YEU con MA - Ch. 11: Một nỗi chông chênh

YEU con MA

 - Chương 11: Một nỗi chông chênh

 

     Duy và nhân viên của mình đang thiết kế hệ thống mạng kết nối internet cho tòa nhà văn phòng cho thuê của Y Moan thì Mã Liên Huy lái xe hơi đến. Ông gọi Duy ra riêng và nói:
- Anh có thể đến xem dùm cái máy vi tính cho một ông bạn của tôi từ Mỹ mới qua Việt Nam được chứ?

- Ngay bây giờ ạ?
     Mã Liên Huy gật đầu:
- Người ta cần gấp để làm việc và không muốn rời khỏi cái máy. Còn tôi thì chẳng biết nhờ ai.

      Duy lên xe đi với Mã Liên Huy đến một ngôi biệt thự ở An Phú quận 2 Tp. Hồ Chí Minh thì gặp một ông người nước ngoài đã lớn tuổi nói tiếng Việt rất giỏi:
- Chào anh! Tôi là Vincent. Còn anh tên gì?
- Dạ..gọi là Duy ạ!
- Chẳng hiểu vì sao cái máy tính của tôi qua Việt Nam thì không làm việc được. Anh giúp sửa cho tôi nhé!
    Khi Duy mở laptop thì ông Vincent và Mã Liên Huy ra đứng ngoài hành lang nói chuyện. Cả hai nói chuyện một lúc thì trở nên bất đồng gay gắt. Ông Vincent bỗng lớn tiếng:
- Tôi cho anh vay tiền không tính lãi là chỉ với mục đích nhờ anh săn tìm dùm cho tôi một cái nồi đồng đen chứ không phải là cái chân đế cặp ngà voi. Cái tôi cần là một cổ vật có thể là một cổ vật quý hiếm đối với nhân loại. Mà nếu là một cổ vật quý hiếm thì tôi chỉ được cất giữ để làm kỷ niệm ở Việt Nam mà thôi chứ đâu có đem ra khỏi nước Việt Nam được.
- Cái chân đế cặp ngà voi cũng loại đồng đen này và cũng là cổ vật!
- Nhưng nó chẳng có giá trị gì đối với tôi hết!
- Thế mà tôi cứ tưởng cái ông cần là loại đồng đen vô giá đó nên mới vay tiền của ông để sau này bán lại cho ông chứ!
- Có thể tôi sẽ mua lại cho anh nếu anh tìm ra và mua lại của ai đó cái nồi đồng đúng như tôi đã muốn.  
- Ông làm tôi thất vọng quá! – Mã Liên Huy bực bội nói - Để tôi sẽ tìm ai cần loại đồng đen quý hiếm này rồi trả tiền lại cho ông. Theo tôi biết thì Cơ Quan Hàng Không Vũ Trụ NASA của Mỹ rất muốn có nó.
- Nhưng anh đã có trong tay cái nồi đồng chưa? Nếu có anh không thể cho tôi xem à? Chẳng phải tôi qua Việt Nam là vì nó sao?
     Mã Liên Huy lặng thinh. Ông Vincent nhìn Mã Liên Huy và có vẻ nghi ngờ:
- Nếu anh thật sự chưa có nó trong tay thì anh cũng nên hoàn trả tiền lại cho tôi…
     Vẻ mặt Mã liên Huy hằm hằm bực bội và bước nhanh ra về quên cả Duy. Ông thấy canh bạc này thật bấp bênh loạng quạng ông sẽ trắng tay. Những tưởng sẽ mặc cả với ông Vincent trong thương vụ này thì ông sẽ kiếm được bộn tiền. Thế mà bây giờ biết tìm ai mua loại đồng đen này. Và liệu cái chân đế cặp ngà và cái nồi đồng đen này có giá trị hơn những khoản tiền mà ông chuyển cho Y Moan không.

      Đúng là ông Vincent đang tìm một cái nồi đồng. Bởi trong cái laptop của ông Vincent có rất nhiều tài liệu nói về những cái nồi đồng cổ. Có một cái nồi đồng đúc bằng một loại hợp chất màu đen mun được ông phát họa kỹ và ghi chi chit những chi tiết về những hình thù khắc quanh nồi đồng bằng tiếng Pháp.

     Thấy Duy có vẻ chú ý đến cái nồi đồng ông Vincent nói:
- Có khi nào anh thấy một cái nồi đồng như thế chưa?
      Duy lắc đầu. Ông Vincent nói tiếp:
- Nó không đơn giản chỉ là một cái nồi đồng thôi đâu. Tôi qua Việt nam cũng vì cái nồi đồng này.
      Chợt có tiếng điện thoại reo khiến ông Vincent ngừng nói. Lúc này Duy mới quan sát kỹ hơn về ông. Da thịt ông trắng bóc như củ khoai mì nhưng tóc thì nâu đen và cặp mắt rất thông minh. Dáng dấp cân đối trong một phong cách lịch lãm của một doanh nhân giàu có. Tuy già rồi nhưng ông tỏ vẻ sáng suốt và nói năng rõ ràng mạch lạc.
- Tôi có việc phải đi khi khác nhờ anh đến nữa nhé!
- Cũng xong rồi ạ! – Duy nói - Chỉ bị vài lỗi đã khắc phục được.
      Ông Vincent và Duy đã nhập số điện thoại của nhau để khi cần mà liên hệ rồi Duy về. Trên đường về Duy nghĩ chắc chắn đây chính là cái ông đại tư bản người Mỹ mà Loan đã từng nói cho Duy biết. Và chắc chắn mọi khoản tiền của Mã Liên Huy là từ ông Vincent này mà có. Chợt Duy nhận một cú điện thoại của bé Chim khiến cho lòng dạ bồi hồi:
- Anh Duy ơi! Em nói cho anh nghe chuyện này nhưng anh đừng nói cho ai biết nhé! Ông bà ngoại cấm em không được báo cho anh nhưng để lâu quá trong đầu em chịu không được.
- Chuyện gì?
- Con ma H’ Nhiêu ra tìm anh ở ngoài chuồng bò!
- Ngoài..ngoài chuồng bò nào?
- Chuồng bò nhà mình đó! Em nghe rột rẹt thì đi ra tưởng con bò đổ chứng nữa. Ai ngờ thấy con ma đẹp quá anh Duy ơi!
- Rồi..rồi sao nữa có hỏi anh không?
- Không không có hỏi. Thấy con ma đẹp quá em xỉu rồi.
     Lòng dạ Duy rối bời muốn bay về Dăk lăk ngay nhưng công trình đang dở dang. Nếu bỏ đi lúc này thì dự án khởi đầu cho sự nghiệp làm ăn của mình có thể sẽ thất bại. Y Moan không vừa gì khi lúc nào cũng rắp tâm muốn mình phải lệ thuộc hắn. Nếu chỉ cần sơ suất một chút thì phải đền hợp đồng và coi như trắng tay đổ nợ với hắn. Cứ để cho nhân viên của mình làm cũng được nhưng Duy không yên tâm. Dù sao phải để mắt tới từng công đoạn từng chi tiết lắp đặt để tránh những sai sót của nhân viên thì vẫn hơn. Vả lại số vốn thế chấp căn nhà của bố mẹ để cho Duy đầu tư vào đây cũng nhiều. Nếu thất bại thì coi như cả gia đình ra ngoài đường ở. Còn nhận tiền của Y Moan thì coi như phải chấp nhận điều kiện của hắn và không những thế mà còn phải mang nợ với hắn nữa. Thật ra thì Y Moan chẳng có ly do gì phải sợ mình cả. Nếu danh chính ngôn thuận thì chẳng làm gì hắn được bởi Ma Rớt đã thỏa thuận đổi chác số nợ lại cặp ngà voi rồi. Và nếu nó chỉ là cặp ngà voi bình thường thì Ma Rớt được hắn đối xử như vậy là quá tốt. Cái điều mà Y Moan đang lo lắng ở đây là A Ma Yun lúc nào cũng không bằng lòng về sự đổi chác này mặc dù A Ma Yun chẳng biết cái giá trị to lớn của chân đế mà Y Moan che đậy. A Ma Yun đơn giản chỉ muốn lưu giữ những cổ vật quý mà ông cha để lại và nhất là ghét cái bản chất xảo quyệt của Y Moan mà ngăn cản thôi. Chính cái có tật giật mình của Y Moan khiến hắn phải lo lắng mua chuộc Duy như thế. Thật ra thì Duy cũng chẳng có cơ sở khoa học gì chắc chắn để kết luận cái chân đế là vật có giá trị lớn và mọi nguồn tiền mà Y Moan có là do bán cái chân đế này. Thế nên Duy nghĩ nói chuyện này với A Ma Yun có thể sẽ xảy ra nhiều chuyện không hay đối với cả chính mình chứ không riêng gì với A Ma Yun và Y Moan. Duy biết hành động của Y Moan có nhiều điều mờ ám nhưng thật ra cũng chưa có chứng cớ gì chắc chắn để kết tội Y Moan.

 

      Duy bức rứt lại gọi điện thoại cho bé Chim:

- Em nói cho anh biết có đúng là H’ Nhiêu đến giữa đêm khuya tìm anh không?
- Ôi chao ơi! – Bé Chim nói – Anh đúng là bị ma ám rồi. Nãy giờ anh gọi hoài mà em cũng nói mãi. Coi chừng ngoại la đó!
- Ừ thì..nhưng em cứ nói cho anh nghe lần nữa đi!
- Em đã nói rồi..là em đoán vậy thôi vì em thấy con ma rất đẹp. Chứ em đã thấy con ma khi nào đâu.
- Đêm nào mà H’ Nhiêu ra tìm anh nữa thì em…
- Thôi thôi! – Bé Chim hét vào điện thoại – Anh về mà chờ em sợ lắm!
       Thấy Duy lặng thinh bé Chim sợ Duy giận nên nói:
- Nếu có anh về nữa thì em ra chuồng bò đứng chờ với anh. Em cũng thích nhìn con ma H’ Nhiêu. Đẹp lắm đó anh! Bây giờ người ta ít sợ con ma H’ Nhiêu rồi. Trái lại người ta còn đi tìm còn chờ đợi con ma H’ Nhiêu hiện lên để cầu xin nữa đó anh!
- H’ Nhiêu xuất hiện ở suối buôn Lung phải không?
- Ừ nhưng lâu lâu mới xuất hiện. Có nhiều người bị bệnh ung thư chờ cả tháng rồi chưa gặp đó anh!
- Chời..H’ Nhiêu mà chữa được bệnh ung thư sao?
- Bệnh gì chữa cũng được hết. Linh lắm! Bà ngoại cũng có vào chờ con ma H’ Nhiêu hiện ra để xin chữa con mắt nhưng chờ mãi không thấy. Vậy là bà ngoại lấy nước suối quanh tảng đá rửa vào con mắt. Thế mà qua ngày hôm sau thì con mắt hết đau nhức đó anh!
    Duy bật cười và hỏi:
- Tảng đá nào?
- Ở giữa suối buôn Lung có một tảng đá mà người ta nói con ma H’ Nhiêu thường hiện ra và biến mất trên tảng đá đó!
    Duy chợt xúc động khi nghĩ đến chính trên tảng đá này mình và H’ Nhiêu yêu nhau. Những kỷ niệm đẹp nhất và hạnh phúc nhất trong đời mình thoáng qua như những áng mây nồng thắm rồi nhẹ nhàng trôi đi một cách vô tình để lại cho Duy một nỗi niềm tiếc nuối xót thương. Chẳng hiểu vì sao H’ Nhiêu đã cam tâm làm vợ Y Moan rồi mà nửa đêm lại mất công ra nhà ngoại để tìm mình. Chẳng lẽ H’ Nhiêu không biết như thế sẽ khơi lên nỗi đau trong lòng mình hay sao. H’ Nhiêu đâu có hiểu là Duy cố ghìm chặt tận đáy lòng nỗi niềm nhớ nhung để mong dần dần quên đi hình bóng cô. Và chắc là H’ Nhiêu cũng đâu có nghĩ rằng Duy làm việc cho đến mệt nhoài để không còn thời gian mà nhớ tới khu rừng buôn Lung nữa nhưng chẳng hiểu sao ký ức thắm thiết nồng nàn bên H’ Nhiêu cứ chực hiện lên trong tim óc của Duy mỗi khi lòng trống trải. Đôi lúc Duy nghĩ người ta nói mình bị ma ám cũng đúng. Chứ vì cớ gì mà cứ đi đắm chìm thương nhớ về một điều không thể. Nếu H’ Nhiêu không phải là một bóng ma thì cô ta cũng thuộc về người khác rồi. Cái mâu thuẫn trong Duy ở chỗ cố quên lại càng nhớ thêm; Càng ray rứt bức bối những điều khó hiểu của H’ Nhiêu lại càng suy tưởng lý giải mông lung; Thần trí muốn lặng lẽ tĩnh không thì thân xác càng như thiêu đốt. Cái vẻ thần bí khi quyến rũ khi làm cho người ta khủng hoảng của H’ Nhiêu cũng làm cho Duy bi lụy. Từ khi thấy H’ Nhiêu và Y Moan bên nhau một cách thân mật như thế Duy đã thề không yêu một ai nữa để cho lòng thanh thản. Thế mà…

      Chẳng bao lâu sau công trình thiết kế lắp đặt hệ thống mạng máy tính toàn bộ khu văn phòng cho thuê của Y Moan cũng xong. Duy mong hoàn tất sớm để thoải mái lên Dăk Lăk một chuyến chứ mỗi lần điện thoại hỏi bé Chim thì lúc nào nó cũng bảo rằng: “Anh bị ma ám rồi nên cứ hỏi lui hỏi tới cũng chỉ một câu là: Có gặp H’ Nhiêu không. Bộ anh muốn em bị con ma nhát lắm há!”.

      Giữa lúc đang vui vì công trình đã đem về thành công bước đầu cho sự nghiệp của Duy thì bà Lâm bỗng nhiên ngã bệnh. Bà cứ thỉnh thoảng ngộp thở phải đi bệnh viện xông mũi hút đờm và lúc nào cũng có người bên cạnh bà để kịp chở bà đi. Tuy vậy bác sỹ cũng cho biết bệnh tình của bà không có gì trầm trọng. Chỉ là bị viêm mũi dị ứng thôi. Có điều bà lo lắng quá nên bệnh tình có vẻ hệ trong như thế. Nhưng bác sỹ cũng nói thêm là chứng bệnh này có thể khó mà chữa lành dứt hẳn.

       Bởi cái bản chất bi quan yếm thế của bà Lâm nên bà cứ gọi điện thoại về than vãn với bà ngoại. Thế là bà ngoại tưởng bệnh tình của con mình chữa không lành nên kể chuyện về con ma H’ Nhiêu hiện ra chữa cho rất nhiều người lành bệnh khiến bà Lâm mê mẩn. Bà kể chuyện này cho Duy nghe và muốn Duy cùng với bà về Dăk lăk. Bà đã biết trước đây Duy bị con ma H’ Nhiêu ám nhưng bây giờ nghĩ lại vậy mà tốt cho bà. Con ma H’ Nhiêu trước đây ám hại người nhưng bà thấy Duy có mệnh hệ gì đâu. Còn bây giờ cứu nhân độ thế thì quá rõ ai cũng công nhận ai cũng mong được ân huệ của cô ta và ai đã một lần được cô ta cứu thì lấy làm tự hào hãnh diện.
- Duy ạ! – Bà lâm nói - Mẹ nghĩ lâu nay rồi bệnh của mẹ chắc phải về ngoại chữa.
- Mẹ tức cười quá! – Duy nói - Bệnh nan y thì người ta về Sài Gòn còn mẹ thì…
- Mẹ không chữa thuốc tây nữa. Có nhiều bệnh thuốc tây chữa đâu có lành. Bà ngoại con đau mắt vào suối buôn Lung nhờ .. nhờ…
- Chắc là mẹ nói đến H’ Nhiêu nữa chứ gì!
- Ừ mẹ thấy đúng đó con ạ. Đem mẹ lên đó thử xem!
- Chời ơi là chời..con thua mẹ luôn đó. Mẹ toàn tin gì đâu không à!
- Thế con có tin không? Bộ con không tin H’ Nhiêu là một cô gái linh thiêng chắc! Con không tin mà đêm nào cũng đi tìm gặp. Con nói đi cô H’ Nhiêu này là người hay là thần thánh chứ?
    Duy lặng thinh suy nghĩ: ”Dẫu sao dự định của mình trước đây cũng sẽ lên Đắc Lắc rồi kia mà!”
- Mẹ đợi vài ngày nữa để con thanh lý xong hợp đồng này đã!
    Bà lâm vui mừng gật đầu.

       Vài ngày sau Duy và bà lâm lên Đắc Lắc bằng xe khách. Khi tới gần Đồng Xoài Bù Đăng thì Duy thấy ai như ông Vincent ngồi trên chiếc xe taxi phía trước. Chiếc taxi chạy nhanh hơn nên một lúc sau thì mất hút lên hướng Đắc Lắc. Xe Duy chạy lên đồi Bù Đăng thì dừng lại nghỉ trưa. Ăn uống nghỉ ngơi xong khách chuẩn bị lên xe đi tiếp thì Duy thấy chiếc xe taxi chở ông Vincent vừa trờ tới. Vừa xuống xe ông Vincent đã nhận ra Duy và đến bắt tay chào hỏi:
- Anh cũng lên Đắc Lắc làm gì thế?
- Dạ Duy về thăm ngoại!
- Ô la là..Tốt quá tốt quá!
- Lúc nãy Duy thấy xe ông vượt qua xe Duy hướng lên Buôn Ma Thuột lâu lắm rồi sao bây giờ mới vừa tới đây?
- Ồ không! Tôi đã gần đến Đắc Min rồi. Nhưng ở bên Mỹ gọi điện có việc quan trọng hơn nên tôi phải quay lại Sài Gòn để kịp chuyến bay. Phải hẹn Tây Nguyên này một dịp khác thôi. Hy vọng lúc đó chúng ta sẽ còn gặp nhau ở trên vùng đất Tây Nguyên này nhé. Tôi cũng yêu mến nó lắm!
- Dạ vâng!
  Chưa kịp nói gì thêm thì tài xế cũng thúc hối Duy lên xe và ông Vincent cũng vội vàng đi vào cửa hàng mua mấy gói cà phê rồi lên taxi đi gấp.
   Sự gặp gỡ với ông Vincent khiên Duy nghĩ đến cái nồi đồng lưu đầy trong laptop của ông. Rồi Duy cho rằng có lẽ ông Vincent lên Đắc Lắc để nghiên cứu tìm hiểu thêm về những gì liên quan đến cái nồi đồng này. Nhưng Duy lại nghĩ thêm về giá trị cái chân đế cặp ngà voi và những số tiền lớn mà Mã Liên Huy chuyển cho Y Moan. “Chẳng lẽ ông Vincent là một tay chuyên đi săn lùng các hợp chất kim loại quý hiếm?”. Câu hỏi tự đặt ra cho mình nhưng rồi Duy cũng không tự lý giải được.
     Miên man suy nghĩ xe đã về tới ngang trước hẻm nhà ngoại Duy từ lúc nào Duy cũng không hay.

     H’ Nhiêu mở cửa sổ trăng vừa nhú lên ngọn tre nên dưới sân vườn cũng mờ mờ tối. Tuy vậy H’ Nhiêu thấy Y Moan đang ngồi trâm ngâm nơi ghế đá.
Thường ngày hắn đâu có về nhà sớm như thế. Cô ước hắn đi Sài Gòn quách cho rồi. Tối nay lòng dạ H’ Nhiêu bỗng nhiên nôn nao lạ thường. Cô linh tính đêm nay Duy sẽ đến buôn Lung để tìm cô. Thế cho nên con mắt cô cứ mấp máy cái tai cô cứ lùng bùng và cái ngực cô cứ đập loạn xạ. Còn cái bụng cô thì cứ quay quắc nhớ. “Nhưng cái thằng Y Moan cứ ở trong cái nhà không chịu đi Sài Gòn thì làm sao chớ!”. H’ Nhiêu nhắm mắt lại rồi thở ra một cái như định quyết làm một điều gì táo bạo. Cô mở cửa đi xuống trước sân cho Y Moan thấy cô.
- A..em! – Y Moan reo lên – Anh vui khi thấy em đó. Hôm nay trăng mới lên mà em đã xuống đây chơi sớm làm anh vui quá mà. Có nhiều đêm anh chờ em suốt mà em không xuất hiện đâu!
- Hôm nay H’ Nhiêu không mệt đó mà. Nhưng H’ Nhiêu phải đi ngủ sớm cho khoẻ thôi!
- Ừ..
à thì cứ nói chuyện một chút cho vui rồi đi ngủ nghe!
- Chẳng biết chuyện chi để nói đâu mà. _ H’ Nhiêu nói.
- Có chớ có chớ! À..cái mặt nạ đã cũ rồi em có muốn mua cái khác không chơ? Phải đặt cho nước ngoài làm bằng chất dẻo khó lắm đó!
- Có thì tốt mà. Cái mặt H’ Nhiêu còn xấu xí lắm!
    Y Moan lặng thinh. Hắn có vẻ không tin vào câu nói này của H’ Nhiêu. Nhưng H’ Nhiêu cũng mặc và lặng thinh theo Y Moan. Một lúc sau H’ Nhiêu để cho Y Moan tán tỉnh mình đôi ba câu rồi đi lên gác.
    H’ Nhiêu nép bên cửa sổ mà lòng thấy nôn nao. Nhưng Giàng thật thương cô Y Moan cũng đã vào trong nhà ngủ rồi. Đợi cho mọi bề yên tĩnh và để cho Y Moan đã ngủ say một lúc H’ Nhiêu thay đổi áo váy. Cô không quên xịt nhiều nước hoa lên người. Điều này trái với tính cách của cô. Thường thì cô không xịt nhiều như thế mà chỉ thích thoang thoáng nhẹ nhàng thôi. Nhưng cô đã phát hiện ra đàn chó có vẻ không thích loại nước hoa mà cô đang sử dụng. Cô để ý đàn chó sẽ vậy lại reo mừng khi thấy cô nhưng hôm nào cô xịt một chút nước hoa thì đàn chó tuy cũng vẫy đuôi nhỏm dậy gượng vui nhưng rồi lại tiu nghỉu nằm buồn mà chẳng thèm ngó ngàng gì đến cô nữa. Hoá ra điều này cũng có lợi cho cô. Nó không đánh động mọi người nhất là Y Moan để phát hiện ra có sự xuất hiện của cô. Khi Y Moan đem cô về đây điều cô sợ nhất là đàn chó. Bọn chúng phát hiện ra cô đang ở đâu làm gì. Nhưng dần dần đàn chó xem cô như là chủ thì mối nguy hiểm từ đàn chó không đáng sợ nữa. Ngược lại sự thân thiết của nó cũng lại là một mối lo đối với cô. Sự reo mừng nồng nhiệt của chúng như là một hệ thống báo động cho mọi người biết cô xuất hiện.
    H’ Nhiêu rón rén bước xuống căn gác. Đúng là đàn chó vừa thấy cô thì đã bật dậy ve vẫy đuôi. Nhưng rồi lại nằm im thin thít trở lại mà chẳng thèm đếm xỉa đến cô nữa. Một con gần nhất thì nhảy mũi hách xì rồi lấm lét rời xa cô. H’ Nhiêu đi qua bên hông căn nhà mới xây. Sau khi nhìn quanh chẳng thấy động tĩnh gì H’ Nhiêu trèo lên một cây mít và đu một nhánh mít xuống trên mái nhà. H’ Nhiêu đi dọc đến cuối mái nhà thì đu một nhánh cây mít khác rồi chuyền mình qua một cây mít khác nữa. Cứ thế chẳng mấy chốc H’ Nhiêu như bay trên những hàng cây ra khỏi khu vườn nhà Y Moan từ lúc nào mà bọn “tay chân” của Y Moan ở trong những ngôi nhà gỗ phía dưới chẳng hề hay biết.

      Trăng đã sáng hẳn trên quốc lộ 21 H’ Nhiêu đi nhanh vào quán cà phê mà trước đây A Ma Yun đã gởi xe rồi gõ cửa. Một người đàn ông bước ra. Khi thấy H’ Nhiêu ông ta rất vui và nói:
- Tôi rất nóng lòng muốn gặp cô đây!
- Dạ nhưng chú Hiếu cho H’ Nhiêu về rừng buôn Lung gấp trước được không chơ?
- Được chứ trên đường đi chúng ta nói chuyện nha!
    Người đàn ông tên Hiếu dẫn chiếc xe 250 phân khối ra rồi chở H’ Nhiêu phóng như bay theo con đường tắt băng rừng Đạt Lí thẳng đến Bình Thuận tới rừng buôn Lung luôn. Nếu theo con đường chính thì phải vòng lên hết quốc lộ 21 chừng hơn chục cây số. Đến cây số 3 - bến xe Đắc Lắc thì rẽ Quốc lộ 14 đi qua Đạt lí Cư Bao Hà Lan chừng 50 cây số nữa rồi vào con đường đất khoảng hơn chục cây số nữa mới tới rừng buôn lung. Đi như thế là đi hình chữ U. Còn theo như đường tắt ông Hiếu chở H’ Nhiêu đi là đường thẳng từ đầu chữ U này thẳng đến đầu chữ U kia. Thời gian và chiều dài được rút ngắn lại chỉ còn một nửa. H’ Nhiêu thầm cám ơn người đàn ông tên Hiếu này. Và gần như trời sắp đặt ông Hiếu đến tạm trú quán cà phê này để giúp đở H’ Nhiêu. H’ Nhiêu chẳng hiểu vì sao ông biết chuyện về Y Moan về rừng buôn Lung và cả chuyện người ta đồn đại về con ma H’ Nhiêu nữa. Trong một đêm vì quá nhớ Duy H’ Nhiêu định ra quán cà phê này hỏi xem có cách nào về rừng buôn Lung nhanh không. Người đàn ông này đã tận tình giúp đở H’ Nhiêu mặc dù H’ Nhiêu chỉ đi trong đêm khuya. Thế mà ông ta cũng không sợ. Lúc đầu H’ Nhiêu nghĩ ông là xe ôm nên trả công bằng cách tặng ông một chiếc còng vàng mà H’ Nhiêu thường mang ở cổ chân. Nhưng sau đó H’ Nhiêu nghĩ ông Hiếu chắc không phải là xe ôm đâu vì cô chưa thấy ai hành nghề xe ôm bằng chiếc mô tô phân khối lớn như thế cả. Có một điều mà H’ Nhiêu thấy lạ là lúc nào chở H’ Nhiêu đi ông cũng hỏi về Y Moan.

      Ông Hiếu chở H’ Nhiêu dừng lại bên cái chòi rẫy của ai đó trong rừng buôn Lung rồi nói với H’ Nhiêu:
- Tôi ở đây đợi cô nha!
- Dạ!
      H’ Nhiêu chạy nhanh xuống suối buôn lung. Cô nôn nao vì nghĩ Duy đang chờ mình. Nhưng khi xuống suối buôn Lung thì cô thất vọng. Ở đây có nhiều người tụ tập. Có cả bọn Y Ru đang lấp ló trong các bụi rậm. Nhưng H’ Nhiêu đã cảnh giác. Trước khi đi cô đã ngẫm trong lòng là lần này dù thế nào cô cũng cố mà lẫn tránh mọi người. Cô nhất quyết chỉ xuất hiện với Duy mà thôi. Nhưng suối buôn Lung có nhiều người như thế thì làm sao. Bỗng H’ Nhiêu chông chênh như muốn ngã hơi thở dồn dập và bộ ngực cô thấp thỏm dội đập. Duy đang đứng gần tảng đá tình yêu của cô và Duy bên cạnh mẹ mình. H’ Nhiêu như đắm đuối thu tóm hình ảnh người mà mình nhớ nhung khao khát bấy lâu nay. Cô gần như muốn khóc và chẳng biết làm thế nào để cho Duy biết cô đang ở đây. Nếu cô xuất hiện chắc chắn bọn Y Ru sẽ nhảy ra bắt cô ngay.

(còn tiếp)

trungkim

Chào NH!
Thấy cũng thích tham gia cho vui nhưng cái số của mình nó không được may mắn trong chuyện tranh đua thi thố nguyen hùng ạ! Với lại mình thấy nhạc của mình cũng dở quá nên..chán! Cũng có thể mình sẽ hưởng ứng một bài nhưng mình không tham gia dự thi đâu!
Cám ơn NH đã thông báo!

trungkim

Chào NX!
Thằng bé đòi gì mà..mếu nhỉ? Thấy ngộ nên dán vào cho vui đấy mà! Chứ tk hồi nhỏ mếu có duyên hơn.. hì hì...

nguyenhung

Trung Kim

Gửi ông bạn Trung Kim
Lâu nay thấy ông bạn có vẻ nhàn nhã quá. Người ta bảo "nhàn cư vi bất thiện" đấy nhé. Vậy thì hãy làm việc nhiều vào chỗ này có việc cho bạn đây: Cuộc thi sáng tác ca khúc.

Chúc bạn thành công.

Ngày xưa

@ Trung Kim ơi!
hehe! Nhìn cái hình thằng bé đang mếu ...Em đang nghĩ TK ngày xưa đấy à?