ĐIÊN

Truyện ngắn
                  ĐIÊN

- Coi chừng chị ấy lại cởi truồng đi nữa đó mẹ!
- Ừ!
- Tự nhiên khi không lại trần truồng lẩn thẩn ngoài đường thì người ta bắt nhốt vào nhà thương điên thôi!

        Ha ha..ta mà điên à! Thế gian này tỉnh táo chắc! Để ta xem họ điên hay ta điên. Ta đi tắm đây cho da thịt trắng trẻo mịn màng. Thấy chưa bộ ngực ta no tròn gọn thẳng. Cặp nhũ hoa thì hồng hồng phấn phấn khơi gợi hết biết. Còn cặp mông thì nở nang cân đối thật quyến rũ. Eo bụng ta thì thon thả đến nữ minh tinh màn bạc chắc cũng phải ghanh tức. Còn cặp giò của ta ôi..cặp giò của nữ vũ công Ba Lê. Dáng dấp ta gọn gang cân đối quyến rũ như thế thì người ta phải mê thôi. Còn cái đầu trọc lóc ư? Chẳng có gì khó cả. Ta sẽ đội tóc giả mà. Chưa đội tóc giả mà gương mặt ta đã đẹp rồi. Huống gì…
- Con đi đây một chút!
- Ôi..con..con đẹp vậy à! Mà sao tóc con…Ở đâu thế?
- Tóc giả mẹ à!
- Nhưng..nhưng trước khi đi học nó dặn mẹ không để cho con đi ra khỏi nhà!
- Khổ mẹ quá! Mẹ thấy con có điên không?
- Ừ..mẹ cũng thấy con đâu có điên. Con quí phái sang trọng quá. Con ăn nói khôn ngoan quá mà!
- Đó con thế mà điên à! Mẹ đừng có hùa theo họ mà áp đặt gán ghép con như thế!
- Nhưng con đã..đã trần truồng ngoài đường..
- Dạ..đó là con đi tìm chân li đi tìm sự thật mẹ à…

        Thế nào hắn cũng biết ta đi ngang trước nhà hắn. Mắt hắn rất tinh khi có một cô gái đẹp thoáng qua. Mũi hắn rất thính khi nghe mùi thơm quyến rũ của phụ nữ. Trước đây hắn nhìn ta bằng nửa con mắt vì ta không biết ăn diện. Hắn khinh rẻ ta quê mùa. Cả thành phố này nhìn ta bằng con mắt lơ đễnh. Bây giờ bọn ngươi phải tôn vinh ta cho mà xem. Đó ông tổng giám đốc kìa. Ổng đang ngẩn ngơ nhìn ta đó! Ổng là cán bộ cao cấp đấy! Bây giờ ổng thừa tiền nhưng thiếu tình nên con mắt ổng háu đói. Hình như ổng đang dõi mắt theo ta để xem ta ở đâu. Rồi anh chàng kia lại nhìn ta đắm đuối để va quyệt xe người ta nữa. Người ta mắng vốn thế mà con mắt cứ dán vào bộ ngực của ta. Biết thế ta để áo xề xệ xuống một chút cho hắn chết mê chết mệt mà đến xin ta ban cho một chút tình. Ôi còn những người đàn bà kia cũng nhìn ta một cách ngưỡng mộ như thế nữa sao? Ha ha..ta vô cùng sung sướng vì cả thế gian đang sùng bái ta.
- Ôi..có phải là em không? Đúng là em rồi! Sao trước đây em đâu có đẹp lộng lẫy như thế!
- Trước đây anh chê em quê mùa đơn giản mà!
- Không! Em như thế mà anh chê à?
- Bây giờ anh có quỳ mọp xuống van xin em thì em cũng không…
- Vâng anh sẽ quỳ. Anh quỳ đây! Lạy nè! Lạy nè!
        Ha ha..hắn đang quỳ mọp xuống khuất phục và suy tôn trước sự lộng lẫy quyến rũ của ta. Hắn lại còn tự hào khi mấy thằng bạn của hắn đến nữa chứ. Ta thấy bọn bây quy phục trước ta là ta mãn nguyện rồi. Ta về đây!
- Em..em về à? Bọn anh đang hết lòng tận tụy vì em mà!
- Không em về!
- Ôi..chắc cả thế gian này điên đảo vì em thôi!
- Vâng Họ điên hay em điên?
- Họ họ điên!
- Bọn anh cũng thế! Chỉ sùng bái hình thức mà không thấy thực chất không thấy sự thật.

         Đó họ đang nhìn ta đó. Nhưng rõ ràng là ánh mắt khủng hoảng sợ sệt. Thật là nghịch lí. Lúc ta mặc áo quần thì họ lại nhìn ta như muốn cho đôi mắt xuyên thủng qua lớp vải để thấy những gì họ muốn thấy bên trong. Còn khi ta trần truồng như thế này thì họ lại hoảng hốt vì ánh mắt của họ bắt gặp cái nơi mà họ tò mò ước được thấy khi ta mặc áo quần. Thật ra thì cũng có một vài tên liếc qua liếc lại nơi chỗ kín của ta một chút để mục kích sự thật cho rõ hơn. Nhưng cũng chẳng thấy ai nhìn thẳng vào sự thật. Đó đó..họ đang trong tư thế lãng tránh hết. Ta có khác gì đâu. Chỉ có ném bộ tóc giả đi cho cái đầu trọc và chẳng cần phải đánh phấn tô son gì. Ta đi lang thang khắp phố phường mà chẳng có ai tôn trọng. Trái lại họ đang ghê tởm ta. Đời thật tức cười. Ta phủ kín những gì tối tăm bên trong thì lại được tôn vinh. Ta trần truồng cho thấy hết chân tướng sự thật thì lại bị khinh rẻ. Để ta đi ngang nhà hắn xem hắn có nhận ra ta không. Thấy chưa! Bọn hắn đang rú lên. Bọn hắn không nhận ra ta nhưng bọn hắn trêu cợt khinh rẻ ta.
- Em đây mà!
- Em nào?
- Anh không nhớ đã từng quỳ mọp van xin em sao?
         Ha ha hắn khựng lại chưng hửng rồi hoảng hốt. Đó ánh mắt hắn bắt đầu lóe lên tức giận.
- Cút! Đồ điên! Cút đi không thôi tao kêu công an bắt!
- Ha ha ha..bọn bây điên hay tao điên! Tao là sự thật mà điên sao? Bọn bây dám kêu công an bắt sự thật à!

          Dường như đâu đó có đại hội. Ở đó chắc đông người. Ta sẽ trần truồng tới đó để cho họ ngắm ta. Ngắm chân dung của sự thật. Bọn đạo đức giả xem hình thức phô trương bên ngoài là cái vỏ bọc để che đậy sự thật cho người khác tôn vinh kính trọng. Cái sâu kín nhất của người đàn bà mà ai cũng thấy cũng biết huống hồ là…

- Mẹ ơi.. chị ấy lại cởi truồng đi rồi!
- Ôi trời ơi..nó lại lên cơn điên nữa nè trời!

trungkim

@ anh Hữu Kim!

Chào anh Hữu Kim!
Cám ơn anh đã vào đọc truyện và chia sẻ! Dạ vâng: "Đời thật tức cười. Ta phủ kín những gì tối tăm bên trong thì lại được tôn vinh.Ta trần truồng cho thấy hết chân tướng sự thật thì lại bị khinh rẻ." Kỉ niệm của anh cũng xúc động quá! Có dịp anh em mình lại gặp nhau nữa nha! Chúc anh vui khỏe!

Hữu Kim

GỬI ANH TRUNG KIM

Tôi thích cái truyện của anh . Thói đạo đức giả... của dòng dõi nhà họ (TÔN THẤT ĐỨC)vẫn còn nhiều lắm anh à ! Ôi chao ! Bao nhiêu là máu xương để có ngày hôm nay chả lẽ chỉ thế này và cứ mãi thế này ư ?!

Cám ơn anh còn nhớ đận ở hồ Kỳ Hòa . Lâu lắm rồi cái công viên HKH ( cả tụ điểm 126 nữa) khi tôi còn học trường chuyên gia QS 481 để chuẩn bị đi Cam- Pu- Chia bọn tôi thường đi cùng anh em thương binh ở viện 115( Nguyễn Tri Phương) (đi cổng sau) ra đó nghe nhạc. Thời đó các ca sỹ Nhã Phương Bảo Yến Anh Khoa Chánh Tín Cẩm Vân Thế Hiển... hay tới hát...Tôi nhớ Cẩm Vân Nhã Phương hay hát bài " Nhánh lan rừng"...Bọn tôi được phục vụ đồ uống miễn phí. Tôi nhớ có lần được ngồi bên cố đạo diễn Hồng Sến và diễn viên Thúy An họ cụng ly với chúng tôi vừa nghe nhạc vừa lặng lé khóc...! Cảm động lắm anh à.

Cám ơn anh và chúc anh cùng gia đình hạnh phúc!

trungkim

Gởi HM!

HM hiểu là được rồi! Khi nào gặp nói nhỏ cho TK nghe nhé! Thật sự truyện ngắn này xuất phát từ một chuyện có thật 100%. Nếu có thêm thắt thì đó chính là tư tưởng của truyện nhưng cũng xuất phát từ thái độ và ánh mắt của cô gái đã khiến cho TK có tư tưởng như thế. Vào một chiều cách đây một tuần TK ngồi trước chợ TÔN THẤT ĐẠM (chợ cũ Sài Gòn) chờ một người bạn ở trong ngân hàng thị trường chứng khoán ra. Bỗng một cô gái khỏa thân gần như 100% từ dưới bến sông Bạch Đằng đi lên. Da thịt cô gái thật là mịn màng quyến rũ bộ ngực gọn gàng...và rất sạch sẻ chỉ vài lá me của hàng cây me trên đường rơi xuống bám vào đôi vai trần của cô gái. Có điều cái đầu trọc tóc đinh nhưng nét mặt còn trẻ và đẹp. Điều khác thường ở cô gái là cô ta chẳng có vẻ gì là điên khùng cả. Những bước đi quý phái bình thản và hiền lành. Khi đến gần giáp mặt với TK thì TK nhìn sâu vào ánh mắt của cô ta và thật ngạc nhiên là ánh mắt cô ta không có gì là thất thần. Trái lại ánh mắt ấy nói lên một điều gì đó rất sâu sắc ngụ ý một điều gì đó rất thông minh như ngầm giải thích cho TK hiểu về lí do khỏa thân của ta. Khi cô gái mất hút về hướng chợ Bến Thành thì TK tiếc. Bởi phải còn đi công chuyện gấp. Qua chiều hôm sau TK có đến để mong gặp cô ta thêm một lần nữa. Nhưng có lẽ đã trể vài người chung quanh đó nói rằng họ cũng mới thấy một cô gái khỏa thân đi ngang qua đây.
Nếu không tin ra chợ CŨ SÀI GÒN hỏi xem nhé!

Huỳnh Mai

Em đọc và em hiểu ẩn ý mà anh Trung Kim muốn chuyển tải qua câu chuyện này nhưng để diễn đạt nó thì có lẽ em chưa đủ khả năng.

Ghé thăm anh chút đây không thôi anh lại bảo em quên anh. Hì.

trungkim

@ hkzanh!

Cám ơn bạn hkzanh đã thấu đạt! Khía cạnh của bạn nghĩ cũng là tính chất của vấn đề đặt ra đấy chứ không phải là khác đâu. Chúc bạn vui!

hkzanh

- Nhưng con đã..đã trần truồng ngoài đường..
- Dạ..đó là con đi tìm chân li đi tìm sự thật mẹ à…

--------
em đã đọc hết truyện (vì nó không đến nỗi dài). truyện chuyển tải được tư tưởng về một số vấn đề trong xã hội hiện nay.
nhưng em muốn nhìn 2 câu hội thoại này trên 1 khía cạnh khác. Quả đúng là khi lột trần ta mới trở về cái chân thật thuở mới lọt lòng mẹ. đó đã là một chân lí rồi!