objet : LE CITRON...A LIRE ATTENTIVEMENT
Institut de Sciences de la santé, L.L.C. 819 N. Rue Charles Baltimore, MD 1201.
Ceci est la dernière nouveauté en médecine, effective pour contrer le cancer !!! Lisez avec attention le message que l'on vient de m'envoyer, j'espère que vous le ferez suivre !!!
Bienfaits du citron.
Le citron (citrus) est un produit miraculeux pour tuer les cellules cancereuses. Il est 10.000 fois plus puissant que la chimiothérapie. Pourquoi ne sommes-nous pas au courant de cela?
Parce qu'il existe des laboratoires intéressés par la fabrication d'une
version synthétique qui leur rapportera d'énormes bénéfices. Vous
pouvez désormais aider un ami qui en a besoin en lui faisant savoir que
le jus de citron lui est bénéfique pour prévenir la maladie. Son goût est agréable et il ne produit pas les horribles effets de la chimiothérapie. Si vous en avez la possibilité, plantez un citronnier dans votre patio ou votre jardin.
Combien de personnes meurent pendant que ce secret est jalousement
gardé pour ne pas porter atteinte aux bénéfices multimilionnaires de
grandes corporations ? Comme vous le savez, le citronnier est bas,
n'occupe pas beaucoup d'espace et est connu pour ses variétés de
citrons et de limes. Vous pouvez consommer le fruit de manières
différentes: vous pouvez manger la pulpe, la presser en jus, élaborer
des boissons, sorbets, patisseries, ... On lui attribue plusieurs vertus mais la plus intéressante est l'effet qu'elle produit sur les kystes et les tumeurs.
Cette plante est un remède prouvé contre les cancers de tous types.
Certains affirment qu'elle est de grande utilité dans toutes les
variantes de cancer. On la considère aussi comme un agent anti
microbien à large spectre contre les infections bactériennes et les
champignons, efficace contre les parasites internes et les vers, elle
régule la tension artérielle trop haute et est antidépressive, combat
la tension et les désordres nerveux.
La source de cette
information est fascinante: elle provient d'un des plus grands
fabricants de médicaments au monde, qui affirme qu'après plus de 20
essais effectués en laboratoire depuis 1970, les extraits ont révélé
que: Il détruit les cellules malignes dans 12 types de cancer, y
compris celui du côlon, du sein, de la prostate, du poumon et du
pancréas... Les composés de cet arbre ont démontré agir 10.000 fois
mieux que le produit Adriamycin, une drogue chimiothérapeutte
normalement utilisée dans le monde, en ralentissant la croissance des
cellules du cancer. Et ce qui est encore plus étonnant: ce type de
thérapie avec l'extrait de citron détruit non seulement les cellules
malignes du cancer et n'affecte pas les cellules saines.
Institut de Sciences de la Santé, L.L.C. 819 N. Causez Street, Baltimore, MD 1201
Thật cảm phục khi biết một số nhà
tỷ phú trên thế giới hiến tặng hầu hết tài sản của mình để làm từ thiện.
Trong đó đáng chú ý nhất là Warren Buffett ở Mỹ và Du Bành Niên ở Trung
quốc. Cả hai ông hiến cả gia tài của mình cho từ thiện. Mà tài sản của
hai ông này thì ai cũng biết, thuộc hàng tốp đầu trên thế giới và ở
Trung quốc. Cả hai ông có chung một quan điểm khiến người ta phải suy
ngẫm: Không cho con cái thừa hưởng tài sản nào của họ mà dành hết cho từ
thiện. Họ quan niệm rằng cho con thừa kế gia tài không do chúng làm ra
là một tai họa. Ông Du Bành Niên nói: “Nếu chúng giỏi hơn tôi, chúng
không cần tiền của tôi. Nếu chúng bất tài thì cho chúng nhiều tiền chỉ
hại chúng mà thôi”.(nguoilaodong) (Hèn gì các cậu ấm, cô chiêu của một
số nhà giàu Việt Nam ta phung phí tiền bạc vào các chốn ăn chơi, vào các
cô “chân dài” như nước cũng phải).
Ông Buffett dùng 99% tài sản của mình để làm từ thiện trong đó góp
83% vào quỷ từ thiện mang danh của vợ chồng nhà tỷ phú Bill Gates. Với
số tài sản trị giá 30,7 tỉ USD, ông có thể lập quỷ từ thiện mang tên
mình. Nhưng Buffett nói: “Bởi vì chúng tôi có một mục tiêu chung. Đó là
(khiến cho) đời sống của mỗi người bằng đời sống của những người khác”.
(nguoilaodong). Ý ông là mong muốn đạt được mục tiêu đó chứ cái danh,
cái tên không cần thiết đối với ông.
Nghĩ lại một số đại gia của Việt Nam ta làm từ thiện với mục đích
quảng cáo thương hiệu, đánh bóng tên tuổi mà thấy buồn: Bỏ ra một ít
tiền để được nêu danh trên các phương tiện truyền thông; Tặng mỗi suất
học bổng vài trăm ngàn đồng VN để được nhiều người biết đến; Trao tặng
từ thiện để mang lại lợi nhuận gấp bội từ việc bán sản phẩm của mình;
…Các nhà tỷ phú như ông W. Buffett, Bill Gates, Du Bành Niên…làm từ
thiện chắc chắn không phải vì quảng cáo thương hiệu, đánh bóng tên tuổi
hay vì lợi nhuận. Bởi danh tính, hệ thống và phương thức kinh doanh của
họ đã nổi tiếng và lớn mạnh toàn cầu từ trước rồi. Rõ ràng họ làm từ
thiện vì một tấm lòng nhân ái và mong mỏi đem đến sự công bằng hưởng thụ
cho mọi người. Ở Việt Nam ta có những “nhà giàu” nhưng anh em ruột
thịt, bà con xóm giềng túng quẫn vẫn “ngó lơ”, thậm chí là khinh rẻ.
Nhưng lại rất tích cực trong việc làm từ thiện ở nơi nào, tổ chức nào mà
mình có thể “nổi tiếng”.
Giáo sư xã hội học Cốc Hiểu Minh của trường Đại học Phục Đán –
Thượng Hải, giải thích: “Những tấm lòng vàng ở phương Tây phần lớn chịu
ảnh hưởng của đạo Tin Lành. Ở TQ, Khổng giáo cũng đóng vai trò tương tự,
khuyến khích người TQ làm từ thiện”. Ông Du Bành Niên thừa nhận ông
chịu ảnh hưởng của Khổng giáo: “Đối với tôi, tiền chỉ là một vật ngoại
lai. Truyền thống Khổng giáo luôn dạy bảo chúng tôi cho cái người khác,
cần là một nguồn hạnh phúc”. (nguoilaodong)
Còn một số người “nhà giàu” lợi dụng làm từ thiện để mưu cầu lợi ích
riêng, để đánh bóng tên tuổi ở tại Việt nam ta thì chịu ảnh hưởng của
ai? Của tôn giáo nào? Phải chăng là họ đã chịu ảnh hưởng của chủ nghĩa
hình thức, giả tạo và mị dân. Một loại tôn giáo đạo đức ảo tưởng và phi
nghĩa?
Sao phải đúng vào giờ đó? Vì đúng
ngay lúc em đi làm về ngang nhà tôi; Và cũng đúng vào lúc mấy cái loa
phát thanh của phường phát ra tiếng.
Đây là hai trong những nguyên nhân tưởng chừng như chẳng liên quan
với nhau và cũng tưởng chừng như chẳng liên quan gì đến số phận của tôi.
Nhưng..thật ra nó là hai trong vô số nguyên nhân đã làm cho tôi trầm
cảm:
Em là người mẫu mực giờ giấc đi, về khiến tôi phải chú ý hơn trong
một thời gian dài. Cứ trước 4 giờ 30 chiều là lòng tôi rộn ràng, tim tôi
phập phồng mong đợi. Khi em rời khỏi công sở của em và đi ngang qua
trước nhà tôi thì em cũng nở nụ cười phát tín hiệu đón nhận sự ngưỡng mộ
của tôi. Cái lửa tình ngấm ngầm không ồn ào đó cứ âm ỉ cháy cho lòng
tôi si mê em mãnh liệt. Nhưng..lúc này tôi đang thất tình vì em.
Tôi căng thẳng, suy sụp vì tài sản trong phút chốc đã tan tành mây
khói mà cái loa phát thanh treo trên cột điện hướng vào phòng tôi ở cứ
phóng ra những âm thanh lải nhải khiến tôi căng thẳng thêm. Nó đâu có
hiểu là cái thị trường bất ổn này khiến chuyện kinh doanh của tôi phải
lao đao. Bây giờ phải đào đâu ra tiền để trả tiền vay ngân hàng. Từ lâu
tôi đã ghét cái loa. Nó cứ phát ra những gì mà tôi chẳng nghe rõ. Những
âm thanh oang oang của nó và tiếng gầm rú của xe cộ trên đường phố cứ
hổn độn đập vào tai tôi khiến tôi muốn chun xuống âm phủ mà ngồi. Thường
thì cũng có lọt vào tai tôi những câu hát thời chống Mỹ và vì thế đầu
tôi cũng bị nhập tâm một cách vô thức những câu hát đó đến nổi khi hứng
thú điều gì tôi cũng hát lên như vẹt.
Quá bức xức, trong buổi họp tổ dân phố có ông chủ tịch phường, tôi
đòi kiện cái loa. Thì ra ai cũng đồng tình rằng: Bây giờ tin tức trên
truyền hình, đài phát thanh, báo chí, internet…từng giờ từng phút ai
cũng biết chứ phải như xưa chẳng có gì để nghe ngóng nên phải có cái loa
để phóng lớn ra cho cả làng xã nghe chung. Người dân xưa kia cũng khát
thông tin nên ai cũng chổng tai xem có điều gì mới lạ và cái loa có nói
giăng, nói cuội, nói phải, nói trái gì cũng tin hết. Còn bây giờ mà cứ
lải nhải như thế thì thiên hạ bực mình thêm. Về những vụ việc ở phường
thì lúc nào cũng họp tổ, họp phường thường xuyên rồi.
Thế nhưng..tuy ai cũng đồng tình xầm xì to nhỏ sao ai cũng e dè
nhìn ông chủ tịch phường mà “ngậm tăm”? Hóa ra ai cũng biết chủ trương
này là của ông chủ tịch phường. Để dân chủ, ông chủ tịch phường đề nghị
biểu quyết. Cuối cùng chỉ có mình tôi đưa tay phản đối cái loa.
Buồn quá, tôi cảm thấy mình lạc lõng trong cuộc sống này quá!
Niềm an ủi và hy vọng cuối cùng của tôi là em. Cho dù tôi có bị tù
tội vì nợ nần, phá sản; Cho dù tôi có bị đời rẻ rúng, chối bỏ mà có
được tình yêu của em thì tôi sẽ làm lại từ đầu.
Nhưng hôm nay, em đi ngang trước mặt nhà tôi mà chẳng thèm đếm
xỉa gì đến tôi đang đứng ngóng chờ em. Tức quá, tôi chạy theo em để tỏ
tình: “Anh đã thất bại hoàn toàn trong cuộc sống này. Bây giờ anh chỉ
trông mong vào tình cảm của em để níu kéo linh hồn anh…” “Anh tức cười
thật! Anh có biết tôi là con gái của ông chủ tịch phường không? Cái ông
mà bị anh đòi kiện về cái loa đấy!”.
Lòng tôi chới với, hụt hẩng. Đời tôi thế là hết! Dường như cuộc
sống này chẳng cho tôi một chút may mắn nào. Thế thì tôi còn gì phải
thiết tha với cuộc đời này nữa chứ! Tôi đã quyết rồi, ngày mai, đúng 4
giơ 30 chiều, tôi sẽ nhảy từ lầu 3 xuống ngay trước mặt em để chứng tỏ
cho em biết cái chết của tôi là vì em.
4 giờ chiều ngày 15 tháng 10 năm…
Đứng trên lầu 3 này mà nhìn về phía cổng cơ quan của em là thấy rõ
lúc nào em về. Khi thấy em đi gần tới nhà tôi thì tôi sẽ nhảy từ đây
xuống. Vẫn còn thời gian để viết một bức thư tuyệt mệnh mà. Bỗng có
tiếng thắng xe đột ngột và những tiếng rú thất thanh, tôi nhìn xuống
đường thì một bé gái bật ra từ một chiếc xe taxi. Tôi phóng nhanh xuống
lầu. Tài xế taxi tưởng tôi là thân nhân của bé gái thì hốt hoảng bỏ chạy
và la lên phân bua: “Tại cái hố ga lồi lên trên mặt đường làm cho bé
gái vấp té văng ra xe tôi đó chớ…”
Bé gái bất tỉnh nhưng còn thoi thóp trong tay tôi. Người ta đẩy cả
tôi và em bé lên một chiếc taxi rồi chạy cấp cứu đến bệnh viện. Mãi cho
đến rạng sáng hôm sau cha mẹ của bé gái mới tìm ra em.
4 giờ chiều ngày 16 tháng 10 năm…
Hôm qua bỏ lỡ một chuyến chết thì hôm nay nhất định sẽ không vì một
điều gì làm cho tôi xao lãng nữa. Tôi vừa viết bức thư tuyệt mệnh xong.
Dĩ nhiên là viết cho em, vì ngoài em ra thì tôi còn biết viết cho ai
nữa. Đọc lại thêm một lần nữa câu: “Anh ra đi vĩnh viễn là bởi vì anh
muốn yêu em mãi mãi…” mà lòng thấy xúc động và nghĩ chắc chắn em cũng
xúc động như tôi khi đọc bức thư này. Bỗng có tiếng gõ cửa nhưng tôi
lặng thinh như không nghe không biết gì. Tiếng gõ cửa lại dồn dập.
“Dạ..có chuyện gì mà bà gõ cửa khẩn cấp thế?” “Chẳng hiểu sao cái
vòi nước cứ chảy miết, bà chẳng biết nhờ ai nữa!” “Cháu rất bận bà ạ.
Để..chút nữa đi bà!” “Không chậm được đâu cháu ơi, nước sẽ tràn ngập qua
nhà cháu đấy!”. Chắc là sửa một chút thôi, còn đến 10 phút nữa mới 4
giờ 30 mà! “Được rồi, bà xích con chó của bà lại đi nhé. Lúc nào thấy
cháu, nó cũng gầm gừ, hăm he muốn ăn tươi nuốt sống cháu đấy!”
Tôi cứ loay hoay sửa mà nước thì cứ tuôn chảy tràn ào ào. Bực mình
vì muốn dập tắt con nước nên tôi quên mất thời gian. Khi dòng nước chịu
khuất phục thì đã gần 6 giờ tối. Tôi lại bỏ lỡ một cơ hội chết lần thứ
2.
2 giờ chiều ngày 17 tháng 10 năm…
Nhất định hôm nay không có gì cản trở tôi được nữa. Trời đất có
sụp đổ ngay trước mặt, tôi cũng quyết chết trước khi tận thế. Nhưng còn
sớm quá, mà thời gian chờ đợi được chết trước mặt em sao hồi hộp quá.
Mỗi giây phút trôi qua là mỗi giọt suy nghĩ giằng xé giữa nỗi đau bị từ
chối tình yêu và cái chết chứng tỏ tình yêu của tôi đối với em. Dằn vặt
lo lắng hơn nữa là khi tôi chết thì em có khóc vì ân hận không? Có xót
xa một chút nào về tôi không? Hay em dửng dưng như người xa lạ. Để khỏi
phải suy nghĩ nhiều, tôi nghĩ đến rượu. Phải, rượu vô chắc càng làm cho
mình đủ khí thế hơn.
Tôi ra phố mua chai rượu mạnh về và ngồi uống một mình. Tôi uống dễ
như uống nước mặc dù trước đây tôi gần như là không biết uống rượu. Tôi
bật cười chua chát và nghĩ là chết còn không sợ chẳng lẽ sợ rượu sao.
Khi cạn hơn nửa chai thì tôi khóc. Tôi khóc cho cái sự ra đi không bận
bịu ai và chẳng ai bận bịu mình. Tôi mồ côi từ nhỏ đâu có ai thân thiết
nữa. Khi biết yêu thì dồn hết tình vào một mình em lâu nay. Thế mà em
thì chẳng có một chút gì xót thương… À còn số nợ ngân hàng..Nhưng nhà
cửa của tôi đã thế chấp cho họ rồi. Sau khi tôi chết, ngân hàng cứ đến
đây tịch thu tài sản của tôi thôi.
Tôi đã nốc cạn chai rượu mà hai cây kim đồng hồ cứ nhập nhòa trước
mặt tôi mới 4 giờ 20. Nhưng kệ, cứ ra đứng ngóng em về là vừa. Chỉ cần
thấy em bước ra khỏi cổng cơ quan là ở đây mình nhảy xuống. Thế là
hết..Thế là hết…
Có tiếng gõ cửa dồn dập, tôi choàng tỉnh và chập choạng ra mở cửa.
Một thanh niên trao cho tôi bó hoa sau khi hỏi đúng tên tôi. “Có một cô
gái rất xinh đẹp tặng anh!” “Ai thế?” “Cô gái không muốn xưng tên ạ”.
Tuy hỏi vậy nhưng lòng tôi đã nghĩ đến em, bởi ngoài em ra thì tôi đâu
còn quen biết ai. Nhưng làm sao mà có cái phép lạ này chứ? Nhìn chai
rượu lăn lóc trên nền nhà thì mới biết hóa ra tôi xỉn thiếp đi cho đến
sáng nay. Một lần nữa cái chết đã được định đoạt của mình trôi qua một
cách bất khả kháng. Có một dòng chữ trên mảnh giấy kẹp trong bó hoa: “Em
nghĩ lại rồi, em yêu anh. Nhận được giấy này thì đến gặp em ngay nhé!
Sáng nay chủ nhật, em nghỉ, ở nhà một mình, buồn!”
Không một phút chậm trễ, tôi diện mạo thật phong độ và không quên
ghé tiệm bán hoa mua tặng lại cho em một bó hoa thật đẹp hơn gấp mười
lần bó hoa em đã tặng tôi. Lòng tôi rộn ràng vui mừng không sao tả hết.
Chưa bao giờ tôi thấy tôi được hạnh phúc như vậy. Nét mặt tôi rạng rỡ
hẳn lên và khi tôi bước ra khỏi nhà thì con chó của bà lão thường ngày
thấy tôi là gầm gừ chực cắn mà nay lại vẫy đuôi nhìn tôi với ánh mắt đầy
thiện cảm. Tôi còn nguyền rủa tôi điên vì sao phải tìm cái chết cho
uổng phí cuộc đời mà không khéo em lại chửi tôi ngu nữa cũng nên.
Vừa thấy em, tôi đã trao bó hoa một cách trân trọng và xúc động nói:
“Anh yêu em thật lòng và rất muốn cưới em…”. Giây phút sững sốt trên
mặt em chuyển dần qua bối rối. Một lúc sau, em nói: “Em cứ tưởng anh bỏ
cuộc khi em từ chối anh trước đây rồi chứ!”. Em nhận bó hoa và thẹn
thùng ấp úng, rồi bởi vì nói không nên lời nên em ngã đầu tựa vào vai
tôi như muốn tôi che chở khiến tôi sung sướng vô cùng.
“Xin lỗi, tôi chạy theo anh mà không kịp! Tự nhiên đến đây thì anh
mất hút. Hóa ra là anh ở đây!”. Tôi nhìn người mang bó hoa đến cho tôi
lúc nãy: “Có chuyện gì vậy?” “Dạ, anh cho em xin lại bó hoa. Em đem lộn
địa chỉ rồi ạ. Anh cũng có cái tên giống người ta đó mà!” Em và tôi nhìn
nhau ngơ ngác. “Có chuyện gì thế anh? Hoa của ai tặng anh thế?”
“À..không không.. người ta lộn địa chỉ…” Em nhéo tôi một cái, nói: ‘Đã
ngỏ lời với em rồi thì đừng có lộn xộn đó nha!”
Hú hồn, mém chút nữa thì tôi đã ra tro. Cám ơn thời gian và..chai
rượu! Tuy thế, nhưng tôi vẫn lo trong tương lai không biết em có hòa hợp
được với tôi hay không. Bởi tôi thì phản đối cái loa còn em thì ủng hộ
cái loa. Chủ trương cái loa là của bố em kia mà. Chìa khóa hòa hợp “dân
tộc” nằm trong tay bố em – là ông chủ tịch phường, là chính quyền của
nhân dân. Mà nhân dân là tôi và em.
Ngẫu hứng thu Hà Nội - Thơ Mai Khoa - Nhạc Trung Kim - Ca sỹ Y Jang Tuyn (Đạt giải tiếng hát truyền hình năm 2003)
:
Bài thơ:
Ngẫu hứng Thu Hà Nội
Nắng ngẫu hứng rải nắng vàng hoa cúc Để mùa thu dạo rực với heo may Gió ngẫu hứng vuốt mềm làn suối tóc Để chiều nay bối rối bước chân gầy
Anh ngẫu hứng cất lên lời tha thiết Trời Hà Nội xanh da diết yêu thương Tiếng guốc gõ trong lòng hè trưa vắng Càng nhớ thương dáng mẹ đổ trên đường
Chim ngẫu hứng thả vào cây giọng hót Cho Mùa thu Hà Nội cứ thêm xanh Phượng đã dịu màu hoa nhung nhớ Ngẫu hứng cho trái rủ xuống đầy cành...
Ngẫu hứng về phía xa thảng thốt Một hồi còi rung chuyển cả không gian Hà nội âm vang, Hà nội lặng im Dòng ngẫu hứng hòa vào người trên phố.
MK 2004
ANH YEU EM NHU YEU HA NOI - Thơ Nguyễn Anh Nông - Nhạc Trung Kim - Ca sỹ Nam Hải - Hoà âm & Phối khí Vinh Hà
Bài thơ:
Anh yêu em như yêu Hà Nội Sáng sáng chiều chiều chầm chậm mây bay Mỗi đêm về dạo bước tay trong tay Mùi hoàng lan, mùi hoa sữa dâng đầy Vầng trăng Hồ Gươm, trăng Tây Hồ, trăng sông Hồng bịn rịn Trăng, gương mặt em, tâm hồn em xao xuyến Đi hết cuộc đời này anh chẳng thể quên đâu. * Anh không thể quên đâu mắt em cười như rót mật Để anh say không chỉ lúc chia tay Không chỉ lúc mình anh ngồi lặng lẽ Biển bơ vơ sóng trắng vỗ bờ. * Anh yêu Hà Nội, yêu em và yêu thơ Những vần thơ như lửa cháy trong lòng Những bài thơ như mưa tuôn như thác đổ Cứ bập bùng, thổn thức tháng ngày đi. * Anh yêu em, yêu Hà Nội đến si mê Dẫu đời anh như con tàu lăn bánh Qua bao dốc, bao đèo Qua bao miền ấm lạnh Bến đỗ cuối cùng- anh đến- giữa tình em./.
* Hà Nội Của Anh - Thơ Phương Phương - Nhạc Trung Kim - Ca sỹ LISA
Thao Thức
Thơ: Nguyên Hùng
Nhạc:Trung Kim
Thể hiện:Thế Nghĩa
Hòa âm:Vĩnh Hà
Ca sỹ Hồng Anh
Nguyên tác thơ:
THAO THỨC
Nơi miền quê mái nhà nương
vách đá Nơi mùa Xuân khuất mình trong lạnh giá Ta nhớ về Hà Nội mới xa
Hà Nội trong em nên cũng ở trong ta
Đêm Thanh Chương im lìm trong
giấc ngủ Chỉ có mình ta thao thức cùng nỗi nhớ Chỉ có mình ta tâm sự
cùng ta Nơi quê hương vẫn nặng nỗi thương nhà...
Nhưng thương yêu
dành cho em nhiều nhất Đây dáng em gầy trong vòng ôm rất chặt Đây âu yếm
dịu dàng những cái cầm tay Và ánh mắt nhìn đắm trong hương say...
Hãy ngủ ngon nghe em, để mình ta thức Hãy mộng nữa đi em, những giấc
mơ
sẽ thành hiện thực Giữ cho em được trọn giấc đêm nay Em ngủ giữa
Thủ đô, ta canh tận nơi này...