NGÔI TRƯỜNG ĐÔNG Á
- Ý thơ: Anh Đào
- Nhạc: Trung Kim

* Nhạc Trung Kim
- Click vào tên ca khúc hoặc click vào play để nghe tự động kế tiếp

- Đại
diện Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gặp đại diện Đại sứ quán Trung Quốc
phản đối Ủy ban cải cách và phát triển Nhà nước Trung Quốc thông qua
“Cương yếu Quy hoạch xây dựng và phát triển đảo du lịch quốc tế Hải Nam
2010 - 2020”.

- Việt
Nam đã yêu cầu phía Trung Quốc chấm dứt ngay và không để tái diễn các
hoạt động vi phạm chủ quyền, quyền chủ quyền của Việt Nam ở Biển Đông.
Truyện ngắn
Nhân Quả
“Chà, con Ủn bây giờ trỗmã đẹp ghê! Ngực nở, eo thon, đôi má ửng hồng, dáng dấp đầy đặn làm mấythằng trong xóm cứ lạng qua lạng lại trước ngõ.”
Con Ủn thẹnthùng ngồi nép xuống bên cạnh bà Tư bán trái cây khi nghe bà khen. “Con17 tuổi rồi bà ạ!” “Ừ..nhưng biết suy nghĩ một chút kẻo khổ nghe con!”“Sao ạ?” “Sao là sao? Chứ má mày không đẹp à. Má mày không thua gì màybây giờ đâu nghe. Ừ, mà bà ngoại mày không chừng còn đẹp hơn cả hai mẹcon mày nữa đó!” “Sao bây giờ bà biết má con khổ? Má đi biệt tích baonhiêu năm rồi ai mà biết được sống chết ra sao”. “Tao nói thiệt nghe,không ai mà bất hạnh, bất nhân như má mày. Tự nhiên khi không bỏ chồngbỏ con đi biền biệt…”
Ủn hai hàng nước mắt bỗng dưng tuôn trào. Ai cũng quở trách mẹ nó. Banó cũng thế. Nhưng nó thì không oán trách gì, trái lại còn thương mẹ nóhơn. Nghe người trong xóm chợ này kể lại nỗi bất hạnh của dì và cậu nóxưa kia thì thấy xót xa quá. Cũng ở cái chợ nhỏ này, chính xác là trêncái bục gỗ bán trái cây của bà Tư này, đêm đêm dì và cậu nó nằm co rovừa lạnh lẽo, sợ hải vừa muỗi đốt. Người ta nói con gái nhờ đức cha màông ngoại nó ác quá thì mẹ nó phải chịu tội thay thôi. Chỉ tội cho mẹnó phải gánh chịu quả báo còn nó thì phải sống thiếu thốn tình yêuthương của người mẹ và lúc nào cũng gánh lấy những ánh mắt, lời lẽ dèmpha của hàng xóm rằng mẹ nó bỏ chồng con theo trai.
Ông ngoại nó lúc còn trẻ là một cán bộ công an. Khi về điều tra vụ ándưới Mỹ Tho thì gặp bà ngoại nó. Bà ngoại nó tuy đã có chồng hai connhưng rất trẻ đẹp khiến những chàng trai trong vùng ai cũng phải thầmước gì cô ấy chưa có gia đình. Ông ngoại nó cũng xúc động trước vẻ đẹpcủa bà như nhiều chàng trai khác nhưng ông còn muốn chiếm giữ luôn cáinhan sắc ấy cho mình. Với vẻ phong độ hơn, thị thành hơn, ông đã làmcho bà phải lụy tình ông. Thế là bà bỏ chồng con theo ông về Sài Gòn ở.Thật ra thì ông cũng yêu thương bà thật lòng nên về Sài Gòn ông mua chobà một căn nhà cạnh bên chợ này để chung sống với bà. Chẳng biết cóphải vì chuyện ông quyến rũ bà mà ông bị sa thải khỏi ngành công ankhông, nhưng từ đó ông về mở tiệm buốn bán đồ gia dụng điện nước với bàtrong căn nhà này.
Ca khúc Lục Bát Tình Yêu
- Thơ Nguyễn Minh Tâm
- Nhạc Trung Kim
- Ca sỹ Triệu Lộc
(Đạt giải nhì Tiếng Hát Ngôi Sao Truyền Hình năm 2008)
(Triệu Lộc đứng bên phải)
Thơ:
LỤC BÁT TÌNH YÊU
Nguyễn Minh Tâm
Cái ngày em mới biết yêu
Cánh đồng no gió mà diều ngắn dây
Trời cao vắng tiếng sáo bay
Em không thấy được sắc mây cầu vồng.
Em chào cha mẹ sang sông
Tiếng yêu thầm nói trong lòng em thôi
Cuộc đời cứ thế dần trôi
Ai hay con Tạo cắt đôi duyên tình!
Cô đơn một bóng một hình
Thân gà cặm cụi một mình nuôi con
Cây yêu lá héo cành hon
Đường duyên tưởng hóa lối mòn hoang vu
Mười năm cô quạnnh có dư
Trời thương nên đã đền bù cho em
Rượu mơ em cất lên men
Những câu lục bát làm em say nồng!
Đò em nay lại sang sông
Chẳng còn bên đục bên trong, lở bồi
Miếng trầu đỏ thắm đôi môi
Em cùng người ấy kết đôi duyên lành.
Đời em đã trổ mầm xanh
Tình yêu lục bát hóa thành ca dao
Anh đem câu sáu ngọt ngào
Trộn vào câu tám thì thào... tặng em!

Ký ức thời gian
- Thơ Vũ Hường
- Nhạc Trung Kim
- Ca sỹ Hạ Trâm
(Giải nhất tiếng hát truyền hình năm 2007)
(Tặng các em sinh viên Hải Dương nhân ngày ra mắt Hội Sinh viên Hải Dương tại TP Hồ Chí MInh)
Bài thơ
Ơi những chàng trai cô gái Hải Dương giọng quê chưa đổi
Xin cảm ơn thật nhiều những kí ức thời gian
Hãy giữ hộ ta những âm sắc quê nhà
Để ta còn được nghe tiếng nói quê mình trong xa xăm nỗi nhớ
Hãy giữ hộ ta chút mộc mạc thuở nào
Chút trong veo của tuổi xuân đôi mươi mười chín
Để trong em hôm nay có kí ức ngày xưa còn đọng lại
Đưa tôi trở về với ngày xưa yêu dấu
Cho tôi gặp lại mình sau thăm thẳm thời gian…
Em
Hỡi em…
Tôi đến với em như quen mà như lạ
Tôi tìm gặp em để tìm gặp lại mình
Em hiển hiện trong tôi
Tôi hiển hiện trong em
Tâm giao, tri kỉ…
Em vung tay khoát thời gian bay vào tương lai
Tôi khom lưng cõng thời gian lùi về quá khứ
Và… ta gặp nhau
Trong trẻo, nghĩa tình
Cảm ơn em
Cảm ơn thật nhiều những kí ức thời gian tôi tìm được
Em ơi
Giữ hộ giùm tôi nhé
Chút mộc mạc quê mình
Đừng để mất
Nghe em...
Ngẫu hứng thu Hà Nội
- Thơ Mai Khoa
- Nhạc Trung Kim
- Ca sỹ Y Jang Tuyn
(Đạt giải tiếng hát truyền hình năm 2003)

Xem video & Nghe hát mộc
Nghe hát thu âm:
Bài thơ:
Ngẫu hứng Thu Hà Nội
Nắng ngẫu hứng rải nắng vàng hoa cúc
Để mùa thu dạo rực với heo may
Gió ngẫu hứng vuốt mềm làn suối tóc
Để chiều nay bối rối bước chân gầy
Anh ngẫu hứng cất lên lời tha thiết
Trời Hà Nội xanh da diết yêu thương
Tiếng guốc gõ trong lòng hè trưa vắng
Càng nhớ thương dáng mẹ đổ trên đường
Chim ngẫu hứng thả vào cây giọng hót
Cho Mùa thu Hà Nội cứ thêm xanh
Phượng đã dịu màu hoa nhung nhớ
Ngẫu hứng cho trái rủ xuống đầy cành...
Ngẫu hứng về phía xa thảng thốt
Một hồi còi rung chuyển cả không gian
Hà nội âm vang, Hà nội lặng im
Dòng ngẫu hứng hòa vào người trên phố.
MK 2004




Người ta cứ hỏi
nhau vì sao bây giờ nhân
cách đạo đức của thầy, trò trong trường học lại tồi tệ như thế? Nguyên
nhân nào
sinh ra bạo lực học đường? Vì sao học sinh chém giết nhau? Sao thầy lại
đi mua
dâm nữ sinh? Nữ sinh lại đổi chác sự trinh bạch của mình để lấy điểm thi với
thấy? Vân vân
và vân vân. Một số người cho rằng vì internet, vì sách báo độc hại. Nói
vậy thì
cũng như cho rằng: Rối loạn, tắc nghẽn giao thông là vì Kinh tế thị
trường phát
triển nhanh quá, dân số phát triển nhanh quá, chứ không chịu thừa nhận
vì cái tầm
nhìn của người có trách nhiệm hạn hẹp quá. Thế sinh ra ngành giáo dục để
làm gì?
Chẳng phải là làm cho con người khoẻ mạnh về Đức, Trí, Dũng để có đủ bản
lĩnh và
khả năng làm người hoàn thiện? Cũng như ngành y thì làm cho con người
khoẻ mạnh
về thể xác để phòng chống chọi với các loại dịch bệnh. Có lẽ từ trước
giờ cái gì
cũng đợi chống chứ chưa phòng nên bậy
giờ mới như thế chăng? Cứ
đổ thừa cho khách quan thì không bao giờ sửa chữa sai lầm được. Chẳng lẽ
các nước
có nền kinh tế thị trường và internet phát triển lâu rồi thì thầy, trò
chém giết,
cưỡng hiếp, dụ dỗ mua bán dâm dữ lắm?
(Xem tiếp)
Gọi cho em anh nhé!
- Thơ Hồng Vân
- Nhạc Trung Kim
- Ca sỹ Bắc Hải
- Hoà âm & Phối khí audio LTN Phương Nam
ANH NHÉ!
Khi nào
anh buồn, Anh nhé! Gọi cho Em...
Em mong lắm! Chiều nào cũng vậy
Em
đã quen rồi tiếng anh từ đấy
Ân cần chăm sóc hỏi han.
Khi
nào anh buồn, Anh nhé! Gọi cho Em...
Mùa Thu
vẫn chín vàng chờ đợi
Anh có biết không bầu trời xanh vời vợi
Vẫn
bừng tia nắng chờ trông.
Khi
nào anh buồn! Anh nhé! Gọi cho Em...
Nhà vắng
tiếng anh buồn biết mấy
Chỉ mình em một mình mỗi chiều vô tận
Hiểu
mình giây phút chia xa.
Khi
nào anh buồn, Anh nhé! Gọi cho Em...
Trong
lòng em phút giây nào cũng thế
Không thể nào! không nguôi! không thể
Xa
rời tiếng nói thân quen.
HV
Truyện ngắn
Tiền nhàn rỗi
- Tiền nhàn rỗi là tiền đ. gì!
Hắn chửi đổng lên như thế khi nghe trên ti vi cứ lập đi lập lại cụm từ này. Vợ hắn chưa bao giờ nghe hắn văng tục như thế, lại giữa lúc vợ chồng đang “căng cu ru” với nhau, thì cứ nghĩ chồng mình đang lấy cớ để chửi mình. “Làm ơn đừng có chửi gián tiếp như thế nha!” “Tui chửi tiền nhàn rỗi chứ chửi cô à!” “Sic..người ta thừa mứa tiền bạc đến nổi không còn biết dùng vào mục đích gì nữa thì mới có tiền nhàn rỗi, chứ như anh thưởng tết có một hai triệu thì làm gì có tiền nhàn rỗi!”. Hắn lặng thinh bực bội. Cũng vì lương thưởng tết chẳng có bao nhiêu mà vợ chồng hắn lục đục trong mấy ngày nay. Thật ra thì hắn buồn bực chuyện mình không làm ra được nhiều tiền để lo cho gia đình từ lâu. Vợ hắn mới sinh con đầu lòng mấy tháng cần chi tiêu nhiều, vật giá thì càng ngày càng tăng mà lương hướng của hắn thì dậm chân tại chỗ. Hắn đâu phải là kẻ không có năng lực. Trước đây người ta còn định đưa hắn làm phó giám đốc vì sự nhiệt tình, cách làm việc sáng tạo, có óc tổ chức lẫn cả tư cách đạo đức và trình độ văn hoá của hắn đều nổi bật hơn hẳn mọi người trong công ty đấy chứ. Nhưng hắn có một cái tội là quá bộc trực, thẳng thắn nên không hợp rơ với ông tổng giám đốc kiêm bi thư đảng của công ty. Và cũng vì thế nên hắn bị đì làm một nhân viên bình thường có mức lương còn thua một anh công nhân. Đến kì lương thưởng lại càng bực bội hơn, những thằng biết nịnh hót, biết bảo sao làm vậy thì lương gấp năm bảy lần hắn. Hắn cầm bình hoa ném một cái thật mạnh ra đường vỡ toang khiến vợ hắn hoảng hốt. “Tui hỏi tiền nhàn rỗi là tiền gì sao cô lại kiếm chuyện với tui..ui!” “Ai kiếm chuyện? Người ta lương thưởng bao nhiêu? Còn anh đem về cho vợ con bao nhiêu mà không biết nhục. Tui ẵm con dại lấy đâu ra tiền để lo đây? Nuôi không nổi vợ con thì li dị đi. Đàn ông gì mà nhục quá…”.
Hàng xóm ngạc
nhiên thấy vợ chồng hắn bỗng
nhiên hục hặc nhau. Từ hồi giờ có vậy đâu. Một người đàn ông cạnh nhà
vào kéo hắn
qua nhà ông ta ngồi nhâm nhi vài ly rượu chát cùng chờ đón giao thừa và
nhằm để
xoa dịu cuộc cãi vã của vợ chồng hắn nữa. Hắn phân bua: “Tui bực bội cái
cụm từ
tiền nhàn rỗi trên ti vi, thế mà nó cứ kiếm chuyện với tui đấy!”
“Ôi..chời, anh
làm gì có tiền nhàn rỗi mà thắc mắc. Đa số dân nghèo mình làm gì có tiền
nhàn rỗi!”
“Tui nghe khó chịu với cái cụm từ đó chứ! người ta nói tiền tiết kiệm,
tiền dành
dụm, tiền kinh doanh, tiền làm ăn, tiền buôn bán, chứ có ai nói tiền
nhàn rỗi đâu?
Tiền tiết kiệm là tiền do mình không xài hoang phí mà có được. Tiền kinh
doanh
là tiền dùng để buôn bán làm ăn. Chẳng lẽ tiền nhàn rỗi là tiền mình
không làm
gì cả mà có à? Hay là tiền đó nó biết hưởng nhàn như con người?” “Chứ
sao nữa!
Người có chức vụ quyền hạn mà được người ta đem tới cho những khoản tiền
khoẻ
không và nhiều đến nổi không biết làm gì nữa thì không gọi là tiền nhàn
rỗi chứ
gọi bằng gì? Nó cũng xuất hiện trong vòng mười mấy năm trở lại đây thôi
và cũng
từ cửa miệng của những quan chức chứ dân làm sao biết mà nói. Bực mình
làm gì
cho mệt! Nghe riết rồi quen. Có những điều bất bình thường nhưng được
nghe, thấy,
nói và làm theo riết sẽ trở thành bình thường thôi mà!” “Khi điều bất
bình thường
trở thành bình thường thì loạn cả rồi anh ơi!” “Nhưng có chết thằng Tây
nào đâu?”
“Ta chết chứ Tây đâu có chết!”
Chợt thấy vợ mình ẵm con, xách theo
một cái va li rời khỏi nhà, hắn hốt hoảng lao ra: “Em..em ẵm con đi đâu
thế?”
“Tui về nhà cha mẹ tui cho đầm ấm. Tết mà ở trong cái nhà nghèo nàn lạnh
lẽo này
thì…” “Anh van em, anh biết lỗi rồi..Sang năm anh sẽ giết chết cái lòng
tự trọng
của anh. Anh sẽ khoát lên người một bản chất ngợm. Anh sẽ học đi bằng
hai đầu gối,
học biết cúi khom người gọi dạ bảo vâng. Anh sẽ tu luyện để diệt đi cái
tật phản
biện phản kháng; cái tật hay phân biệt hợp ly, bất hợp lý; đúng sai phải
trái.
Anh hứa với em sang năm anh sẽ có tiền nhàn rỗi để em gởi vào ngân hàng
kiếm lời…
Đúng
là
ngày làm việc đầu năm hắn đến cơ quan với cung cách khác hẳn. Đầu hắn
lúc nào
cũng cúi thấp xuống, lưng luc nào cũng khom, miệng lúc nào cũng dạ dạ
thưa thưa.
Đã thế hắn ăn mặc rất lạ khiến nhiều cán bộ nhân viên trong cơ quan cứ
hỏi hắn
may ở hiệu nào mà hợp thời quá. Đặt biệt nhất là cái quần có may đệm
thêm hai
miếng da dày cộm ở hai đầu gối và cái lai áo sau thì dài hơn cái lai áo
trước rất
nhiều. Người ta thắc mắc thì hắn giải thích rằng hai đầu gối để đi cho
lâu mòn,
còn lai sau dài hơn lai trước là để cân đối hơn khi mình khom cúi.
Sau khi họp mặt đầu năm ở cơ quan
xong, hắn mời tổng giám đốc và các giám đốc về nhà hắn gọi là để chúc
Tết và tỏ
lòng biết ơn lãnh đạo đã cho mình một công việc trong công ty. Trong
buổi nhậu,
ông tổng cứ lén nhìn vợ hắn mãi, rồi nói:
“Ê..sắp tới công ty tổ chức một cuộc du xuân ở Đà lạt cho cán bộ lãnh
đạo trong
công ty, chẳng biết vợ mày có nhàn rỗi không?” “Dạ..dạ.. ý tổng giám đốc là sao ạ?” “Ý tao là vợ mày
có rảnh
không đi theo với tụi mình cho vui đó mà!”. “Dạ..dạ...em đâu phải là
lãnh đạo để
đi cùng với các anh ạ!” “Không sao, sắp tới mày sẽ làm lãnh đạo. Tao
nhìn là biết
năm này mày đổi mới tư duy rồi!”. Hắn hớn hở sụp xuống đi thật nhanh
bằng hai đầu
gối đến trước mặt ông tổng rồi bụm, lạy và bật khóc mừng rỡ: “Dạ..được như thế thì còn gì bằng ạ. Vợ em cũng
đang nhàn
rỗi, anh muốn là được thôi ạ!”. Ông tổng liếc nhìn vợ hắn một cái khiến
vợ hắn
bẽn lẽn. Thấy vợ mình càng thẹn thùng càng đẹp khiến ngài tổng phải chết
mê chết
mệt thì hắn lấy làm hãnh diện. Nhưng hắn chợt đau nhói cõi lòng. Hắn
biết nếu
muốn có tiền nhàn rỗi thật nhiều thì hắn phải hy sinh vợ nhàn rỗi của
hắn cho ông
tổng để có được một chức quyền.
Mấy năm sau hắn đã lên làm giám đốc. Bây giờ hắn là bản sao của ông tổng. Hắn cũng rêu rao đạo đức, cũng âm thầm đi gái, cũng hút thuốc cùng loại, cũng muốn nhân viên cấp dưới dâng vợ nhàn rỗi cho mình, cũng biểu hiện nét mặt cùng khổ như chia sẻ nỗi bức xúc với công nhân. Hắn cố làm cho cái miệng của hắn rộng dài ra và méo lên khi nói để giống ông tổng. Nhưng bây giờ hắn có cái tật nhậu vô là khóc. Người ta hỏi vì sao hắn khóc, hắn nói người hắn bây giờ phát tướng: Cái mặt hắn càng ngày càng dầy lên, vì hắn thường xuyên phải cố làm cho bộ mặt mình như người hiền triết, học cao hiểu rộng mỗi khi đứng rao giảng đạo đức trước người lao động. Miệng hắn cũng dài nhọn ra vì phải thường xuyên bắt chước cái miệng của ngài tổng ca ngợi suy tôn lãnh đạo. Điều mà hắn khóc nhiều hơn nhưng hắn chẳng nói ra cho ai biết: Đó là vợ nhàn rỗi của hắn ngày càng ít nhận ra hắn là ai. Hắn đem tiền nhàn rỗi về cho vợ hắn càng ngày càng nhiều, đồng thời vợ nhàn rỗi của hắn cũng đem “vốn tự có” đi “kí gởi” cho ông tổng càng ngày càng nhiều luôn.
Powered by Vnweblogs
©
2007 - Design by
Omar Romero
(all rights reserved)