YEUconMA - Ch.11: Một nỗi chông chênh (tt)

 YEU con MA

 - Chương 11: Một nỗi chông chênh (tt)

     

       Duy bên tảng đá yêu thương của mình mà lòng dạ phân vân. Nhiều người ở đây chờ H’ Nhiêu xuất hiện nhưng Duy thì thấy có nhiều điều khó hiểu quá: Một H’ Nhiêu đang chung sống với Y Moan trên Buôn Ma Thuột thì làm sao có một H’ Nhiêu đang xuất hiện ở đây. Tuy lòng tin của mọi người và cả mẹ mình nữa khiến Duy cũng thấy nôn nao nhưng trong lòng chẳng biết đâu là hư thực. Tất cả những người trước đây đòi truy bắt diệt trừ con ma H’ Nhiêu thì nay họ lại khẳng định đã gặp con ma H’ Nhiêu như là một vị nữ thần cứu mạng rồi. Duy nghĩ nếu thật sự H’ Nhiêu linh thiêng như thế thì chắc chắn đã biết có sự hiện diện của mình. Hay có lẽ ở đây đông người như thế H’ Nhiêu không dám xuất hiện nữa. Bỗng một làn gió nhẹ rung cành lá thoáng qua mang theo một hương thơm dịu dàng cả con suối. Một vài người ở làng buôn Lung reo lên:
- Ơ Giàng ơi.. Đây là cái mùi da thịt của H’ Nhiêu mà. Khi H’ Nhiêu chưa chết H’ Nhiêu tắm ở con suối nào thì con nước ở suối đó thơm quá mà!
       Mọi người chộn rộn hẳn lên. Một số người đảo mắt nhìn quanh con suối. Một số khác vội đến gần tảng đá mà H’ Nhiêu thường đứng hoặc ngồi ở trên đó để khi cô hiện ra thì gặp ngay. Duy đã nhận ra mùi hương thơm của H’ Nhiêu trước rồi nhưng đang định hướng xem nó đến từ đâu. Bỗng Duy vụt chạy lên hướng khu nhà mồ. Duy nghĩ H’ Nhiêu đang có mặt ở đó. Bà Lâm nhìn lại không thấy Duy đâu thì gọi ơi ới. Vì lòng tin quá mạnh nên bà bạo dạn đi vào rừng đêm khuya như thế chứ mà không có Duy thì chẳng đời nào bà dám một mình liều lĩnh như thế đâu. Giữa lúc ấy bọn Y Ru cũng hiểu được mùi hương thơm này nên cũng lộ diện và lao nhanh về hướng khu nhà mồ. Nhiều người thấy thế thì cũng ào ào chạy theo bọn Y Ru. Mỗi người đều có một mục đích riêng: Duy thì mong gặp được H’ Nhiêu; Bọn Y Ru thì để bắt H’ Nhiêu; Còn đám đông thì ước muốn gặp H’ Nhiêu để được cứu giúp. Bà Lâm không biết phải chạy theo đám đông hay ở lại chờ Duy nên mặt mày méo xệch miệng cứ luôn kêu réo tên Duy.
       H’ Nhiêu thấy Duy chạy lên hướng khu nhà mồ thì đã hiểu ý Duy nên cũng chạy băng qua khu rừng tre lồ ô lên theo. Nhưng khi vừa định lộ diện gặp Duy thì bọn Y Ru cũng vừa đến và toả khắp chung quanh để tìm kiếm. Đến lúc này H’ Nhiêu đã hiểu chính mùi hương thơm của mình khiến cho ai cũng biết cô ở đây. Cô bật khóc khi thấy Duy đang nháo nhác tìm cô trong khu nhà mồ còn cô thì không có cách nào để gặp Duy được. Thấy bọn Y Ru toả ra tìm khắp H’ Nhiêu vội chạy xuống suối buôn Lung trở lại. Chưa xuống suối cô đã nghe tiếng gọi một cách tuyệt vọng của bà Lâm. H’ Nhiêu thấy ai cũng lên khu nhà mồ rồi chỉ còn mẹ Duy đứng một mình nên chạy đến:
- Thưa bác bác đừng có sợ. Anh Duy sẽ trở lại tìm bác thôi mà!
      Bà lâm thấy một cô gái sáng lạn thơm tho bỗng nhiên xuất hiện nhẹ nhàng bên cạnh thì bà sửng sốt. Lại nghe một câu nói an ủi dịu dàng khiến bà quá xúc động:
- Dạ..dạ..con..con…
- Bác ạ con là H’ Nhiêu bạn của anh Duy đây mà!
-…
- Nhờ bác nhắn lại với anh Duy là con lúc nào cũng nhớ thương anh ấy. Con..con yêu anh ấy lắm…
- Có..có thằng Duy đang ở đây với bác. Cô chờ..chờ nó nghe. Chẳng biết nó chạy đi đâu…
      H’ Nhiêu bật khóc:
- Con biết rồi nhưng không gặp anh ấy được…
- Bác..bác bị bệnh nên.. nên lên đây mong cô linh thiêng chữa cho lành…
- Bác ơi con không chữa được đâu!
- Người ta nói cô linh thiêng lắm. Bác tin lắm. Xin cô cho bác thuốc!
- Ơ Giàng.. Đừng có tin con nghe bác! Đừng có tin…
- Không không..bác tin bác tin mà!
- Thôi con phải đi nhanh đây…
- Cô chờ thằng Duy một chút cô chờ…
- Không được bác ạ. Họ đang trở lại đó mà…
      Đúng là lúc này H’ Nhiêu đã nghe nhiều tiếng ồn quay trở lại con suối. H’ Nhiêu vụt chạy biến mất để lại cho bà lâm một sự ngỡ ngàng tiếc rẻ.
    
      Khi Duy quay trở lại suối buôn Lung thì mọi người cũng theo Duy. Họ đến khu nhà mồ mà chẳng thấy gì thì họ tin chỉ ở suối buôn Lung con ma H’ nhiêu mới xuất hiện. Họ càng tin hơn khi nghe bà lâm nói lớn với Duy mà chủ ý để khoe với thiên hạ:
- Cô..cô H’ Nhiêu mới hiện ra với mẹ đó!
- Có hả mẹ? – Duy mừng rỡ - Mẹ ơi H’ Nhiêu có đến gặp mẹ hả mẹ?
- Có cô ấy thật là đẹp. Đúng là siêu phàm. Chỉ nhìn cô ấy thôi thì mẹ đã khoẻ rồi!
- Mẹ..mẹ…
      Duy kéo bà lâm ra khỏi mọi người để hỏi về H’ Nhiêu nhưng đám đông lại cứ vây quanh bà lâm để hỏi han nghe ngóng. Y Ru thì tách ra khỏi đám đông rồi móc điện thoại di động gọi cho Y Moan. Hắn gọi mãi không được. Hắn biết Y Moan về nhà là chẳng bao giờ gọi cho Y Moan được nhưng hắn cứ thử thế thôi. Hắn đâu có biết ở trong ngôi nhà của Y Moan thì sóng điện thoại cũng bị triệt tiêu.

      Sáng hôm sau Y Moan vừa đến công ty thì Y Ru đã nói:
- Hôm qua con ma H’ Nhiêu có xuất hiện ở suối buôn lung đó!
    Y Moan sững sờ một lúc rồi mắng Y Ru:
- Đừng có xạo chớ. Đêm hôm qua tui nói chuyện với H’ Nhiêu đây mà!
- Không có xạo đâu!
- Mày có thấy con ma H’ Nhiêu không mà nói?
- Không thấy.. nhưng có một bà già thấy đó!
- Bà già đui mù con mắt rồi chơ!
- Không đui đâu. Tui nghe cái mùi da thịt của H’ Nhiêu đó. Hồi chưa chết nó tắm con suối nào thì con nước ở rừng đó thơm lắm chớ. Tui còn nhớ cái mùi của H’ Nhiêu lắm!
      Y Moan nhớ lại đêm hôm qua lúc ngủ hình như trong mơ màng hắn cũng nghe thấy mùi thơm dễ chịu của H’ Nhiêu. Và nếu hắn đã nghe thấy mùi thơm này thì chứng tỏ H’ Nhiêu cũng đang hiện hữu trong ngôi nhà của hắn chứ làm sao mà đến tận suối buôn Lung được. Nhưng Y Ru nói như thế khiến Y Moan cũng nghi ngờ với cảm nhận với giác quan của chính mình. Đôi lúc hắn nghĩ chẳng lẽ H’ Nhiêu là con ma thật sự sao. Rồi hắn lại tức giận với chính hắn. Chỉ có chuyện làm sao để phát hiện H’ Nhiêu xuất hiện ở suối buôn Lung chính là H’ Nhiêu ở trong ngôi nhà mình mà cũng khó khăn. Rồi hắn tự hỏi bằng cách nào mà H’ Nhiêu thoát ra được khỏi ngôi nhà của mình. Và rồi H’ nhiêu đi và về với quãng đường hơn 100 cây số như thế nào mà đồng thời cũng có mặt ở hai nơi. Tự nhiên hắn chẳng thèm tin ai nữa mà cũng không tin ở chính mình luôn.       

      Y Moan bắt bọn tay chân ở trong những căn nhà gỗ thức suốt đêm và đi rảo quanh bên ngoài hàng rào ngôi nhà của hắn để canh chừng. Hắn cũng bắt bà H’ Lên đêm thức ngày ngủ. H’ Nhiêu cũng nhận ra điều này nên cô không đi đâu nữa. H’ Nhiêu biết Y Ru đã nói cho Y Moan chuyện hắn nghi cô xuất hiện ở suối buôn Lung đêm hôm trước.

      Qua mấy đêm liền Duy cũng có vào rừng buôn lung tìm H’ Nhiêu nữa nhưng lẽ dĩ nhiên là không thể gặp được rồi. Càng buồn Duy lại càng ít nói hơn và cứ đến tối thì ra trước sân nhà ngoại ngồi như chờ đợi H’ Nhiêu ra tìm chứ không vào rừng nữa. Bà Lâm định ở chơi vài bữa nữa thì cũng về Sài Gòn cho Duy khỏi buồn. Bà biết chính bà nhắn lại những lời yêu thương nhớ nhung của H’ Nhiêu cho Duy nên mới ra cớ sự như thế. Bây giờ bà không nói Duy bị ma ám nữa bởi sau khi bà nhìn thấy H’ Nhiêu thì bà biết Duy yêu H’ Nhiêu thật sự. Chính bản thân bà cũng cảm thấy thích cái vẻ đẹp dịu dàng thanh thoát của H’ Nhiêu nữa huống hồ là Duy. Thấy ai cũng có vẻ ngưỡng mộ H’ Nhiêu thì bà lại càng thấy tự hào khi H’ Nhiêu yêu thương con trai mình một cách đặt biệt hơn.
     Thấy Duy ngồi một mình trước sân bà lâm đi ra và nói:
- Gần khuya rồi tháng này lạnh lắm vào ngủ đi con!
- Một chút nữa mẹ ạ.
- Mẹ thấy con không thực tế lắm. Hơi đâu đi nhớ thương một bóng hình không phải là người.
- Mẹ ạ con vẫn nghĩ H’ Nhiêu là người mẹ ạ!
- Đó là con si mê mù quáng rồi nghĩ như thế. Chứ là người thì sao mà linh thiêng thế!
      Duy lặng thinh một lúc rồi nói:
- Mẹ nếu H’ Nhiêu là người thì mẹ để con cưới cô ấy về làm vợ nghe mẹ?
- Ôi chời... đừng nói thế lỡ ở chốn linh thiêng cô nghe được thì…Nghe nói thiêng lắm con ạ!
      Duy bật cười:
- Thì mẹ cứ trả lời con đi! Con nghĩ H’ Nhiêu bình thường thôi chứ chẳng linh ứng gì đâu.
- Sao mà hỏi câu không thể có được như thế hả. Con làm mẹ sợ quá đi!
- Sao lại sợ? Ai biểu mẹ xem H’ Nhiêu như thánh thần làm gì!
- Là..là người mà được như thế hả con? Thấy cái vẻ thánh thiện như thế thì ai mà không thích hả con? Chắc chẳng có ai đi tin những lời đồn đại dễ sợ trước đây nữa đâu!
- Thế là mẹ thích phải không? Mẹ đồng ý phải không?
- Ừ..thì mẹ nói thế thôi chứ làm sao mà được!
- Mẹ nói như thế là con vui rồi cho dù đó chỉ là mong ước…
     Nói câu này lồng ngực Duy như thắt lại nỗi buồn như ngập tràn cõi lòng khi nghĩ đến H’ Nhiêu đang với Y Moan bên nhau trong ngôi nhà kín đáo trên Buôn Ma thuột. Rồi Duy băn khoăn vì sao H’ Nhiêu đã chấp nhân làm vợ Y Moan mà còn đi tìm mình và nhắn lời yêu thương với mình nữa. Duy đã hiểu nguyên nhân vì sao H’ Nhiêu không thể gặp mình được bởi Duy đã thấy bọn Y Ru toả ra truy tìm H’ Nhiêu. Nhưng trước đây dân buôn làng Y Mút Y Sa đều tìm bắt H’ Nhiêu. Bây giờ họ đã tôn sùng H’ Nhiêu. Y Sa còn lập giàn ở suối buôn lung để cúng. Một số thầy bà ở đâu đến còn bày bán nhan đèn bùa phép và coi bói. Thế thì bọn Y Ru tìm bắt H’ Nhiêu với mục đích gì nữa chứ.

      Duy vào buôn tìm A Ma Yun nhưng Ma Rớt nói A Ma Yun lên rẫy rồi. Thế là Duy vào rẫy tìm đến chòi của Y Bơ. Y Bơ dẫn Duy qua rẫy của A Ma Yun.
      A Ma Yun đang tưới cà phê thì reo lên ôm lấy Duy:
- Tao vui lắm khi thấy mày đó! Có đi phố gặp con ma H’ Nhiêu không? Tao biết mày thích con ma lắm. Nhưng có đến hai con ma H’ Nhiêu đó nghe.  Bây giờ con ma ở suối buôn Lung đẹp quá nhiều còn con ma trên phố xấu lạnh lùng lắm thôi.
- Vậy con ma nào là H’ Nhiêu? – Duy nói
- Không biết! Thằng Y Moan không đời nào chịu lấy con ma khác đâu. Nhưng mình thấy rõ con ma ở suối buôn Lung bây giờ mới chính là H’ Nhiêu đó.
      Duy không muốn nói về cặp ngà voi của A Ma Yun mà mình đã thấy ở Sài Gòn cũng không muốn nói những gì mà mình đã suy đoán về giá trị của cái chân đế. Bởi Duy nghĩ những tìm hiểu suy đoán của mình chưa có cơ sở và chính xác lắm mà nói ra chỉ làm cho A Ma Yun thêm bức xúc. Vả lại Duy cũng chưa muốn A Ma Yun biết mình có liên hệ với Y Moan ở Sài Gòn.
- Mình muốn A Ma Yun dẫn đi gặp H’ Mây dì của H’ Nhiêu được không?
- Gặp H’ Mây thì được chớ. Giờ này H’ Mây đang ở trên cái rẫy của H’ Mây đó. Nhưng mình ghét gặp Y Ru lắm!
- Mình biết rẫy của H’ Mây nhưng mình chưa quen H’ Mây. H’ Mây lại sợ người lạ mặt và không biết nói tiếng kinh.
- H’ Mây biết nói tiếng kinh mà! – Y Bơ nói – Nhưng H’ May không dám nói chuyện với người lạ mặt đó thôi!
      Duy A Ma Yun và Y Bơ đi đến rẫy của H’ Mây. Nhưng khi đi tắt ngang qua một khe suối nhỏ có nhiều bụi cây cỏ rậm thì A Ma Yun chỉ vào và nói:
- Có một lần mình thấy Y Ru lấy gỗ từ bụi rậm này rồi chuyển đi đâu đó chơ!
      Nghe A Ma Yun nói Duy nhìn kỹ lại thì thấy đây đúng là chỗ mà có một đêm Duy đi tìm H’ Nhiêu và thấy những hành động mờ ám của Y Ru rồi dõi theo  những bước chân của hắn thì phát hiện một đống gỗ đã để ở đây. Cả ba đến vén những bụi cỏ lên để xem thử còn gỗ ở đó không. Nhưng chẳng thấy gỗ nữa mà chỉ có một cái máy phát điện loại nhỏ đã bị hư nằm sâu dưới một gốc cây cổ thụ bày cả những chùm rễ do bị trôi hết đất.
- Chắc cái máy này là của bọn Y Moan rồi nhưng chẳng biết bọn hắn làm gì chơ?

      Khi đến rẫy của H’ Mây A Ma Yun nói:
- Nếu có Y Ru thì tao không muốn gặp đâu.
- Chắc là không có đâu! – Y Bơ nói - Hắn đi làm cho Y Moan trên Buôn Ma Thuột rồi đó!
      Đúng là không có Y Ru. Chỉ có hai mẹ con H’ Mây và H’ Thanh đang lụi cụi làm cỏ trong những hàng lúa xanh cao.
- H’ May ới H’ Mây! – A Ma Yun gọi lớn – Có người muốn gặp dì H’ May đó!
      H’ Mây và H’ Thanh đứng dậy thấy A Ma Yun và Y Bơ thì cười và nói một tràng tiếng người Ê đê. Cả H’ May và H’ Thanh không nhận ra đã từng có lần gặp Duy. H’ Thanh nay có cao lớn hơn nhưng vẫn gầy yếu khô khan.
- Đây là Duy có biết H’ Nhiêu đó! – A Ma Yun nói
      Vừa nghe đến tên H’ Nhiêu thì H’ Mây hiện lên vẻ lo lắng:
- H’ Nhiêu chết rồi mà tìm hỏi H’ Nhiêu làm gì chơ. Tui không có biết gì đâu mà!
      Thấy H’ Mây ngại đề cập đến những gì liên quan đến H’ Nhiêu trước nhiều người nên Duy chỉ chuyện trò xã giao cho thân thiện rồi cùng với A Ma Yun và Y Bơ ra về. Nhưng sau khi chia tay để A Ma Yun và Y Bơ trở lại công việc đang bỏ dở Duy chạy về làng rồi đi nhanh ra chợ mua mấy bộ áo váy cỡ bằng H’ Thanh.
      Khi thấy Duy trở lại một mình và cho con mình áo váy thì H’ Mây cười và không tỏ vẻ lo sợ như lúc đầu nữa.
- Dì H’ Mây ạ! – Duy nói – Con rất thân với H’ Nhiêu đó!
- Quen khi nào chơ?
- Con và H’ Nhiêu yêu nhau trong thời gian mà người ta đồn H’ Nhiêu đủ thứ xấu xa ghê tởm…
- Ơ.. Giàng ơi..- H’ Mây trố mắt vừa kinh ngạc vừa vui mừng nhìn Duy – À..mà mày có tin người ta nói xấu xa con H’ Nhiêu không chớ?
- Con tin H’ Nhiêu và hơn nữa con tin H’ Nhiêu là người chứ không phải ma!
- Ơ..mày làm tui hoảng hốt quá rồi đó! Mày yêu H’ Nhiêu nhiều quá nên nói vậy mà. Chớ người ta đã nói H’ Nhiêu là một con ma đó!
      H’ Mây chợt quay qua nói một tràng tiếng Êđê với H’ Thanh và H’ Thanh cũng đáp lại bằng tiếng Êđê. Thấy Duy nghệch mặt không hiểu H’ Thanh nói nhanh bằng tiếng kinh:
- Mé cấm không cho nói chuyện này với Y Ru đó! Không được nói là anh cho H’ Thanh cái áo yên nữa đó!
      Dì H’ May đinh đưa tay bụm miệng H’ Thanh nhưng không kịp.
- Y Ru là chồng của tui. – H’ Mây nói – Mà cái thằng Y Ru biết sẽ nói cho Y Moan biết. Cái thằng Y Moan mà biết là tức lắm chơ. Vì H’ Nhiêu phải cưới Y Moan làm chồng mà. Tui khổ nhiều lắm rồi. Nếu H’ Nhiêu không chịu thì Y Moan bắt H’ Thanh phải cưới hắn đó.
      Nghe thế H’ Thanh vùng vằng:
- Con không có cưới Y Moan đâu Y Moan ác lắm dữ lắm chơ!
      Duy cố làm sao để cho H’ Mây phải nói rõ H’ Nhiêu là người hay ma:
- Nếu H’ Nhiêu đã chết đã thành ma rồi sao Y Moan vẫn còn muốn lấy H’ Nhiêu làm vợ chứ?
      H’ May lặng thinh một chút rồi nói:
- Cái thằng Y Moan cứ muốn thì sao chớ?
- Vây dì H’ May có biết hiện giờ H’ Nhiêu ở đâu không?
- Không biết đâu!
- Vậy H’ Nhiêu xuất hiện ở suối buôn Lung mấy hôm nay thì có phải là H’ Nhiêu của dì không?
- Tui cũng không có thấy đó chơ! Cái thằng Y Moan có một đêm đi tìm H’ Nhiêu mà tức giân lắm đó.
      Duy nghĩ: “Hay là H’ Nhiêu đã bỏ Y Moan mà chạy về lại rừng buôn Lung rồi!”
- Nếu Thằng Y Moan mà tìm H’ Nhiêu không được thì tui lo cho con H’ Thanh  quá…- Nói đến đây H’ Mây bật khóc hu hu – Cái bụng hắn chẳng yêu thương con H’ Thanh đâu mà! Hắn muốn cưới cho hết cái tức trong cái bụng của hắn chớ hắn chỉ si mê con H’ Nhiêu thôi! Rồi hắn cũng giết H’ Thanh đó chơ! H’ Lo chị của H’ Nhiêu rồi đến mé của H’ Nhiêu cũng vậy chơ vì..vì H’ Nhiêu không chịu cưới hắn đó mà…
- Sao không đi tố cáo hắn với chính quyền?
- Không có tố được đâu! Có nhìn thấy hắn giết rõ ràng trước con mắt đâu mà. Công an hắn cũng quen chủ tịch xã hắn cũng quen hắn cũng là cán bộ. Ai cũng thân thiết ăn uống với hắn hết rồi đó. Cái thằng Y Moan có cái bụng xấu mà sao ông trời thương hắn quá. Cho hắn có nhiều tiền nên ai cũng sợ hắn. Hắn nói tui đưa cái nồi đồng cho hắn rồi hắn cho lại cái máy hát. Cái máy hát được mấy ngày thì không hát được nữa. Tui không dám bắt đền hắn. Y Ru cũng sợ hắn luôn luôn đó!
- Nồi đồng gì?
- Cái nồi đồng của mẹ H’ Nhiêu để lại cho tui cất giữ đó mà!
      Duy chợt nhớ lại trong laptop của ông Vincent có lưu trữ rất nhiều cái nồi đồng. Và có lần Loan cũng đề cập đến chuyện Y Moan sở hữu một cái nồi đồng. Duy chắc chắn cái chân đế và cái nồi đồng là những vật chất rất có giá trị.
- Y Moan không tốt sao Y Ru cứ nghe lời Y Moan chứ?
- Cái thằng chồng Y Ru không nghe lời tui mà còn đánh tui nữa đó chơ. Mà cũng tại tui còn mắc nợ Y Moan đó chơ!
      Dù gặng hỏi nhiều lần nhưng H’ Mây vẫn nói H’ Nhiêu đã chết thành con ma rồi và không biết thêm gì về H’ Nhiêu nữa Duy buồn quá lẩn thẩn rời khỏi rừng buôn Lung.

      Duy và Bà lâm đi xe buýt lên bến xe liên tỉnh ở cây số 3 thì đã hết chuyến về Sài Gòn. Phải chờ đến chiều tối mới có chuyến đi nữa. Thế là Duy đưa mẹ mình vào phòng nghỉ cho khoẻ để có sức cho chuyến xe đêm. Sau đó Duy đi xe ôm xuống quốc lộ 21. Đến quán cà phê mà A Ma Yun đã từng gởi xe gần ngõ vào ngôi nhà của Y Moan Duy xuống. Mặc dù biết là vô vọng vì H’ Nhiêu không xuất hiện ban ngày nhưng Duy cứ đi cho bớt băn khoăn cho vơi nỗi buồn. Duy đi bộ vào ngôi nhà của Y Moan để xem thử có bóng dáng H’ Nhiêu trên gác không. Đúng là chẳng có một biểu hiện gì cho thấy H’ Nhiêu ở đó.  Vài tên “tay chân” của Y Moan đang làm mặt ngầu hăm he Duy không được đến gần ngôi nhà. Duy lẩn thẩn trở ra quốc lộ 21. Khi gần đến đầu ngõ Duy thấy có hai người đàn ông theo sau lưng mình từ lúc nào. Duy vào quán uống cà phê thì hai người đàn ông cũng vào. Một lúc sau lại có thêm một người đàn ông trú ngụ trong quán cà phê ra ngồi chung bàn với hai người đàn ông này nữa. Chợt người đàn ông cư trú trong quán cà phê đi qua ngồi chung bàn với Duy rồi hỏi:
- Hình như chú em ở đâu tới đây phải không?
- Vâng!
- Có quen ai trong ngôi nhà đó không?
- Nhà nào ạ?
- Ngôi nhà mà chú em mới vào nhìn ngắm một lúc rồi đi ra đấy!
      Duy lắc đầu:
- Dạ em không quen ai ở trong ngôi nhà đó cả!
- Không quen thì vào đó làm gì?
- Em tìm một người mà không biết chính xác ở trong ngôi nhà đó có đúng là người mà em muốn tìm không.
- A..hiểu rồi! Tìm một con ma chứ gì?
     Duy gật đầu. Người đàn ông nói tiếp:
- Đúng đấy ở trong ngôi nhà đó có một con ma! Chú em ở đâu đến? Chắc chắn là không phải ở buôn Lung rồi vì chú em là người kinh kia mà.
- Dạ..em ở Sài Gòn!
- Ui.. ở Sài Gòn mà sao lại đến đây nhỉ? À hay chú em có quen với Y Moan? Ông giám đốc này cũng có công ty ở Sài Gòn đấy!
      Duy cười và không trả lời trực tiếp vào câu hỏi ấy bởi Duy nghĩ mình đến đây không phải vì để gặp Y Moan.
- Em là Duy! Ở Sài Gòn lên đây thăm ông bà ngoại và đi lòng vòng chơi cho biết rừng núi.
     Người đàn ông bắt tay Duy đồng thời giới thiệu luôn tên hai người đàn ông kia:
- Đây là Thành và Sa còn anh là Hiếu!
      Sau khi quan sát Duy một lúc Hiếu nói:
- Chắc chú em là người đàng hoàng vậy có thể nói thật cho tụi anh biết chú em vào ngôi nhà của Y Moan với mục đích gì không? Chú em đừng ngại vì tụi anh không phải là người của Y Moan đâu!
     Tự nhiên Duy cảm thấy như muốn chia sẻ nỗi buồn với người đàn ông đang muốn hiểu mình Duy nói:
- Trước đây em và một cô gái tên là H’ Nhiêu yêu nhau. Nhưng Y Moan buộc H’ Nhiêu phải cưới hắn theo luật tục nối dây.  H’ Nhiêu phản kháng sự ràng buộc phi lý này và cũng chẳng hề yêu Y Moan. Thế nhưng bây giờ chẳng hiểu vì sao cô ấy lại bằng lòng lấy hắn rồi chung sống với nhau trong ngôi nhà này. Còn một điều nữa mà em băn khoăn là không biết chính xác cô gái đang chung sống với Y Moan có phải là H’ Nhiêu không. Nhưng ngôi nhà này nội bất xuất ngoại bất nhập thật bí hiểm thế thì cũng khó để hiểu thêm được gì.
     Hiếu bật cười:
- Không biết chính xác cô gái chung sống với Y Moan có phải là H’ Nhiêu hay không mà lại kết luận H’ Nhiêu đã bằng lòng lấy Y Moan!
     Duy cũng âp a ấp úng cười theo. Thấy chia sẻ nỗi băn khoăn với người lạ cũng chẳng vơi được buồn Duy đứng dậy chào tạm biệt Hiếu Thành và Sa rồi ra đường gọi một chiếc xe ôm. Vừa ngồi lên sau lưng ông xe ôm thì Hiếu từ trong quán cà phê đi nhanh ra vẫy Duy lại để nói điều gì. Hiếu đến gần và nói nhỏ vào tai Duy như chỉ để một mình Duy nghe:
- Cô gái ở trong ngôi nhà của Y Moan chính là con ma H’ Nhiêu ở buôn Lung đó! Có điều chú em không nên đến ngôi nhà này để tìm H’ Nhiêu nữa. Anh khuyên chú em như thế!
     Duy mừng quá và ngạc nhiên chẳng hiểu vì sao người đàn ông này biết rõ như thế nên bước xuông xe níu tay Hiếu:
- Anh Hiếu cho em biết thêm về H’ Nhiêu được không ạ. Em..em rất yêu cô ấy…
- Thấy chú em tội nghiệp nên anh chia sẻ tình cảm của chú em một chút thế thôi.
- Nhưng..nhưng vì sao anh biết chắc như thế ạ?
     Gặng hỏi mãi mà ông Hiếu cứ lãng tránh nên Duy không muốn làm phiền lòng người ta nữa. Duy vừa nói vừa bắt tay tạm biệt ông Hiếu:
- Nay mai em sẽ trở lại bây giờ em phải đưa mẹ em về Sài Gòn trước đã. Em sắp có một hợp đồng làm việc tại Buôn Ma Thuột này nên chắc chắn em phải đến đây nữa để hiểu cho ra ngọn ngành về H’ Nhiêu.

(còn tiếp)

trungkim

Chào cô bé lọ lem!
"Con ma này yêu anh dai dẳng nhỉ!
Lọ Lem đến nhiều lần mà lần nào cũng thấy ma hết"
tk hoàn thành trách nhiệm với các bạn thích đọc Yeu con Ma đến từ google hoặc các mạng khác chứ biết ở vnweblogs cũng ít người đọc. Cám ơn lọ lem đã ghé và chúc vui vẻ! À..quên có ca khúc Ma Làng mà tk đã phổ từ thơ của Lọ lem đấy!

trungkim

Chào nguyetlinh!
"Một truyện hay và rất hồi họp em muốn đọc kết thúc mà không được đành chờ vậy..."
Cám ơn nguyetlinh đã ghe đọc truyện! Hoá ra nguyetlinh chỉ đọc cái kết là biết hết nội dung câu chuyện à? Siêu nhỉ! Hì..Chúc chủ nhật vui vẻ!

M.Đ

Con ma này yêu anh dai dẳng nhỉ!
Lọ Lem đến nhiều lần mà lần nào cũng thấy ma hết hì!
Anh vẫn khỏe chứ? Lâu rồi Lọ Lem không thăm ai vì bận việc. Nay cuối tuần nhơ nhớ bạn bè lại lang thang...
An lạc anh nha.
Lọ Lem đất võ s blog

nguyetlinh

Em sang đọc tiếp truyện. Một truyện hay và rất hồi họp em muốn đọc kết thúc mà không được đành chờ vậy. Không biết số phận của H. Nhiêu và Duy sẽ ra sao? Chúc anh an vui.