YEU con Ma - Chương 9: Niềm tin

By trungkim

 YEU con MA - Chương 9: Niềm tin

More...

Yeu con ma - Chương 8: Cơ May

By trungkim

YEU con MA
    - Chương 8: Cơ may

More...

Chương 7: Cô gái lạnh lùng trên căn gác (tiếp theo)

By trungkim

 YEU con MA

Chương 7: Cô gái lạnh lùng trên căn gác (tiếp theo)

 

More...

YeuconMa - Ch.7: Cô gái lạnh lùng trên căn gác

By trungkim

YEU con MA
- Chương 7: Cô gái lạnh lùng trên căn gác

 

More...

Cặp vú của nữ thần Hơ Kroih (tiếp theo)

By trungkim

Chương 6:  Cặp vú của nữ thần Hơ Kroih (tiếp theo)

    

More...

YEU con Ma - Chương 6: Cặp vú của nữ thần Hơ Kroih

By trungkim

Thưa bạn đọc!
 Sau khi đăng Yêu Ma hết 5 chương qua 12 kỳ trên vnweblogs 9 chương còn lại đã bị ngưng một thời gian khá lâu vì lý do kỹ thuật. ”Con ma” đã bị ”virút” nhốt trong ổ cứng mà phải cần có thời gian để cứu nó. Định đã bỏ cuộc nhưng thấy bạn đọc mong muốn được đăng tiếp. Ngẫm thấy số lượt vào đọc tiểu thuyêt này đã lên đến hàng vạn (riêng trang vietgiaitri hơn 10.000 và vnweblogs gần 5000) và các comment rất nhiệt tình như:


Chào chú. Truyện của chú khá hay hấp dẫn khơi gợi trí tò mò bởi con ma H nhiêu hư hư ảo ảo không hiểu là người hay ma nhưng sau khi tìm hiểu trên mạng cháu đã giải tỏa được hết những khúc mắc và lý giải được những điều khó hiểu trong tiểu thuyết yêu con ma của chú…
Ban đầu thực ra cháu cũng không hiểu tại sao Hnhiêu lại bị như vậy nên cứ thắc mắc mãi không hiểu người hay ma
mặc dù theo cách miêu tả thì là người nhưng mà không lý giải nổi tại sao người lại bị ánh sáng làm đau đớn.Tác phẩm của chú khá hay nên cháu đã gửi cho e gái xem cùng.
Viết bởi meomun86 — 18 Aug 2009 15:24


 ·  than chao trungkim
chungtoi van mong doi anh dang tiep theo truyen YEUCONMA sao lau qua khong thay. Anh cho chung toi doc nua chung nhu vay thi am uc lam. khong biet so phan con ma h nhieu nhu the nao chung toi khong doan ra duoc. rat mong nhac si dang tiep. mac du la chuyen hu cau sao chung toi thay nhu that boi chung toi co biet nhung dia phuong trong tieu thuyet la có that. xin chan thanh cam on anh và rat mong anh dang tiep.

Viết bởi buonmathuot — 25 Jun 2009 17:16

·  Anh Trung Kim
**
Hấp dẫn quá anh ơi. Mỗi tội hơi ít nên thòm thèm. Em đang chờ đọc tiếp đây hi hi có tham quá không anh ? Lâu rồi mới có thời gian chạy qua anh đọc tiếp truyện Ma. Càng ngày càng nhiều tình tiết ly kỳ. Bây giờ bắt đầu phát triển qua cung cách làm ăn của đại gia Y Moan giống đầu nậu thời nay lắm . Chúc anh khỏe và em lại chờ để đọc tiếp phần sau đây

Viết bởi truongmo — 09 Sep 2008 23:32

Đọc tới đây rồi mà ko có để đọc tiếp. Chú trung kim ơi! Có phải chú chỉ mới đăng tới bài này? Nếu thế thì khi nào có tiếp nữa zậy chú?

Viết bởi TTT — 22 Jul 2009 08:58

·  Anh Trung Kim ơi! Truyện bắt đâu khiến người đọc lạc vào mê hồn trận rồi đấy không biết rốt cuộc con ma này sẽ thế nào.

Lâu ơi là lâu anh mới post 1 phần em đọc vèo cái đã hết. Mau mau post tiếp anh nhé.

Viết bởi Huỳnh Mai — 01 Jul 2008 12:19

·  Sao anh Không pots tiếp phần còn lại của truyện này đi ạ ! em ngóng mãi để đọc tiếp mà chả thấy đâu truyện đọc rất hấp dẫn mởi tình tiết lãng mạn và mang tính huyền bí của thế giới mà chưa một ai khám phá nổi nên gợi trí tưởng tượng rất phong phú nhất là khi đọc truyện này của anh !
Rất mong được đọc tiếp phần còn lại của câu truyện này anh nhé!
Cảm ơn anh nhiều!

Viết bởi hoa nắng — 26 Sep 2007 15:34

·  PP đang theo dõi con ma của anh đấy ! Vẫn còn hội hộp mặc dù bây giờ không sợ nữa.Đọc tiếp Yêu ma -em lại nhớ những ngày đầu em theo dõi TK xem anh chàng này "dọa" cái gì? Hóa ra một con ma dễ thương !
Post tiếp đi nhé!

Viết bởi Ngày xưa — 31 Aug 2007 12:41

04 Oct 09 06:48

hemin91
ngay nao cung vao ma chang thay gi` chac tac gia cung bi san bat nhu h nhieu nen ko up tip dc roai`

Bui Hong Thanh

bài viết08 Sep 09 09:56

hix ngày nào cũng zo canh chap mới mà đợi mỏi mòn lun chưa thấy có

 luong tieu ha

bài viết30 Aug 09 09:21

 chang thay gi ca chan ghe
tai dang doc ma bo thi tiec ma doi ban up thi lau ư

 

Viết bởi Toại ròm — 05 Oct 2008 14:0

Em ghiền cái tiểu thuyết yêu ma này rồi ! Càng về sau càng hấp dẫn li kì hấp dẫn ! Mong anh cố gắng phấn đấu viết tiếp...

Viết bởi cong thang — 26 Jul 2009 23:26

anh nrguyen trung kim oi dang tiep di da doc het 12 phan 5 chuong roi sao cho lau qua di cho dai co roi do

....

Vì thế tk sẽ đăng tiếp 9 chương còn lại để cám ơn lòng mong đợi của bạn đọc! TK cũng xin đính chính rằng: Tiểu thuyết này ban đầu có tên là YEU MA. Nhưng có một số bạn hiểu nó là cụm danh từ là yêu ma quỷ quái. Khác với ý đồ của TK nên TK sửa lại là YEU con MA là một câu có động từ.

                                                                                                            Xin cám ơn!

Tiểu thuyết có 14 chương:

Chương 1: Con ma dễ thương
Chương 2: Ma ám
Chương 3: Ma cũng lụy tình và những án mạng cưỡng dục
Chương 4: Sợ ma - Ma sợ
Chương 5: Đại gia Y Moan
Chương 6: Cặp vú của nữ thần Hơ Kroih
Chương 7: Cô gái lạnh lùng trên căn gác
Chương 8: Cơ may
Chương 9: Niềm tin
Chương 10: Có hai con ma H Nhiêu?
Chương 11: Một nỗi chông chênh
Chương 12: Lễ hội cồng chiêng và vũ điệu kì bí của con ma
Chương 13: Con tạo xoay vần
Chương 14: Điệp khúc an lành
 

                                                                                                                            YEU con MA
Chương 6:
  Cặp vú của nữ thần Hơ Kroih

 

More...

Yêu con ma - Chương 1 (kì 3)

By trungkim

 YEU con MA
 - Chương 1: Con ma dễ thương (kì 3)

Đến quá nửa đêm thì trăng mới lên tới đỉnh đầu. Trăng nay đã quá tuổi nên không tròn như trăng 16 nữa nhưng vẫn còn sáng cả núi đồi; và càng về sáng sương giăng càng nhiều hơn khiến cho bầu trời mờ mờ ảo ảo như cảnh tiên bồng. Duy mở cửa sổ ngóng lên đồi nương mà lòng ray rứt biết giờ này H’ Nhiêu đang chờ mình ở dưới con suối đơn côi lạnh lẽo. Bỗng từ trên lưng đồi cách xa chừng 500 mét xuất hiện một bóng trắng cứ lởn vởn lởn vởn hướng về phía Duy. Duy trố mắt nhìn cho kĩ để xem có phải là người hay không. Bóng trắng dường như đang bồng bềnh trên mặt đất khiến cho da thịt Duy nổi gai ốc. Nói đúng hơn cái bóng hình như là không có đôi chân. Cái bóng cứ là là trôi về hướng Duy. Duy dụi dụi mắt nghĩ là mình bị quáng gà. Nhưng Duy càng hoảng hơn bởi cái bóng bây giờ lại đi thoăn thoắt bằng đôi chân của mình trên mặt đất mà lại không có đầu. Bóng trắng càng lúc càng tiến gần hơn. Duy đóng sập cửa và lên giường nằm. Rồi Duy tự hỏi có phải đây cũng là một con ma. Và tại sao H’ Nhiêu cũng là ma mà Duy chẳng thấy sợ gì trái lại còn thương nhớ còn cảm thấy dễ chịu khi gần gũi. Duy không trả lời được cho câu hỏi này nên nằm lặng im để nghe ngóng bên ngoài. Bên ngoài chẳng có tiếng động gì lạ ngoài tiếng tỉ tê của côn trùng tiếng sột soạt của những con bò ngứa sừng cọ đầu vào chuồng và tiếng một cành lá mít theo gió quét qua lại vào vách tường bên ngoài trên cửa sổ phòng Duy. Được một lúc Duy bật dậy hé cửa nhìn lên đồi. Không thấy có bóng dáng gì trên đồi nữa Duy mở hẳn cửa ra và quan sát chung quanh. Chợt có một cái gì như là một đôi chân trần trắng toát đang lòng thòng đung đưa trên một nhánh cây mít phía bên cửa sổ. Duy chưa kịp phản ứng như thế nào thì đôi chần trần kia nhảy bổ về phía Duy. Sự việc quá nhanh khiến Duy la lên một tiếng. Đúng lúc ấy Duy cũng vừa nghe thoảng qua mùi thơm quen thuộc và nhận ra đó là H’ Nhiêu. H’ Nhiêu xịt một tiếng và ra hiệu im lặng. Nhưng trong nhà đã nghe tiếng la của Duy. Bà Lâm đang í ới trước cửa phòng Duy. H’ Nhiêu chỉ còn kịp nói:

- Sao anh không xuống suối ? H’ Nhiêu nhớ lắm chớ!

- Anh bị mẹ nhốt trong phòng!

Tiếng bà Lâm gấp rút và tiếng mở then cửa bên ngoài khiến Duy hoảng hốt quay mặt vào nói:

- Chờ con một chút đi..i!

Nhưng khi Duy quay lại định nói với H’ Nhiêu câu gì thì không còn thấy H’ Nhiêu đâu nữa. Duy vội chạy đến giường nằm thì cũng vừa lúc cánh cửa phòng mở bật ra. Bà Lâm nhìn Duy rồi nhìn ra cánh cửa sổ đang mở tỏ vẻ nghi ngờ.

- Sao con không đóng cửa?

- Để cho mát mẹ ạ!

- Trời lạnh thế này mà mát gì!

- Con thích ngắm trăng.

- Trăng ma trăng quỷ chứ trăng gì! Đừng có để thêm bệnh nữa mà gây tội tình cho mẹ khổ lắm con ạ!

Bà Lâm vừa nói vừa đến đóng cửa sổ lại. Duy nhớm bước định đi ra cửa thì bà Lâm ngăn lại.

- Cho con ra ngoài một chút! – Duy nói.

- Con đi đâu?

- Đi tiểu!

- Trong phòng đã có đủ. Không cần phải ra ngoài cho trúng gió.

Bà Lâm đi nhanh ra khỏi phòng và đóng cửa cài then lại. Duy tức quá thốt lên:

- Mẹ ác lắm!

Bà Lâm nói vọng vào:

- Mẹ ác cũng được. Sau này con sẽ hiểu mẹ. Bây giờ con bệnh rồi chẳng biết gì đâu.

Duy nhào xuống giường úp mặt vào gối bực bội như muốn khóc. Nhưng chỉ được một lúc Duy bật dậy đến mở hé cửa sổ nhìn ra ngoài. Thì ra bên ngoài bà Lâm và ông ngoại đang rảo quanh như muốn tìm một điều gì. Duy thất vọng trở lại giường nằm mà lòng dạ cứ nôn nao. Chợt Duy thấy vách tường phía sau lưng nhà hở từ vách lên đòn tay đỡ mái tôn rộng khoảng chừng 30 đến 40 phân. Duy bật dậy mở hé cưa sổ nhìn ra ngoài. Thấy mẹ và ông ngoại đã đi ngủ Duy trèo nhè nhẹ lên vách chui ra ngoài mà chẳng ai hay biết.



Duy vừa đi vừa chạy về hướng con suối với hy vọng gặp được H’ Nhiêu trước khi trời sáng. Khi xuống đến con suối thì cảnh vật tĩnh mịch một cách lạnh lùng chỉ còn nghe tiếng róc rách của con nước và một vài tiếng sột soạt trong những lùm cỏ Mui nhưng Duy dường như không còn biết sợ nữa. Duy nói khẽ: “ H’ Nhiêu ơi! Nếu biết anh đến đây thì hiện ra đi. Thời gian không còn nhiều nữa. Trời sắp sáng rồi và anh cũng phải về trước khi mẹ và ngoại anh thức dậy…” Nhưng đáp lại Duy cũng chỉ là một khoảng không bao trùm lanh lẽo. Chợt Duy nghe có nhiều giọng nói vọng đến. Giọng nói khi lớn khi nhỏ. Duy nhìn quanh thì chẳng thấy ai cả. Giọng nói càng lúc càng lớn dần. Có cả giọng phẫn nộ lẫn cười cợt. Thỉnh thoảng có một giọng rú lên với những câu gì bằng tiếng dân tộc Ê đê. Đến khi cận bên tai Duy những bước chân vội vàng từ một con đường mòn nhỏ dẫn xuống suối thì Duy vội nhảy vào một bụi cỏ rậm ẩn núp. Từ đường mòn nhỏ dẫn xuống suối xuất hiện bốn năm người đàn ông dân tộc Ê Đê. Họ mang theo cả dây thừng và xà gạc rồi băng qua suối đi lên hướng khu nhà mồ. Một người mặc quần dài đen trong số những người còn lại chỉ vận khố trùm bộ hạ nói lên những câu gì có nhắc đến tên H’ Nhiêu một cách căm thù giận dữ. Một lúc sau tốp người như biến mất sau con đường mòn ấy. Duy thấy có một người đàn ông quen quen nhưng không nhớ đã gặp ở đâu. Và tốp người này không phải là tốp người mà Duy đã thấy đêm hôm trước lúc H’ Nhiêu đang tắm khỏa thân. Lòng Duy cứ vang lên câu hỏi tại sao có nhiều người cứ muốn truy bắt hãm hại H’ Nhiêu như thế.



Chờ một lúc vẫn không thấy H’ Nhiêu đâu Duy rời khỏi tảng đá mà Duy và H’ nhiêu đêm hôm trước ân ái lội qua suối và hướng theo con đường mòn lên khu nhà mồ. Khi gần đến khu nhà mồ thì Duy nghe có tiếng rên rỉ vọng lại ở phía sau lưng. Duy nhìn lại thì chẳng thấy bóng dáng ai cả. Đang dáo dát quan sát phía sau thì tiếng rên lại nổi lên phía trước. Tiếng rên phát ra từng quảng dài ngắn đứt đoạn lúc lớn lúc nhỏ. Tiếng rên thật lạ lùng. Nó không xuất phát từ một sự đau đớn. Nó cuốn trong gió và đi theo gió. Càng gần đến khu nhà mồ thì tiếng rên càng lớn hơn. Duy thối lại định quay về nhưng nghĩ sợ người ta đang hãm hại H’ nhiêu nên liều mạng chạy tới.



Khu nhà mồ bây giờ không còn lạ lùng gì đối với Duy nữa. Nhưng tốp người lúc nãy đang múa máy gì trước ngôi nhà mồ của mẹ H’ Nhiêu là một điều khiến cho Duy tò mò. Duy mon men đến núp sau một lùm cỏ gần họ để xem họ làm gì. Người đàn ông mặc quần đang vừa nhảy nhót vừa rên rỉ. Hóa ra tiếng rên lúc nãy xuất phát từ ông này đã vọng theo gió tới Duy. Tuy Duy chưa hiểu với lí do gì mà họ làm như thế. Nhưng Duy nghĩ hành động của họ cũng giống như bà Mào là nhắm triệt tiêu H’ Nhiêu mà thôi. Bỗng Duy thấy từ phía cầu thang sau ngôi nhà mồ có một bóng trắng đang lấp ló rồi vụt lao xuống và phóng chạy như bay vào rừng. Duy vừa kịp nhận ra H’ Nhiêu thì tốp người đang nhảy nhót múa may cũng phát hiện và la toáng lên rồi rượt theo. Không còn suy nghĩ gì nữa Duy cũng liền chạy bám theo họ. Chạy băng qua một khu rừng thì đến một đám rẫy mà chỉ nhìn cái chòi là Duy đã nhận ra. Đây là đám rẫy của gia đình người dân tộc cho cô bé H’ Thanh dẫn đường Duy về nhà. Khi nhớ ra điều này thì Duy cũng chợt nhớ ra người đàn ông mà Duy thấy quen lúc nãy. Người đã sai H’ Thanh dẫn đường cho Duy. Tốp người rượt theo H’ Nhiêu thất vọng vì để H’ Nhiêu biến mất nên vào trong căn chòi này nằm nghỉ. Mục đích của Duy là tìm gặp H’ Nhiêu nên Duy không cần quan tâm đến họ nữa mặc dù trong đầu Duy nổi lên bao nhiêu câu hỏi liên quan đến H’ Nhiêu. Duy rời khỏi đám rẫy rồi lội quanh khu rừng gần đó để mong gặp được H’ Nhiêu nhưng vô vọng. Trời đã ló dạng bình minh Duy vội chạy nhanh về nhà.



Bà Lâm cứ sụt sùi khóc và ông bà ngoại thì mặt mày ảm đạm. Trong lúc đó thì bà Mào và bé Chim cứ thêu dệt những chuyện mà những người dân tộc trong buôn đồn đại. Họ đồn rằng con ma này là một cô gái lai tây. Có mẹ là người dân tộc Ê Đê. Cha là con trai của một trong những ông chủ đồn điền cao su cà phê người Pháp ở Buôn Hồ trước năm 1975. Trước khi chưa chết thì cô gái có ăn học đàng hoàng và đã từng về trọ học đại học ở Sài Gòn. Cô gái này một hôm bỗng ngã bệnh bất thình lình sốt mê man và mặt mày người ngợm lở lói xấu xa như ma quỷ rồi chết. Dân buôn để cô trong một quan tài bằng một khúc cây khô đục rỗng đem đặt trong khu nhà mồ chờ đục đẽo xong cái nắp rồi đậy. Nhưng qua ngày hôm sau thì xác cô biến mất. Dân trong buôn nói cô bị ma rừng nhập và đến mang hồn đi rồi. Kể từ đó trong rừng xuất hiện một con ma. Người trong buôn nói con ma chính là cô gái đó. Con ma cứ lang thang vất vưởng trong rừng ám hại phụ nữ trẻ con; phá hoại rẫy bái ao hồ và dụ dỗ đàn ông thanh niên. Người đàn ông nào mà bị con ma này ám thì càng ngày càng gầy guộc xanh xao tâm thần ngây dại điên khùng chỉ chờ ngày chết.

- Tôi muốn đưa nó về Sài Gòn để cắt đứt cái khu rừng này. Bà có cách nào trị cho xong một lần chứ cứ để như thế này thì khó mà cản nó nổi. Nó đâu còn tỉnh táo để phân biệt đúng sai nữa.

Bà Mào nghĩ ngợi một lúc nói:

- Thôi được bà cứ đem nó về dưới đi rồi cứ nửa tháng tôi về giải ám cho nó một lần đến khi hết thì thôi!

Bà Lâm hớn hở mừng khi lòng mong mỏi được như ý.



Duy lẻn nhanh vào vườn trèo lên vách tường và định chun vào phòng mình y như khi chun ra thì nhìn thấy cửa sổ phòng mình đã mở. Biết là mẹ mình đã phát hiện ra mình không ở trong phòng đêm qua rồi Duy không cần phải chui nữa mà đi vòng ra phía giếng nước sau nhà và nhè nhẹ múc nước rửa mặt. Bà Lâm đã biết Duy về nhưng không đề cập gì đến chuyện Duy bỏ vào rừng mà chỉ gọi Duy sửa soạn để về Sai Gòn ngay.

- Con muốn ở lại đây cho hết mấy tháng hè!

- Còn hơn hai tháng nữa mà đến lúc đó chắc con tiêu rồi.

- Con có gì mà tiêu!

- Sao biết không có gì!

Duy cố tìm lí do để ở lại nên hỏi thật lòng:

- Không ở lại để cô Mào trừ khử ma quỷ cho con à!

Nhìn vẻ mặt thật tình như tin mình bị ma ám thật rồi của Duy bà Lâm rất đau lòng. Bà thấy con mình đã mất hết vẻ thông minh nhanh nhẹn tự tin và quyết đoán. Tuy bà cho rằng Duy bị ma ám rồi nhưng trong thâm tâm bà không muốn Duy nghĩ rằng mình bị ma ám. Thế mà bây giờ Duy đã công nhận mình bị ma ám và còn muốn để cho bà Mào trừ khử ma quỷ trong người mình ra nữa. Bà nghĩ rõ ràng đó là hành động lời nói của một kẻ điên khùng rồi. Chỉ những người điên khùng mới không hiểu mình nói gì không biết mình làm gì.



Lòng Duy ngổn ngang trăm mối. Bao nhiêu câu hỏi về H. Nhiêu vẫn chưa có lời đáp. Nhưng chẳng có lí do gì để thuyết phục mẹ mình đồng ý cho ở lại cả. Duy miễn cưỡng sửa soạn hành lí nhưng lòng Duy vẫn có ý định không rời khỏi nơi đây. Thái độ trù trừ của Duy không qua được mắt bà Lâm. Thế là bà Lâm đã ngầm nhờ ông Ba một người anh họ của mình tháp tùng theo như là về Sài Gòn chơi nhưng mục đích là kềm giữ Duy về tới Sài Gòn.

Chiếc xe lên đồi Hà Lan chạy về thành phố Buôn Ma Thuột. Xa xa phía gần dưới chân đồi nơi có nhà ngoại Duy là những mái nhà ngói đỏ lẫn trong những khu vườn cây lá xum xê nằm dọc hai bên quốc lộ 14 xuống đến thung lũng cạn rồi lại lên đồi bên kia như một con rồng xanh đang nằm chầu trời. Bao bọc quanh con rồng xanh ấy là những lô cà phê xanh thắm tỏa rộng ra cho đến giáp với những cụm rừng già phủ kín cả một góc chân trời. Duy đưa tầm mắt hướng lên khu rừng có suối Buôn Lung. Nếu dọc theo QL. 14 từ thị trấn Buôn Hồ hướng về TP. Buôn Ma Thuột thì rừng và suối Buôn Lung nằm bên tay trái Duy về hướng đông bắc. Duy chợt xót xa thương nhớ. Ở nơi đó có hình bóng của một người con gái đã dâng trọn thân xác cho Duy đã toàn tâm gửi trọn niềm tin yêu lẫn cả nỗi buồn đơn độc vào Duy . Ở nơi đó có một người con gái từ đây đêm đêm chờ đợi Duy trong nỗi niềm hy vọng. Cổ họng Duy nghẹn lại tim gan Duy như có ai bóp chặt. Có một giọt nước mắt rớm khóe. Duy nói như nói với chính mình:” Em cứ trách anh đi! Cứ trách anh cho đến khi nào vơi đi buồn phiền tủi phận. Anh đã gieo cho em niềm tin tuyệt đối. Thế mà anh chẳng giúp được gì. Hãy tha thứ cho anh…”

Bà Lâm nháy mắt cảnh giác với người anh họ khi thấy mặt Duy ngây dại và miệng cứ lẩm bẩm điều gì. Bà sợ Duy điên lên rồi nhảy xuống xe thì mệt. Nhưng cuối cùng thì bà Lâm Duy và ông Ba cũng về tới Sài Gòn. (còn tiếp)

[right][size=1][url=http://nguoisaigon.vn/diendan/showthread.php?p=10562]Copyright © Diễn Đàn Sài Gòn - SGVN - Posted by trungkim[/url][/size][/right]
 

 

More...

YÊU MA - Chương V: Đại gia Y Moan (kì 2)

By trungkim

Tiểu thuyết YÊU MA

 - Chương V: Đại gia Y Moan (kì 2)

 

      Sau khi Mã liên Huy đi Y Moan thẳng ra sau ngôi nhà rồi rón rén bước lên một căn gác. Hắn cảm thấy phấn chấn khi nghe mùi hương thơm cùa người mà hắn yêu thích lan tỏa đến hắn. Bỗng một tiếng nói nhẹ nhàng nhưng răn đe và cương quyết vọng ra:

More...

YÊU MA - Chương V: Đại gia Y Moan (kì 1)

By trungkim

Tình khúc tây nguyên - Thơ Tùng Bách - Ca sĩ Duy Minh

 

Chương V: Đại gia Y Moan (kì 1)

          Trạm thu mua của Y Moan ở Buôn Ma thuột trưa nay quan khách đến rất đông. Quan khách có cả những vị chức sắc từ cấp tỉnh xuống cấp phường. Người ta thấy có cả ông Lý chủ tịch xã Hà Lan phó chủ tịch kiêm trưởng công an Y Ban già làng Y Mút. Biển hiệu trạm thu mua cà phê Ban Mê bây giờ đã được thay thế một biển hiệu lớn đẹp với cái tên thương hiệu là Công Ty TNHH – XNK TM & DV Ban Mê. Hóa ra hôm nay Y Moan vừa được cấp giấy phép lên đời cái trạm thu mua cà phê của hắn thành công ty hoạt động đa ngành nên hắn mở tiệc khai trương. Hắn tay bắt mặt mừng đón tiếp các vị quan khách vào bàn tiệc. Theo cung cách và câu chuyện của Y Moan thì phần nhiều các vị này đã có quen biết không ít thì nhiều với hắn từ trước rồi. Chứng tỏ trong vấn đề giao tiếp làm ăn Y Moan rất khôn khéo nên mới có một sự quan hệ rộng rãi như thế. Già làng Y Mút ông Y Ban và ông chủ tịch Lý tuy có vẻ quê mùa hơn những vị khác nhưng Y Moan cũng dành thời gian để tiếp đãi họ. Hắn nói với Y Ru giữ chân họ lại để tiếp đãi tăng hai khi khách khứa đã ra về hết.

More...

YÊU MA - Chương IV: Sợ Ma - Ma Sợ (kì 3)

By trungkim

 Tiểu thuyết YÊU MA - Chương IV: Sợ Ma - Ma Sợ (kì 3)

       Chẳng khó khăn gì để đi đến buôn Lung. Bởi khi vừa vào rừng thì Duy đã nghe tiếng cồng chiêng vọng đến từ hướng buôn Lung rồi. Ở buôn Lung hầu như ngày nào cũng có cúng. Cúng lành bệnh được mùa ma chay cưới chồng; Cúng yang (giàng) cúng yang Sri (thần lúa) cúng yang Dak (thần nước) cúng yang Lon (thần đất)…Duy chỉ cần hỏi vài người về đường đi lối rẽ thì đã đến được buôn Lung.

More...