Những phút giây hoảng loạn trong đời

By trungkim

Bút ký 1:
                 Những phút giây hoảng loạn trong đời

        Em gái tôi từ phố Buôn Ma Thuột về và lao vào nhà bật oà lên khóc: “Mẹ..mẹ chết rồi kìa!”. Tôi không tin vào tai mình: “Cái gì?”. “Mẹ chết rồi.. ôi!”. Tôi choáng váng mặt mày mẹ tôi còn trẻ kia mà mới 47 tuổi thôi sao lại chết?! Bật dậy và chẳng biết mình phải làm gì tôi chạy loanh quanh hết xuống bếp rồi chạy ra vườn. Chạy ra vườn cũng chẳng biết làm gì thì lại lao vào nhà. Đúng là với cái tuổi mới vừa hai mươi của tôi thì tôi lo chưa tới thật. Thêm vào đó là điều đau đớn vừa đột ngột ập đến ngoài sức tưởng tượng của tôi. Bầy em nhỏ dại khóc oà lên khiến tôi càng hoảng loạn hơn. Chợt nhìn thấy bàn thờ ba thì tôi nghĩ từ nay sẽ có thêm ảnh mẹ nữa. Thế là tôi vội vàng dọn dẹp bàn thờ. Nhưng khi thấy tượng chúa mẹ thì tôi lại nghĩ công việc đầu tiên khi một người công giáo chết chắc là báo cha xứ biết để cha và họ đạo cầu nguyện cho linh hồn được cứu rỗi. Thế là tôi phóng chạy đến nhà thờ. Em gái tôi rượt theo: “Anh chạy đi đâu vậy mẹ đang nằm một mình trên nhà xác!”. Tôi khựng lại rồi không biết nên tiếp tục đến báo cho cha xứ hay đón xe lên bệnh viện. Nhưng sợ báo trễ lỡ cha xứ tự ái không làm phép xác thì mẹ buồn nên tiếp tục chạy đến nhà thờ. Cha xứ chia sẻ nỗi mất mát của tôi bằng những tiếng chuông ngân buồn rời rạc u uẩn. Tiếng chuông đồng thời như thông báo cho cả giáo xứ biết.

 

More...

Con bò cái

By trungkim

Bút ký
                                               Con bò cái

 

More...

Bún bò Huế mụ Rớt

By trungkim

     Bún bò Huế mụ Rớt

       Vừa xuống sân bay Tân Sơn Nhất chưa kịp tay bắt mặt mừng sau bao năm xa cách quê hương câu đầu tiên khi cô thấy tôi là: “O về ăn bún bò Huế!”.

More...

Có một đêm NOEL để quên

By trungkim

 Bút kí

                Có một đêm NOEL để quên.

        Đó là đêm Noel năm 1972. Đêm đó tôi được em báo cho biết ba mẹ em đi dự réveillon* đến khuya mới về. Đúng 8 giờ tối giờ mà em đoan chắc ba mẹ em đã ra khỏi nhà tôi đi xe xích lô đến nhà em cho chắc ăn. Bởi nếu ba mẹ em có về bất thình lình thì tôi cũng dễ lẳng lặng rút đi mà không để lại dấu vết gì. Qua khỏi ngôi trường em đang học trường nữ trung học Đồng Khánh Huế tôi thẳng hướng lên nhà thờ Phú Cam. Nhưng tới đường Phan Chu Trinh thì tôi đã quẹo lên hướng chợ Bến Ngự bởi nhà em nằm ở đoạn đường này. Nhìn cái quán bán nước của ba mẹ em dựng phía trước vườn nhà em thì lòng tôi bấn loạn lên. Có gì hạnh phúc hơn là được ở bên em đêm NOEL này. Chúa đã thương kẻ đang rình rập để săn bắt chiếm hữu trái tim em. Chúa cũng thương kẻ đang chực giết chết niềm hy vọng của ba mẹ em. Ba mẹ em khó khăn cản trở tình yêu đôi lứa nhưng Chúa thì lòng lành vô cùng. Ba mẹ em muốn em đồng trinh như Đức Mẹ Maria để dâng hiến đời em cho dòng Mến Thánh Giá và thánh thiện như một thiên thần. Còn Chúa muốn em hãy là Eva quyến rũ Adam trong vườn địa đàng để phạm tội tổ tông cho loài người tồn tại. Để chắc ăn tôi vào quán nước trước để nhìn vào nhà em xem tình hình thế nào đã. Giờ này mọi thứ buôn bán đã dọn vào trong nhà em cách xa khoảng 50 mét. Quán nước không cửa không nẻo giờ này tối thui và chỉ còn lại vài cái kệ gỗ thùng giấy trống trơn. Phóng mắt vào nhà em thì thấy em đang đứng ở đó ngong ngóng ra đường. Thế là biết ba mẹ em đã đi tôi hiên ngang bước vào. Chúng tôi mừng rỡ như từ trăm năm bây giờ mới gặp.

More...

Đừng tha thứ cho con nghe mẹ!

By trungkim

Đừng tha thứ cho con nghe Mẹ!

      Dù ở trên thiên đường Mẹ không giận buồn gì con nhưng con cũng không thể tha thứ cho những lỗi lầm nông cạn của con. Suốt những năm chiến tranh đất nước khổ đau mẹ cũng bất hạnh theo. Ba mất đi oằn trên lưng Mẹ những nỗi nhọc nhằn một đàn con ngây thơ chập chững trên vũng sình lầy và trước trái gió trở trời của biển đời loạn lạc. Mẹ với đôi bàn tay yếu ớt chống chọi với thời gian để dìu đỡ đàn con đi. Con những tưởng sẽ hiểu được một chút gì để an ủi Mẹ. Nhưng..con như người vô tâm chỉ biết có cái ăn cái mặc và cắp sách đến trường như mọi người khác. Con vô tư đua đòi để được giống bạn bè mà nào biết để có những thứ ấy thì Mẹ phải vất vả hơn nhiều lần cha mẹ của bạn bè mình. Có những lúc không đúng ý con thì con lại oán trách mẹ thậm chí lớn tiếng với Mẹ. Vì thương con Mẹ dịu dàng nhường nhịn và sẵn sàng hy sinh chịu đựng tất cả. Rồi khi con vấp ngã trên đường đời tình yêu cũng vỗ cánh bay đi. Chỉ còn lòng Mẹ là nâng đở con đứng dậy.

     Thế mà..ngày Mẹ ra đi vĩnh viễn con vẫn là một người con vô tâm với Mẹ. Cứ tưởng Mẹ chỉ đau nhói bình thường thôi nên chưa cần thiết con phải ở bên cạnh Mẹ. Em con là nữ thì tiện chăm sóc Mẹ hơn trong việc tiểu tiện. Mai con sẽ lên bệnh viện chăm sóc Mẹ. Ai ngờ..đêm ấy Mẹ ra đi mãi mãi mà chưa nói với con được một lời dặn dò nào. Con cũng chưa nói được với Mẹ một lời an ủi hoặc một lời đền đáp công ơn nào.

     Mẹ ơi..Con có lỗi với Mẹ cả ngàn lần. Đừng tha thứ cho con nghe Mẹ!

More...

Biển trào cảm xúc

By trungkim

Biển trào cảm xúc

 Đã gần nửa đêm các anh chị NTT PCT NLC LHM NĐĐ…đã về nhưng dường như tôi NH ĐĐC và PP không muốn rời biển. Một phần vì chúng tôi bận rộn suốt ngày ở một thành phố ồn ào náo nhiệt ít thấy biển trời mênh mông sóng vỗ rì rào và một không gian tĩnh lặng bây giờ có dịp nên muốn tận hưởng cho hết những thời khắc hạn hẹp; một phần tình cảm giữa chúng tôi thân thiết mà hiếm khi có dịp bộc lộ với nhau nhiều nên bây giờ được gần gũi nhau thì cũng không muốn bỏ phí thời gian quí hiếm này.

 

More...