NHÂN QUẢ

Truyện ngắn
                  Nhân Quả

         “Chà con Ủn bây giờ trỗmã đẹp ghê! Ngực nở eo thon đôi má ửng hồng dáng dấp đầy đặn làm mấythằng trong xóm cứ lạng qua lạng lại trước ngõ.”
Con Ủn thẹnthùng ngồi nép xuống bên cạnh bà Tư bán trái cây khi nghe bà khen. “Con17 tuổi rồi bà ạ!” “Ừ..nhưng biết suy nghĩ một chút kẻo khổ nghe con!”“Sao ạ?” “Sao là sao? Chứ má mày không đẹp à. Má mày không thua gì màybây giờ đâu nghe. Ừ mà bà ngoại mày không chừng còn đẹp hơn cả hai mẹcon mày nữa đó!” “Sao bây giờ bà biết má con khổ? Má đi biệt tích baonhiêu năm rồi ai mà biết được sống chết ra sao”. “Tao nói thiệt nghe không ai mà bất hạnh bất nhân như má mày. Tự nhiên khi không bỏ chồngbỏ con đi biền biệt…”
Ủn hai hàng nước mắt bỗng dưng tuôn trào. Ai cũng quở trách mẹ nó. Banó cũng thế. Nhưng nó thì không oán trách gì trái lại còn thương mẹ nóhơn. Nghe người trong xóm chợ này kể lại nỗi bất hạnh của dì và cậu nóxưa kia thì thấy xót xa quá. Cũng ở cái chợ nhỏ này chính xác là trêncái bục gỗ bán trái cây của bà Tư này đêm đêm dì và cậu nó nằm co rovừa lạnh lẽo sợ hải vừa muỗi đốt. Người ta nói con gái nhờ đức cha màông ngoại nó ác quá thì mẹ nó phải chịu tội thay thôi. Chỉ tội cho mẹnó phải gánh chịu quả báo còn nó thì phải sống thiếu thốn tình yêuthương của người mẹ và lúc nào cũng gánh lấy những ánh mắt lời lẽ dèmpha của hàng xóm rằng mẹ nó bỏ chồng con theo trai.
     Ông ngoại nó lúc còn trẻ là một cán bộ công an. Khi về điều tra vụ ándưới Mỹ Tho thì gặp bà ngoại nó. Bà ngoại nó tuy đã có chồng hai connhưng rất trẻ đẹp khiến những chàng trai trong vùng ai cũng phải thầmước gì cô ấy chưa có gia đình. Ông ngoại nó cũng xúc động trước vẻ đẹpcủa bà như nhiều chàng trai khác nhưng ông còn muốn chiếm giữ luôn cáinhan sắc ấy cho mình. Với vẻ phong độ hơn thị thành hơn ông đã làmcho bà phải lụy tình ông. Thế là bà bỏ chồng con theo ông về Sài Gòn ở.Thật ra thì ông cũng yêu thương bà thật lòng nên về Sài Gòn ông mua chobà một căn nhà cạnh bên chợ này để chung sống với bà. Chẳng biết cóphải vì chuyện ông quyến rũ bà mà ông bị sa thải khỏi ngành công ankhông nhưng từ đó ông về mở tiệm buốn bán đồ gia dụng điện nước với bàtrong căn nhà này.

* * *
      Người đàn ông với đôi mắt u buồn dặn dò hai đứa con chừng 8 9 tuổi củamình rằng khi nào ông chết thì lên Sài Gòn mà tìm mẹ. Lâu nay ông mặccảm vì chuyện mình bị vợ bỏ nên dứt khoát không cho hai con mình đượcliên hệ với mẹ chúng. Rồi ông buồn tình uống rượu suốt ngày đêm cho đếnkhi bị xơ gan luôn. Nay ông biết bệnh của ông chỉ sống vài ba ngày nữathôi nên chỉ còn cách nói chỗ ở của mẹ chúng để may ra mẹ chúng cònchút lòng thương con mà lo cho.
Đúng là mấy ngày sau ông chết. Thấyhai đứa con bơ vơ tôi nghiệp một người trong làng đem hai đứa con lênSài Gòn và tìm tới xóm chợ này giao cho mẹ chúng.
     Thương con còn nhỏ dại mà không nơi nương tựa và cũng không còn cáchnào khác chị đành phải để chúng sống chung với mình. Nhưng chỉ đượcvài ngày ông Năm chồng sau của chị mặc sưng mày sỉa vào mắng rachửi khiến chị rất khổ tâm. Phải chi ông Năm còn làm công an thì đỡ. Cảngày ông đi tối mới về thì chị chịu đựng sự dằn vặt như thế một chútcũng được đi. Đằng này phần bị nghỉ việc phần suốt ngày nhìn thấy chịlo chăm sóc hai đứa con riêng hơn hai hai đứa con chung thì ông càngbực bội hơn.

- Má ơi..hai đứa con có làm gì đâu mà dượng đánh rồi đuổi đi hả má!
Chị ôm hai đứa con đầy dấu bầm tím vào lòng mà hai dòng nước mắt cứtuôn trào. Chị dẫn hai đứa ra góc chợ rồi trải chiếu lên cái bục gỗ bántrái cây của chị Tư.
- Tối rồi hai con tạm ngủ ở đây để mai má tính.
- Má có ngủ với tụi con ở đây không hả má? – bé gái nói
- Má..má phải vào nhà không thôi dượng đánh má…
- Không..ông! - Bé gái vùng vằng – Con vô ngủ với má chứ con không ngủ đây đâu. Đây hôi lắm muỗi cắn nữa…
- Dượng đuổi mình đi rồi mà còn vô trong đó nữa thì dượng đánh chết đó! – Đứa trai nói
      Chị nằm xuống chiếu để hai đứa con chị nằm theo. Một lúc sau có lẽ bịđòn roi mệt mỏi cả hai ngủ thiếp đi. Chị khóc rấm rứt bên hai đứa conmình một lúc rồi rón rén đi vào nhà.

       Đến khuya cả hai đứa thức giấc. Nhìn không thấy mẹ chúng khócthút thít. Chúng càng sợ hơn khi thấy chung quanh vắng lặng. Cả hai cứnhìn vào căn nhà đóng cửa im lìm cách khoảng vài chục mét mà chúng biếtmẹ mình đang ngủ ở trong đó. Bé gái bỗng đứng bật dậy chạy nhanh đếntrước căn nhà rồi ngồi sụp xuống vừa mếu máo vừa gọi:
- Má ơi..cho con vô ngủ với má đi.. ở ngoài chợ con sợ lắm…
       Thằng anh hốt hoảng chạy tới kéo tay em gái mình trở lại chợ thì bé gáikhông chịu. Nhưng khi nghe tiếng ông Năm quát la mẹ mình ở trong nhàthì cả hai sợ quá lẳng lặng trở lại góc chợ.

       Hai anh em co ro ngồi ôm nhau mà cứ lấm lét nhìn quanh. Có lẽ lúcnày chúng mới cảm nhận được cái cảnh vắng lặng tẻ nhạt lạnh lùng vàchẳng an toàn chút nào của thành phố. Chúng thấy sự nguy hiểm như lúcnào cũng đang rình rập chúng. Bé gái mếu máo chỉ vào căn nhà có mẹ mìnhtrong đó: “Dẫn em vào với má đi..Em không ở đây đâu..sợ lắm!”. Thằnganh lắc đầu: “Dượng đuổi đi rồi mà mình cứ vào trỏng là dượng đuổi máđi luôn đó. Tội nghiệp má..Thôi để má ngủ. Chờ chút trời sáng thì má ravới mình mà!” Bé gái nghe anh mình nói vậy thì thấy cũng thương mẹ nênlặng thinh nhưng đôi mắt cứ buồn buồn hướng vào cánh cửa căn nhà đóngkín.

      Cả hai cứ ngồi nhìn vào nhà mẹ mình chờ trời sáng rồi mỏi mệt quáthì nằm xuống ngủ thiếp đi cho đến khi những người buôn bán ra nhóm chợsớm thì chúng bừng tỉnh.
Chị Tư bán trái cây trố mắt nhìn hai đứa nhóc ở đâu đến lót chiếu nằmngủ trên bục gỗ của mình liền nói: “Con cái nhà ai lại đến ngủ ở đâyvậy trời? Cha mẹ của các con đâu?” Bé gái sợ quá chỉ vào nhà mẹ nó. ChịTư nhìn theo: “Sao lại ra đây ngủ?” Bé gái mếu máo: “Dượng đuổi!”“À..chuyện nhà ông Năm…”. Chị Tư dường như đã hiểu cớ sự liền tỏ vẻ bấtbình: “Đàn ông mà bần tiện thằng chả chỉ thương con thằng chả. Còn conriêng của vợ thì…Đồ chó! Dụ dỗ vợ đẹp của người ta rồi đối xử như vậyđó. Thôi hai con ngồi đó chút nữa mẹ con thức dậy ra đem hai con vàonghe!”

      Bé gái thấy cửa nhà mẹ mình vừa mở thì định chạy đến nhưng thằng anh đãkịp ngăn lại: “Coi chừng vào dượng đánh chờ chút má ra!”.

      Đúng là mẹ chúng rón rén đi ra. Cả hai anh em ôm chầm lấy mẹ mìnhmà khóc thút thít như tủi như hờn. Mẹ chúng cũng vừa khóc vừa phân buavới chị Tư: “Em không còn cách nào nữa chị ạ..Lòng dạ em đau như daocắt mà ổng thì chẳng thấu hiểu. Nếu em thương hai đứa này thì lại bỏhai đứa kia..Em muốn chết đi cho đáng đời em…”. Chị Tư an ủi: “Thôi..cứđể hai đứa ngồi đây với tui đi đến tối ổng hết giận thì vào chứ ai lạiích kỷ như vậy hoài!

      Nhưng đến tối thì ông cũng lại quát tháo dằn vặt chị khi thấy hai đứacon riêng của chị ló mặt vào. Thế là chị lại đem hai đứa ra ngủ ở chỗđêm qua.

      Một thời gian sau hai đứa con chị trở nên an phận ngày thì lây lấtngoài chợ tối ngủ trên bục gỗ bán trái cây của chị Tư. Thỉnh thoảngchúng chạy tới nhìn vào trong nhà ông Năm xem mẹ mình đang làm gì hoặcchỉ để gọi một tiếng “Má!” rồi lại chạy ra chợ. Chị rảnh một chút cũngvói mắt ra chợ xem hai đứa con mình đang ở đâu. Chị cũng giấu thức ănra cho chúng nữa.

      Nhưng rồi ông Năm cũng không chịu được vợ ông cứ chia sẻ và phântâm tình cảm lẫn vật chất như thế nên suốt ngày cằn nhằn dày vò chị.

     Thế là chị phải nhờ chị Tư đem hai con chị trở về quê để nhờ làngxóm dưới quê thương tình. Chị nói: “Em thấy để tụi nó sống lây lất ởchợ cũng tội. Chi bằng nhờ chị đem chúng về dưới quê…”. Nghe thế haiđứa con chị cứ níu áo chị không muốn đi. Bé gái vừa khóc vừa van nài:“Má cho con ở đây với má nghe. Con hổng về quê đâu..Con nhớ má lắm!”.Chị nghẹn ngào nói: “Con có ở được với má đâu. Hai đứa phải nằm ngoàichợ…”. Thằng anh nói: “Nhưng ngày nào con cũng được thấy má ra đây. Cònvề quê là đâu còn thấy má nữa…”

     Tuy thương con nhưng chị phải đành đoạn như thế và từ đó hai đứacon chị phải sống xa cách chị cho đến khi chị không còn biết tin tức gìvề hai đứa con mình nữa.

     Phiền muộn và day dứt hối hận về sự tình mê muội và ích kỷ củamình trong quá khứ Chị định chắc một ngày nào đó phải đi tìm gặp lạihai đứa con của mình. Chị lén chồng dành dụm riêng một số tiền và nữtrang để sau này cho chúng làm vốn với ý nghĩ là phần nào chuộc lại lỗilầm. Hai đứa con chung với ông Năm thì chị khỏi phải lo rồi. Chúng đượcăn no mặc ấm và nay cũng đã lớn khôn. Đứa con gái đã định ngày lấychồng.

     Nhưng ngày cưới của đứa con gái cũng là ngày thằng em nó phát bệnhtâm thần rồi đi lang thang ra công viên 23/9 bị bọn xì ke ma túy dụ hútchích. Khi sinh ra con Ủn được mấy tháng thì đứa con gái cũng lấy hếttiền và nữ trang mà chị đã dành dụm cho hai đứa con lưu lạc của chị rồibỏ nhà đi biền biệt không một lời từ giã chồng con. Chị đau đớn khinhận ra trời đất đã xui khiến cho con gái chị lập lại cái lỗi lầm củachị. Có lẽ lương tâm cứ ray rứt mãi khiến chị không thể chịu đựng đượcnữa nên mấy hôm sau người ta vớt được xác chị nổi lên trên sông gầnchân cầu Sài Gòn.

* * *
     “Ủn ơi cái thằng đại gia lái xe hơi hôm qua đến kiếm kìa!” Một ngườingồi bán đầu chợ gọi Ủn khi thấy một thằng con trai bóng loáng thắng xehơi trước hẻm chợ. Bà Tư bán trái cây hỏi: “Bồ mày hả?” “Bồ gì bà ơi thằng này thay đào như thay áo. Lợi dụng nó để nó chở đi chơi thôi!”Nói xong Ủn phóng chạy. Mấy bà xóm chợ lắc đầu nhìn nhau như ngầm nóivới nhau rằng chắc rồi đời nó cũng khổ.

                                                                                                            Trung Kim

__________________

 

trungkim

"Những tác phẩm của anh mang tính nhân văn sâu sắc và luôn lẩn khuất một nỗi niềm mà phải thấm sâu vào mới hiểu được.

Trân trọng./.

chanhrhum Viết bởi chanhrhum — 03 Aug 2010 13:55"

Cám ơn chanhrum đã ghé đọc bài nghe nhạc và có lời khen tặng! TK chỉ viết lại những gì mắt thấy tai nghe trong cuộc sống quá phức tạp hiện nay thôi mà. Chúc chanhrhum vui khỏe!

chanhrhum

Kính anh Trung Kim!

CR vừa đi xa về nên hôm nay mới ghé thăm đáp lễ anh.

Anh vừa là Nhạc Sĩ vừa là Nhà Văn thật tuyệt.

Những tác phẩm của anh mang tính nhân văn sâu sắc và luôn lẩn khuất một nỗi niềm mà phải thấm sâu vào mới hiểu được.

Trân trọng./.

trungkim

Đọc Nhân quả của anh tôi nhớ Đức Phật nhớ những lời dạy bảo của mẹ tôi lúc sinh thời! Chúc anh vụi nghe.

Viết bởi Nguyễn Ngọc Hạnh — 01 Aug 2010 16:31

Vâng khi nghĩ tới Đức Phật thì ta nhớ đến tổ tiên ông bà cha mẹ. Dường như khi ngẫm về thế gới tâm linh ta trở nên nhân ái và bao dung hơn. Cám ơn anh đã ghe thăm! Chúc anh vui khỏe!

Nguyễn Ngọc Hạnh

Gửi anh Trung Kim

Lâu quá anh hỉ! Như người đi xa lâu ngày trở về tôi đã dạo một vòng thăm hết bạn bè anh em; lướt và lướt khắp cùng cũng chẳng thấy gì mới hơn...
Đọc Nhân quả của anh tôi nhớ Đức Phật nhớ những lời dạy bảo của mẹ tôi lúc sinh thời! Chúc anh vụ nghe.

trungkim

Chào anh Thanh Cao!
Vâng số phận nhiều khi là do tự thân gieo mầm mà không lường trước hậu quả.
Cám ơn anh đã ghé qua đọc truyện.

Thanh Cao

Gửi anh Trung Kim
Đúng là NHÂN QUẢ. Nội dung truyện sẽ cảnh tỉnh cho bao người. Chúc anh vui!