NGÔI TRƯỜNG ĐÔNG Á

By trungkim

Ngôi trường Đông Á
- Ý thơ: Anh Đào
- Nhạc: Trung Kim
- Ca sỹ: Hạ Trâm
 
 
 
 
 

More...

Trung Quốc lại vi phạm chủ quyền Hoàng Sa Trường Sa

By trungkim

Trung Quốc lại vi phạm chủ quyền Hoàng Sa Trường Sa
 
- Đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gặp đại diện Đại sứ quán Trung Quốc phản đối Ủy ban cải cách và phát triển Nhà nước Trung Quốc thông qua “Cương yếu Quy hoạch xây dựng và phát triển đảo du lịch quốc tế Hải Nam 2010 - 2020”.

Bà Nguyễn Phương Nga
 
 
Ủy ban cải cách và phát triển Nhà nước Trung Quốc vừa thông qua “Cương yếu Quy hoạch xây dựng và phát triển đảo du lịch quốc tế Hải Nam 2010 - 2020”
Cương yếu này xác định Khu tổ hợp chức năng biển do tỉnh Hải Nam Trung Quốc quản lý bao gồm cả Trường Sa và Hoàng Sa nêu kế hoạch tăng cường mở tuyến du lịch đường không và đường biển ra quần đảo Hoàng Sa đồng thời khuyến khích việc đăng ký quyền sử dụng đối với các đảo không người ở.
Tại cuộc họp báo thường kỳ chiều nay (24/6) người phát ngôn Bộ Ngoại giao Nguyễn Phương Nga cho hay đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gặp đại diện Đại sứ quán Trung Quốc để phản đối việc trên hôm 22/6.
Khẳng định Việt Nam có chủ quyền không thể tranh cãi đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa bà Nga cho hay Việt Nam kiên quyết phản đối hành động của Trung Quốc.
"Những việc làm đó của phía Trung Quốc đã vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam đi ngược lại nhận thức chung của lãnh đạo cấp cao hai nước trái với tinh thần Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở biển Đông (DOC) mà Trung Quốc đã cùng với các nước ASEAN ký kết năm 2002" bà Nga nhấn mạnh.
Người phát ngôn dẫn điểm 5 của DOC khẳng định: “Các bên cam kết đảm bảo tự kiềm chế không áp dụng các hành động mở rộng làm phức tạp hóa tranh chấp và ảnh hưởng đến hòa bình và ổn định bao gồm không áp dụng các hành động cư trú trên các đảo đá ngầm bãi cát hoặc kết cấu tự nhiên khác hiện không có người cư trú và xử lý các tranh chấp đó bằng phương thức mang tính xây dựng”.
"Việt Nam yêu cầu phía Trung Quốc chấm dứt ngay những việc làm vi phạm chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thực hiện nghiêm túc DOC" bà nói.
  • X.Linh
nguồn :http://vietnamnet.vn/chinhtri/201006...ong-Sa-918090/
[right][size=1][url=http://nguoisaigon.vn/diendan/showthread.php?p=15684]Copyright © Diễn Đàn Sài Gòn - TP.Hồ Chí Minh - Posted by Vũ Kim Thanh[/url][/size][/right]
 
 
 
Việt-Trung bàn về Biển Đông






Đây là cuộc họp Ủy ban Chỉ đạo Hợp tác Song phương lần thứ tư


Quan chức cao cấp Việt Nam-Trung Quốc thỏa thuận sẽ cùng giải quyết vấn đề tranh chấp Biển Đông một cách "đúng mực".

Đây là một trong năm điểm mà các đại biểu hai bên tham dự cuộc họp lần thứ tư của Ủy ban Chỉ đạo Hợp tác Song phương thống nhất đưa ra tại Bắc Kinh hôm 02/07.
Trong khi đó hãng tin Nhật Bản Kyodo xác nhận Trung Quốc đã chính thức thông báo với Hoa Kỳ rằng Biển Đông đã trở thành một trong các "quan tâm chủ chốt" của nước này bên cạnh Đài Loan Tây Tạng và Tân Cương.5 đồng thuận

Cuộc họp Ủy ban Chỉ đạo Hợp tác Song phương Việt Nam - Trung Quốc vừa được tổ chức tại Bắc Kinh dưới sự chủ tọa của Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Gia Khiêm (trưởng đoàn Việt Nam) và Ủy viên Quốc vụ Trung Quốc Đới Bỉnh Quốc.
Tháng 11 năm ngoái khi ký kết các văn kiện liên quan việc thực hiện Hiệp định biên giới trên đất liền hai bên đã thống nhất sẽ hình thành quy chế về giải quyết vấn đề trên biển.
Tuy nhiên trong thời gian vừa qua tình hình tranh chấp trên Biển Đông xảy ra khá căng thẳng.
Tân Hoa Xã trích lời ông Phạm Gia Khiêm nói rằng Việt Nam mong muốn cùng Trung Quốc giải quyết vấn đề Biển Đông một cách "đúng mực" dựa trên quan hệ chung giữa hai nước và tình hữu nghị giữa hai dân tộc.
Ông Khiêm cũng khẳng định nguyên tắc giữ hòa bình và ổn định trong khu vực.
Hai nước hiện đang kỷ niệm 60 năm ngày thiết lập quan hệ và năm nay được cho là năm hữu nghị Việt Nam-Trung Quốc.
Về phần mình ông Đới Bỉnh Quốc cũng được Tân Hoa Xã dẫn lời nói rằng hai nước cần "nhìn về lâu dài" và giữ quan hệ láng giềng tốt.
Ông Đới còn kêu gọi hai bên học hỏi lẫn nhau tăng cường lòng tin và sự hiểu biết để giải quyết các vấn đề thông qua thương lượng hữu nghị.
Chủ đề Biển Đông cũng được đề cập tới trong cuộc hội kiến của ông Phạm Gia Khiêm với Phó Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình hôm thứ Sáu tuần rồi.
Tuy các hãng tin của hai bên không đưa thêm chi tiết về thỏa thuận giữa hai bên việc chủ đề này được nhắc tới trong tất cả các tiếp xúc quan trọng của ông phó thủ tướng Việt Nam cho thấy quan tâm và quan ngại to lớn của Hà Nội trước vấn đề khó giải quyết này. Quan tâm chủ chốt

Trong khi đó hãng thông tấn Kyodo của Nhật Bản đưa tin chính phủ Trung Quốc đã chính thức thông báo cho quan chức Hoa Kỳ về việc "nâng cấp" Biển Đông (Trung Quốc gọi là Nam Hải) lên thành một trong các "quan tâm chủ chốt" (core interest) của nước này trong lĩnh vực chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ.
Kyodo nói thông báo đã được đưa ra từ tháng Ba nhưng tới nay mới được chính thức xác nhận.
Trước kia Trung Quốc chỉ coi Đài Loan Tây Tạng và Tân Cương là các "quan tâm chủ chốt".
Khi liệt một khu vực vào diện này Bắc Kinh sẽ cương quyết không nhượng bộ bất cứ điều gì liên quan tới chủ quyền ở đây.
Nói như vậy có nghĩa Trung Quốc sẽ bằng mọi cách bảo toàn quyền lợi hàng hải trong vùng biển rộng lớn nối Đông Bắc Á với Ấn Độ dương cũng là nơi xảy ra nhiều tranh chấp giữa nước này với các quốc gia khác trong khu vực.
Theo Kyodo Trung Quốc đã loan báo chính sách mới cho Thứ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ James Steinberg và giám đốc cao cấp các vấn đề châu Á tại Hội đồng An ninh Quốc gia Mỹ Jeffrey Bader khi hai ông này thăm Bắc Kinh hồi đầu tháng Ba.
Hai quan chức Mỹ đã có các cuộc gặp với Ủy viên Quốc vụ Đới Bỉnh Quốc và Bộ trưởng Ngoại giao Dương Khiết Trì.
Nguồn :http://www.bbc.co.uk/vietnamese/ ... nam_china_sea.shtml 
[right][size=1][url=http://nguoisaigon.vn/diendan/showthread.php?p=15681]Copyright © Diễn Đàn Sài Gòn - TP.Hồ Chí Minh - Posted by Vũ Kim Thanh[/url][/size][/right]
 
 
Yêu cầu Trung Quốc chấm dứt vi phạm chủ quyền Việt Nam
 
- Việt Nam đã yêu cầu phía Trung Quốc chấm dứt ngay và không để tái diễn các hoạt động vi phạm chủ quyền quyền chủ quyền của Việt Nam ở Biển Đông.
Tại cuộc họp báo thường kỳ chiều nay (5/8) người phát ngôn Bộ Ngoại giao Nguyễn Phương Nga cho hay: Từ cuối tháng 5/2010 đến nay phía Trung Quốc đã sử dụng tàu khảo sát M/V Western Spirit cùng nhiều tàu bảo vệ tiến hành khảo sát địa chấn tại khu vực đảo Tri Tôn quần đảo Hoàng Sa và tại các lô dầu khí 141 142 và 143 trên thềm lục địa Việt Nam cách đảo Lý Sơn tỉnh Quảng Ngãi khoảng 90 - 116 hải lý.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao. Ảnh: Phương Loan
 
Phía Trung Quốc còn tiến hành san lấp mở rộng đảo Tri Tôn với mục đích xây dựng công trình trên đảo này.
Bình luận về hoạt động của phía Trung Quốc bà Nga khẳng định “những việc làm trên của phía Trung Quốc đã vi phạm nghiêm trọng chủ quyền không thể tranh cãi của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa quyền chủ quyền của Việt Nam đối với thềm lục địa vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý theo các quy định của Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển năm 1982 trái với tinh thần Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông đi ngược lại nhận thức chung của lãnh đạo hai nước về việc duy trì hòa bình ổn định không làm phức tạp tình hình ở Biển Đông”.
Thời gian qua Việt Nam đã nhiều lần bày tỏ ý kiến chính thức với phía Trung Quốc ở các cấp khác nhau về vấn đề này. Tuy nhiên đến nay phía Trung Quốc vẫn tiếp tục triển khai các hoạt động nói trên.
Trong tuyên bố phát đi từ Hà Nội người phát ngôn Bộ Ngoại giao nêu rõ: “Việt Nam yêu cầu phía Trung Quốc chấm dứt ngay và không để tái diễn các hoạt động vi phạm chủ quyền quyền chủ quyền của Việt Nam ở Biển Đông góp phần giữ gìn hòa bình ổn định ở Biển Đông thúc đẩy quan hệ Việt - Trung phát triển ổn định lành mạnh”.
  • X.Linh

[right][size=1][url=http://nguoisaigon.vn/diendan/showthread.php?p=15683]Copyright © Diễn Đàn Sài Gòn - TP.Hồ Chí Minh - Posted by Vũ Kim Thanh[/url][/size][/right]
 
 

More...

NHÂN QUẢ

By trungkim

Truyện ngắn
                  Nhân Quả

         “Chà con Ủn bây giờ trỗmã đẹp ghê! Ngực nở eo thon đôi má ửng hồng dáng dấp đầy đặn làm mấythằng trong xóm cứ lạng qua lạng lại trước ngõ.”
Con Ủn thẹnthùng ngồi nép xuống bên cạnh bà Tư bán trái cây khi nghe bà khen. “Con17 tuổi rồi bà ạ!” “Ừ..nhưng biết suy nghĩ một chút kẻo khổ nghe con!”“Sao ạ?” “Sao là sao? Chứ má mày không đẹp à. Má mày không thua gì màybây giờ đâu nghe. Ừ mà bà ngoại mày không chừng còn đẹp hơn cả hai mẹcon mày nữa đó!” “Sao bây giờ bà biết má con khổ? Má đi biệt tích baonhiêu năm rồi ai mà biết được sống chết ra sao”. “Tao nói thiệt nghe không ai mà bất hạnh bất nhân như má mày. Tự nhiên khi không bỏ chồngbỏ con đi biền biệt…”
Ủn hai hàng nước mắt bỗng dưng tuôn trào. Ai cũng quở trách mẹ nó. Banó cũng thế. Nhưng nó thì không oán trách gì trái lại còn thương mẹ nóhơn. Nghe người trong xóm chợ này kể lại nỗi bất hạnh của dì và cậu nóxưa kia thì thấy xót xa quá. Cũng ở cái chợ nhỏ này chính xác là trêncái bục gỗ bán trái cây của bà Tư này đêm đêm dì và cậu nó nằm co rovừa lạnh lẽo sợ hải vừa muỗi đốt. Người ta nói con gái nhờ đức cha màông ngoại nó ác quá thì mẹ nó phải chịu tội thay thôi. Chỉ tội cho mẹnó phải gánh chịu quả báo còn nó thì phải sống thiếu thốn tình yêuthương của người mẹ và lúc nào cũng gánh lấy những ánh mắt lời lẽ dèmpha của hàng xóm rằng mẹ nó bỏ chồng con theo trai.
     Ông ngoại nó lúc còn trẻ là một cán bộ công an. Khi về điều tra vụ ándưới Mỹ Tho thì gặp bà ngoại nó. Bà ngoại nó tuy đã có chồng hai connhưng rất trẻ đẹp khiến những chàng trai trong vùng ai cũng phải thầmước gì cô ấy chưa có gia đình. Ông ngoại nó cũng xúc động trước vẻ đẹpcủa bà như nhiều chàng trai khác nhưng ông còn muốn chiếm giữ luôn cáinhan sắc ấy cho mình. Với vẻ phong độ hơn thị thành hơn ông đã làmcho bà phải lụy tình ông. Thế là bà bỏ chồng con theo ông về Sài Gòn ở.Thật ra thì ông cũng yêu thương bà thật lòng nên về Sài Gòn ông mua chobà một căn nhà cạnh bên chợ này để chung sống với bà. Chẳng biết cóphải vì chuyện ông quyến rũ bà mà ông bị sa thải khỏi ngành công ankhông nhưng từ đó ông về mở tiệm buốn bán đồ gia dụng điện nước với bàtrong căn nhà này.

* * *
      Người đàn ông với đôi mắt u buồn dặn dò hai đứa con chừng 8 9 tuổi củamình rằng khi nào ông chết thì lên Sài Gòn mà tìm mẹ. Lâu nay ông mặccảm vì chuyện mình bị vợ bỏ nên dứt khoát không cho hai con mình đượcliên hệ với mẹ chúng. Rồi ông buồn tình uống rượu suốt ngày đêm cho đếnkhi bị xơ gan luôn. Nay ông biết bệnh của ông chỉ sống vài ba ngày nữathôi nên chỉ còn cách nói chỗ ở của mẹ chúng để may ra mẹ chúng cònchút lòng thương con mà lo cho.
Đúng là mấy ngày sau ông chết. Thấyhai đứa con bơ vơ tôi nghiệp một người trong làng đem hai đứa con lênSài Gòn và tìm tới xóm chợ này giao cho mẹ chúng.
     Thương con còn nhỏ dại mà không nơi nương tựa và cũng không còn cáchnào khác chị đành phải để chúng sống chung với mình. Nhưng chỉ đượcvài ngày ông Năm chồng sau của chị mặc sưng mày sỉa vào mắng rachửi khiến chị rất khổ tâm. Phải chi ông Năm còn làm công an thì đỡ. Cảngày ông đi tối mới về thì chị chịu đựng sự dằn vặt như thế một chútcũng được đi. Đằng này phần bị nghỉ việc phần suốt ngày nhìn thấy chịlo chăm sóc hai đứa con riêng hơn hai hai đứa con chung thì ông càngbực bội hơn.

- Má ơi..hai đứa con có làm gì đâu mà dượng đánh rồi đuổi đi hả má!
Chị ôm hai đứa con đầy dấu bầm tím vào lòng mà hai dòng nước mắt cứtuôn trào. Chị dẫn hai đứa ra góc chợ rồi trải chiếu lên cái bục gỗ bántrái cây của chị Tư.
- Tối rồi hai con tạm ngủ ở đây để mai má tính.
- Má có ngủ với tụi con ở đây không hả má? – bé gái nói
- Má..má phải vào nhà không thôi dượng đánh má…
- Không..ông! - Bé gái vùng vằng – Con vô ngủ với má chứ con không ngủ đây đâu. Đây hôi lắm muỗi cắn nữa…
- Dượng đuổi mình đi rồi mà còn vô trong đó nữa thì dượng đánh chết đó! – Đứa trai nói
      Chị nằm xuống chiếu để hai đứa con chị nằm theo. Một lúc sau có lẽ bịđòn roi mệt mỏi cả hai ngủ thiếp đi. Chị khóc rấm rứt bên hai đứa conmình một lúc rồi rón rén đi vào nhà.

       Đến khuya cả hai đứa thức giấc. Nhìn không thấy mẹ chúng khócthút thít. Chúng càng sợ hơn khi thấy chung quanh vắng lặng. Cả hai cứnhìn vào căn nhà đóng cửa im lìm cách khoảng vài chục mét mà chúng biếtmẹ mình đang ngủ ở trong đó. Bé gái bỗng đứng bật dậy chạy nhanh đếntrước căn nhà rồi ngồi sụp xuống vừa mếu máo vừa gọi:
- Má ơi..cho con vô ngủ với má đi.. ở ngoài chợ con sợ lắm…
       Thằng anh hốt hoảng chạy tới kéo tay em gái mình trở lại chợ thì bé gáikhông chịu. Nhưng khi nghe tiếng ông Năm quát la mẹ mình ở trong nhàthì cả hai sợ quá lẳng lặng trở lại góc chợ.

       Hai anh em co ro ngồi ôm nhau mà cứ lấm lét nhìn quanh. Có lẽ lúcnày chúng mới cảm nhận được cái cảnh vắng lặng tẻ nhạt lạnh lùng vàchẳng an toàn chút nào của thành phố. Chúng thấy sự nguy hiểm như lúcnào cũng đang rình rập chúng. Bé gái mếu máo chỉ vào căn nhà có mẹ mìnhtrong đó: “Dẫn em vào với má đi..Em không ở đây đâu..sợ lắm!”. Thằnganh lắc đầu: “Dượng đuổi đi rồi mà mình cứ vào trỏng là dượng đuổi máđi luôn đó. Tội nghiệp má..Thôi để má ngủ. Chờ chút trời sáng thì má ravới mình mà!” Bé gái nghe anh mình nói vậy thì thấy cũng thương mẹ nênlặng thinh nhưng đôi mắt cứ buồn buồn hướng vào cánh cửa căn nhà đóngkín.

      Cả hai cứ ngồi nhìn vào nhà mẹ mình chờ trời sáng rồi mỏi mệt quáthì nằm xuống ngủ thiếp đi cho đến khi những người buôn bán ra nhóm chợsớm thì chúng bừng tỉnh.
Chị Tư bán trái cây trố mắt nhìn hai đứa nhóc ở đâu đến lót chiếu nằmngủ trên bục gỗ của mình liền nói: “Con cái nhà ai lại đến ngủ ở đâyvậy trời? Cha mẹ của các con đâu?” Bé gái sợ quá chỉ vào nhà mẹ nó. ChịTư nhìn theo: “Sao lại ra đây ngủ?” Bé gái mếu máo: “Dượng đuổi!”“À..chuyện nhà ông Năm…”. Chị Tư dường như đã hiểu cớ sự liền tỏ vẻ bấtbình: “Đàn ông mà bần tiện thằng chả chỉ thương con thằng chả. Còn conriêng của vợ thì…Đồ chó! Dụ dỗ vợ đẹp của người ta rồi đối xử như vậyđó. Thôi hai con ngồi đó chút nữa mẹ con thức dậy ra đem hai con vàonghe!”

      Bé gái thấy cửa nhà mẹ mình vừa mở thì định chạy đến nhưng thằng anh đãkịp ngăn lại: “Coi chừng vào dượng đánh chờ chút má ra!”.

      Đúng là mẹ chúng rón rén đi ra. Cả hai anh em ôm chầm lấy mẹ mìnhmà khóc thút thít như tủi như hờn. Mẹ chúng cũng vừa khóc vừa phân buavới chị Tư: “Em không còn cách nào nữa chị ạ..Lòng dạ em đau như daocắt mà ổng thì chẳng thấu hiểu. Nếu em thương hai đứa này thì lại bỏhai đứa kia..Em muốn chết đi cho đáng đời em…”. Chị Tư an ủi: “Thôi..cứđể hai đứa ngồi đây với tui đi đến tối ổng hết giận thì vào chứ ai lạiích kỷ như vậy hoài!

      Nhưng đến tối thì ông cũng lại quát tháo dằn vặt chị khi thấy hai đứacon riêng của chị ló mặt vào. Thế là chị lại đem hai đứa ra ngủ ở chỗđêm qua.

      Một thời gian sau hai đứa con chị trở nên an phận ngày thì lây lấtngoài chợ tối ngủ trên bục gỗ bán trái cây của chị Tư. Thỉnh thoảngchúng chạy tới nhìn vào trong nhà ông Năm xem mẹ mình đang làm gì hoặcchỉ để gọi một tiếng “Má!” rồi lại chạy ra chợ. Chị rảnh một chút cũngvói mắt ra chợ xem hai đứa con mình đang ở đâu. Chị cũng giấu thức ănra cho chúng nữa.

      Nhưng rồi ông Năm cũng không chịu được vợ ông cứ chia sẻ và phântâm tình cảm lẫn vật chất như thế nên suốt ngày cằn nhằn dày vò chị.

     Thế là chị phải nhờ chị Tư đem hai con chị trở về quê để nhờ làngxóm dưới quê thương tình. Chị nói: “Em thấy để tụi nó sống lây lất ởchợ cũng tội. Chi bằng nhờ chị đem chúng về dưới quê…”. Nghe thế haiđứa con chị cứ níu áo chị không muốn đi. Bé gái vừa khóc vừa van nài:“Má cho con ở đây với má nghe. Con hổng về quê đâu..Con nhớ má lắm!”.Chị nghẹn ngào nói: “Con có ở được với má đâu. Hai đứa phải nằm ngoàichợ…”. Thằng anh nói: “Nhưng ngày nào con cũng được thấy má ra đây. Cònvề quê là đâu còn thấy má nữa…”

     Tuy thương con nhưng chị phải đành đoạn như thế và từ đó hai đứacon chị phải sống xa cách chị cho đến khi chị không còn biết tin tức gìvề hai đứa con mình nữa.

     Phiền muộn và day dứt hối hận về sự tình mê muội và ích kỷ củamình trong quá khứ Chị định chắc một ngày nào đó phải đi tìm gặp lạihai đứa con của mình. Chị lén chồng dành dụm riêng một số tiền và nữtrang để sau này cho chúng làm vốn với ý nghĩ là phần nào chuộc lại lỗilầm. Hai đứa con chung với ông Năm thì chị khỏi phải lo rồi. Chúng đượcăn no mặc ấm và nay cũng đã lớn khôn. Đứa con gái đã định ngày lấychồng.

     Nhưng ngày cưới của đứa con gái cũng là ngày thằng em nó phát bệnhtâm thần rồi đi lang thang ra công viên 23/9 bị bọn xì ke ma túy dụ hútchích. Khi sinh ra con Ủn được mấy tháng thì đứa con gái cũng lấy hếttiền và nữ trang mà chị đã dành dụm cho hai đứa con lưu lạc của chị rồibỏ nhà đi biền biệt không một lời từ giã chồng con. Chị đau đớn khinhận ra trời đất đã xui khiến cho con gái chị lập lại cái lỗi lầm củachị. Có lẽ lương tâm cứ ray rứt mãi khiến chị không thể chịu đựng đượcnữa nên mấy hôm sau người ta vớt được xác chị nổi lên trên sông gầnchân cầu Sài Gòn.

* * *
     “Ủn ơi cái thằng đại gia lái xe hơi hôm qua đến kiếm kìa!” Một ngườingồi bán đầu chợ gọi Ủn khi thấy một thằng con trai bóng loáng thắng xehơi trước hẻm chợ. Bà Tư bán trái cây hỏi: “Bồ mày hả?” “Bồ gì bà ơi thằng này thay đào như thay áo. Lợi dụng nó để nó chở đi chơi thôi!”Nói xong Ủn phóng chạy. Mấy bà xóm chợ lắc đầu nhìn nhau như ngầm nóivới nhau rằng chắc rồi đời nó cũng khổ.

                                                                                                            Trung Kim

__________________

 

More...

LỤC BÁT TÌNH YÊU - nhạc trungkim thơ minhtam

By trungkim

Ca khúc Lục Bát Tình Yêu
- Thơ Nguyễn Minh Tâm
- Nhạc Trung Kim
- Ca sỹ Triệu Lộc

  (Đạt giải nhì Tiếng Hát Ngôi Sao Truyền Hình năm 2008)
http://image.tin247.com/vietnamnet/081012080206-28-208.jpg
  (Triệu Lộc đứng bên phải)


Thơ:
LỤC BÁT TÌNH YÊU

          Nguyễn Minh Tâm

Cái ngày em mới biết yêu
Cánh đồng no gió mà diều ngắn dây
Trời cao vắng tiếng sáo bay
Em không thấy được sắc mây cầu vồng.

Em chào cha mẹ sang sông
Tiếng yêu thầm nói trong lòng em thôi
Cuộc đời cứ thế dần trôi
Ai hay con Tạo cắt đôi duyên tình!

Cô đơn một bóng một hình
Thân gà cặm cụi một mình nuôi con
Cây yêu lá héo cành hon
Đường duyên tưởng hóa lối mòn hoang vu

Mười năm cô quạnnh có dư
Trời thương nên đã đền bù cho em
Rượu mơ em cất lên men
Những câu lục bát làm em say nồng!

Đò em nay lại sang sông
Chẳng còn bên đục bên trong lở bồi
Miếng trầu đỏ thắm đôi môi
Em cùng người ấy kết đôi duyên lành.

Đời em đã trổ mầm xanh
Tình yêu lục bát hóa thành ca dao
Anh đem câu sáu ngọt ngào
Trộn vào câu tám thì thào... tặng em!

http://trungkim.vnweblogs.com/gallery/2457/previews-med/lucbattinhyeu1.jpg

More...

Ký ức thời gian - Ca sỹ Hạ Trâm

By trungkim

Ký ức thời gian
- Thơ Vũ Hường
- Nhạc Trung Kim
- Ca sỹ Hạ Trâm


(Giải nhất tiếng hát truyền hình năm 2007)




(Tặng các em sinh viên Hải Dương nhân ngày ra mắt Hội Sinh viên Hải Dương tại TP Hồ Chí MInh)

Bài thơ

Ơi những chàng trai cô gái Hải Dương giọng quê chưa đổi
Xin cảm ơn thật nhiều những kí ức thời gian

Hãy giữ hộ ta những âm sắc quê nhà
Để ta còn được nghe tiếng nói quê mình trong xa xăm nỗi nhớ

Hãy giữ hộ ta chút mộc mạc thuở nào
Chút trong veo của tuổi xuân đôi mươi mười chín
Để trong em hôm nay có kí ức ngày xưa còn đọng lại
Đưa tôi trở về với ngày xưa yêu dấu
Cho tôi gặp lại mình sau thăm thẳm thời gian…

Em
Hỡi em…
Tôi đến với em như quen mà như lạ
Tôi tìm gặp em để tìm gặp lại mình
Em hiển hiện trong tôi
Tôi hiển hiện trong em
Tâm giao tri kỉ…

Em vung tay khoát thời gian bay vào tương lai
Tôi khom lưng cõng thời gian lùi về quá khứ
Và… ta gặp nhau
Trong trẻo nghĩa tình

Cảm ơn em
Cảm ơn thật nhiều những kí ức thời gian tôi tìm được

Em ơi
Giữ hộ giùm tôi nhé
Chút mộc mạc quê mình
Đừng để mất
Nghe em...


More...

Ngẫu hứng thu Hà Nội - Thơ Mai Khoa nhạc Trung Kim ca sỹ Y Jang Tuyn

By trungkim

Ngẫu hứng thu Hà Nội
- Thơ Mai Khoa
- Nhạc Trung Kim
- Ca sỹ Y Jang Tuyn

(Đạt giải tiếng hát truyền hình năm 2003)

 http://www2.vietbao.vn/images/vivavietnam4/van_hoa/40007014_7468sm.jpg

 Xem video & Nghe hát mộc

 

 

 

 Nghe hát thu âm:

Bài thơ:

Ngẫu hứng Thu Hà Nội

Nắng ngẫu hứng rải nắng vàng hoa cúc
Để mùa thu dạo rực với heo may
Gió ngẫu hứng vuốt mềm làn suối tóc
Để chiều nay bối rối bước chân gầy

Anh ngẫu hứng cất lên lời tha thiết
Trời Hà Nội xanh da diết yêu thương
Tiếng guốc gõ trong lòng hè trưa vắng
Càng nhớ thương dáng mẹ đổ trên đường

Chim ngẫu hứng thả vào cây giọng hót
Cho Mùa thu Hà Nội cứ thêm xanh
Phượng đã dịu màu hoa nhung nhớ
Ngẫu hứng cho trái rủ xuống đầy cành...

Ngẫu hứng về phía xa thảng thốt
Một hồi còi rung chuyển cả không gian
Hà nội âm vang Hà nội lặng im
Dòng ngẫu hứng hòa vào người trên phố.

MK 2004

 

More...

Lãng mạn thiên đường

By trungkim

Xem tin này trên tivi tối hôm qua (26/5/2010) hôm nay lại thấy đăng trên Viêtbáo.vn mà ngậm ngùi quá. Rồi chợt nghĩ đến cái dự án tàu cao tốc mà chính phủ đang hoạch định có thể vượt lên hơn 56 tỉ đo la thì lại càng buồn hơn. Đường sá ở Việt Nam hạn hẹp chắp vá ổ gà ổ voi khiến cho giao thông loạn xà ngầu hết sao không nghĩ đến chuyện phải hoàn thiện nó mà mơ đến..siêu tốc nhỉ? (trungkim)


nguồn: Việt Báo (Theo_VnExpress.net)
Sáng 26/5 trao đổi với VnExpress.net Bí thư Tỉnh ủy Kon Tum Y Vêng kêu gọi sự giúp đỡ của bà con trong và ngoài nước để xây những cây cầu bắc qua sông Pôkô giúp người dân không phải đu dây.


>
Vượt sông dữ bằng cách đu trên dây cáp
- Là Bí thư Tỉnh ủy cũng là đại biểu Quốc hội bà có nghe người dân phản ánh về khó khăn trong việc đi lại thậm chí nguy hiểm đến tính mạng của người dân hai bên bờ sông Pôkô?

- Chúng tôi biết. Con em đang đi học bên kia sông qua cơn bão lớn Ketsana tháng 9/2009 (còn gọi là bão số 9) làm phá hỏng nhiều cầu treo người dân đã nghĩ ra cách dùng cáp treo để qua sông Pôkô. Tất nhiên việc này hết sức nguy hiểm nhưng lúc bấy giờ qua mấy ngày mưa bão người dân bắt buộc phải nghĩ ra cách khắc phục để tiếp tục cuộc sống.


Lúc bão đến chúng tôi đang họp Ban thường vụ tỉnh ủy. Thấy tin mưa bão đã phải dừng để triển khai xuống huyện xã chỉ đạo trực tiếp.

"Dân đu dây nguy hiểm nhưng tỉnh thiếu kinh phí làm cầu"


Để đến trường hàng trăm học sinh phải "làm xiếc" khi qua sông. Ảnh: Trí Tín - Sơn Nguyễn.

- Thưa bà tại sao đến nay đã 8 tháng sau bão nhưng hàng nghìn người dân trong đó có rất nhiều học sinh vẫn phải mạo hiểm với cả tính mạng mình khi qua sông?


- Bão số 9 là cơn bão mạnh nhất từ trước đến nay ở Kon Tum gây thiệt hại nặng nề làm hơn 50 người chết thiệt hại vật chất hơn 4.000 tỷ đồng. Chưa đầy một tháng sau bão chúng tôi đã có tổng hợp nhanh báo cáo trực tiếp với Thủ tướng. Thủ tướng đã đồng ý với kiến nghị của tỉnh Kon Tum và từng bước lập dự án để triển khai khắc phục hậu quả của cơn bão.


Tuy nhiên đến giờ này thì chưa thể khắc phục được vì Kon Tum là tỉnh nghèo với cơn bão nặng nề như thế để khắc phục một cách tương đối cần 5-10 năm sau. Chúng tôi đã chỉ đạo làm các dự án xin vốn Chính phủ và trung ương để có thể đầu tư làm một số cầu cống ở những nơi bị thiệt hại do bão. Với những nơi không xây dựng được cầu thì làm một cầu treo để bà con qua lại. Nhưng hiện chưa có kinh phí để triển khai.


- Trong lúc chờ kinh phí trung ương rót xuống tỉnh huyện xã đã có cách gì để người dân đi lại một cách tương đối an toàn?


- Nói chung cầu treo cũng có nhưng bà con muốn đi đường tắt cho nhanh. Không thể từng đoạn ngắn bên bờ sông làm một cây cầu treo được phải cả một xóm một làng thì mới có một cây cầu treo.


- Trước những khó khăn của hàng nghìn người dân hai bên bờ sông Pôkô là Bí thư tỉnh ủy bà sẽ làm gì?


- Trong hoàn cảnh đặc biệt khó khăn như thế tôi mong rằng chính quyền các cấp có sự quan tâm hơn nữa. Lâu nay bà con đã có cách khắc phục nhưng sắp tới nhà nước cần có sự hỗ trợ những nơi nhà nước không thể đầu tư hết thì nhà nước và nhân dân cùng làm.


Với cơn bão nặng nề như bão số 9 chúng tôi cũng mong muốn nhận được sự ủng hộ giúp đỡ của người dân trong và ngoài nước.


Cơn bão lũ lịch sử vào tháng 9/2009 đã cuốn phăng hàng loạt cầu treo bắc ngang qua sông Pôkô. Suốt 8 tháng qua hàng nghìn người dân ở xã Đăk Nông Đăk Dục Đăk Ang... huyện Ngọc Hồi tỉnh Kon Tum vượt sông Pôkô bằng cách “đu mình” trên sợi dây thép ròng rọc mỏng manh như diễn xiếc. Trong số người phải di chuyển bằng cách này phần lớn là các em học sinh hằng ngày ít nhất hai buổi đến trường. Đã có ít nhất 5 vụ trượt qua dây cáp người bị rơi xuống dòng sông chảy xiết.


Ông Phạm Văn Anh Trưởng phòng Nông nghiệp huyện huyện Ngọc Hồi cho biết biết người dân qua sông trên dây cáp như vậy là quá nguy hiểm nhưng do kinh phí quá lớn nên việc làm lại cầu treo qua sông ngoài khả năng của huyện. Theo tính toán của ông Anh muốn xây được một cây cầu treo bắc qua sông Pôkô tốn ít nhất 1 5 tỷ đồng.


Hồng Khánh thực hiện



Nguồn: Vietnam.net
Bộ trưởng Đầu tư: Làm đường sắt cao tốc là đúng lúc

- Việt Nam không còn là nước nghèo thu nhập đầu người 1.200 USD... VN đã xem kỹ điều kiện vay khoản nào có khả năng trả nợ được thì mới vay - Bộ trưởng KH-ĐT Võ Hồng Phúc khẳng định bên lề Quốc hội.

>> Nghị trường và dấu ấn đại biểu

>> "Siêu dự án" và trách nhiệm của Quốc hội

Phù hợp thời điểm


Thưa Bộ trưởng tại sao Việt Nam lại quyết tâm xây dựng tuyến đường sắt cao tốc khi chỉ có 11 nước sở hữu nó và đều là các nước rất phát triển?


Cần nhìn nhận lại cho rõ. Nhật Bản xây dựng đường sắt cao tốc vào lúc nào? Họ bắt đầu vào năm 1955 chỉ 10 năm sau chiến tranh thế giới thứ hai. Khi đó kinh tế Nhật kiệt quệ nhưng họ vẫn lo tính toán cho hàng chục năm tiếp theo.


Mô tả ảnh.
"Trong buổi thảo luận tổ của QH tôi đã phát biểu so sánh với các nước’ - Bộ trưởng Võ Hồng Phúc (trái) nói.

Hơn nữa đường sắt cao tốc phải xây dựng trong 20-30 năm. Nước Nhật còn làm trong 40 năm và bây giờ vẫn đang làm các tuyến mới.


Chúng ta phải nhìn nhận khả năng phát triển trong dài hạn để đưa quyết định.


Đặt vấn đề xây dựng đường sắt cao tốc Bắc - Nam vào thời điểm này khi Việt Nam vẫn còn nghèo thâm hụt ngân sách tăng cao năm 2009 phải đi vay nước ngoài 1 8 tỷ USD cho ngân sách có phải là đúng thời điểm?


Đặt vấn đề lúc này là phù hợp thời điểm. Hiện Việt Nam không còn là nước nghèo đã là nước thu nhập trung bình dù là mức trung bình thấp.


Chúng ta cũng không khởi công dự án ngay mà bắt đầu năm 2014 và chủ yếu thực hiện trong nửa cuối của chiến lược KT-XH 10 năm tới. Lúc đó chúng ta cần một hệ thống cơ sở hạ tầng đồng bộ hơn phục vụ cho mục tiêu phát triển kinh tế.


Trả được mới vay


Dư luận lo dự án khổng lồ với trị giá 56 tỷ USD sẽ mang lại gánh nặng nợ nần cho thế hệ mai sau. Quan điểm của ông?


Không phải chúng ta vay nợ hết để đầu tư. Một phần vốn sẽ do Nhà nước đầu tư một phần vay nợ và một phần huy động vốn của DN.


Khi xem xét các khoản vay chúng ta đã xem kỹ điều kiện khoản nào có khả năng trả nợ được thì mới vay.


Nếu thực hiện dự án nợ quốc gia sẽ ra sao?


"Chúng ta đã ai tính đến bài học nợ của Hy Lạp chưa? Không thể quyết một dự án lớn mà không biết bao giờ mới trả nợ được".


Chủ nhiệm UB Pháp luật Nguyễn Văn Thuận nói tại buổi thảo luận tổ chiều 21/5

Chưa nói được. Nó còn tùy thuộc vào tiến độ thực hiện và số vay nợ của từng năm. Thời gian vay nợ nhiều dự kiến là sau năm 2020.

Cần nhớ lúc đó nguồn lực kinh tế của ta sẽ khác. Bây giờ bình quân thu nhập đầu người là 1.200 USD/ năm 2020 là trên 3.000 USD khi kinh tế phát triển ở mức 7-8% theo kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội. Với đà tăng trưởng như vậy việc xây dựng tuyến đường cao tốc Bắc - Nam trong giai đoạn từ 2014 đến 2035 là hợp lý.


Trong buổi thảo luận tại tổ của QH tôi đã phát biểu so sánh với các nước. Nhật Bản khi khởi công hệ thống Sinkansen là năm 1955 và 1964 bắt đầu đưa vào vận hành đoạn Tokyo - Osaka. Lúc đó họ cũng không có tiền và đi vay Ngân hàng Thế giới. Họ đi vay từ năm 1955 đến 1995 mới trả hết phần nợ cho đoạn đường đầu tiên ấy.


Đặt so sánh như vậy để thấy tiềm năng kinh tế của ta đến 2035 để quyết định.


Có quá mạo hiểm không khi tính nhu cầu và hiệu quả của tuyến đường sắt cao tốc dựa trên giả định tăng trưởng kinh tế trong cả giai đoạn dài sắp tới là 7-8% trong khi vài năm gần đây không đạt được mức này?


10 năm qua tăng trưởng liên tục từ 7-8% và trên 8%. Chỉ 2 năm qua do khủng hoảng kinh tế tăng trưởng chỉ ở mức 6 5% và 5 3% năm nay trở lại là 6 5%. Các năm tới đây tăng trưởng sẽ tăng trở lại. Khả năng tăng trưởng 7-8% trong các năm tới là hoàn toàn có khả năng.


Đã nghiên cứu kỹ


Để bấm nút thông qua chủ trương QH cần nhiều chỉ số chi tiết để xem xét. Tại sao Chính phủ không đưa ra báo cáo khả thi?


Theo quy định vì báo cáo QH để xin chủ trương đầu tư nên chỉ cần báo cáo tiền khả thi thôi. Báo cáo khả thi cần thêm thời gian để phân tích chi tiết sau khi đã được đồng ý về chủ trương đầu tư. Cần lưu ý dự án này đầu tư toàn tuyến. Trong quá trình thực hiện Chính phủ báo cáo QH từng đợt cụ thể.


Ngay các chuyên gia tư vấn của JICA cũng quan ngại về hiệu quả kinh tế khả năng thu hồi vốn của dự án và khuyên Việt Nam nên tính lại ưu tiên đầu tư?


Nếu xét tổng thể toàn tuyến chưa xét đầy đủ các thông số phát triển kinh tế của Việt Nam 25 năm sau người ta chưa thể khẳng định về hiệu quả.


"Nhật Bản chưa từng có tai nạn đường sắt cao tốc trong khi công nghệ châu Âu đã có tai nạn" - ông Phúc nói.


Chính vì vậy Hội đồng thẩm định nhà nước kiến nghị Thủ tướng xem xét cho khởi công xây dựng 2 tuyến: Hà Nội - Vinh và TP.HCM - Nha Trang trước vì 2 tuyến này trước đây được nghiên cứu kỹ.


Việc nối toàn tuyến chúng ta nêu một lịch trình dài hạn để xem xét bổ sung sau này. Năm 2035 nhu cầu điều kiện ở miền Trung khác đi phân bố dân cư và dân số khác nhu cầu kết nối miền Trung thay đổi mới tính. Bây giờ xin ý kiến chủ trương toàn tuyến nhằm tính tổng thể chung xác định công nghệ từ đó đồng bộ công nghệ hạ tầng: công nghệ Sinkansen.


Lựa chọn công nghệ như vậy đồng nghĩa với việc chúng ta đã chọn đối tác Nhật?


Đúng vậy. Chúng ta xem xét hai yếu tố: đối tác công nghệ và đối tác vốn.


Chọn nhà cung cấp công nghệ Nhật Bản bởi từ khi vận hành đến nay Nhật Bản chưa từng có tai nạn đường sắt cao tốc trong khi công nghệ châu Âu đã có tai nạn. Nhật cũng là đối tác vốn tiềm năng: nước cung cấp ODA lớn lại có khả năng huy động các DN cùng tham gia đầu tư.


Có lo ngại rằng dự án sẽ không dừng ở mức 56 tỷ USD đầu tư mà có thể lên tới 100 tỉ USD?


Không có chuyện đó. Tính toán của chúng ta dựa trên mức đầu tư trung bình các nước 30-40 triệu USD/km.


Thi công bao giờ cũng rủi ro


Sự kém hiệu quả của các dự án hàng tỷ USD trước đây như đội tàu Bắc - Nam của Vinashin vay vốn đầu tư hay tuyến đường Hồ Chí Minh… sẽ là bài học như thế nào cho việc quyết định và triển khai dự án đường sắt cao tốc?


Quyết định đầu tư đội tàu Bắc - Nam của Vinashin do DN tự quyết định và bỏ vốn đầu tư. Hiệu quả hay không do DN tự chịu trách nhiệm.

Mô tả ảnh.


Với đường Hồ Chí Minh việc xây dựng là một quyết định đúng đắn. Hầu hết tuyến đường được sử dụng có hiệu quả. Đơn cử đoạn phía tây Thanh Hóa đông miền Trung đang được sử dụng thay cho đường 1 rất nhiều nhất là khi đường 1 bị tắc. Chỉ có tuyến phía tây Trường Sơn không hiệu quả.


Vừa qua chúng ta gặp không ít các sự cố liên quan đến các công trình xây dựng giao thông: sự cố cầu Cần Thơ nứt đốt hầm Thủ Thiêm… Rủi ro kỹ thuật với đường cao sắt cao tốc trải dài thì sao?


Phải nói trong thi công xây dựng bao giờ cũng có rủi ro nhưng sự cố ở cầu Cần Thơ là hi hữu.


Xây dựng đường sắt cao tốc đòi hỏi kỹ thuật cao hơn chắc chắn chúng ta phải lựa chọn nhà thầu có kinh nghiệm. Kinh nghiệm thế giới cho thấy trong quá trình xây dựng đường sắt cao tốc chưa bao giờ có tai nạn.


Cả Quốc hội và Chính phủ đều sắp chuyển giao nhiệm kì trong khi dự án này lại triển khai trong dài hạn. Tại sao không dành nhiều thời gian tính toán hơn để lại cho Chính phủ và Quốc hội khóa sau xem xét quyết định?


Muốn năm 2014 khởi công thì ngay từ 2012 ta phải bắt tay chuẩn bị xây dựng. 2010 phải xây dựng báo cáo khả thi mất 1 năm còn thẩm định thiết kế. Để có thời gian chuẩn bị ta phải xúc tiến từ bây giờ.


Quyết tâm của Chính phủ trong việc xây dựng tuyến đường này như thế nào?


Ta phải có tuyến đường này cho mục tiêu chiến lược phát triển kinh tế - xã hội. Trong quá trình chuẩn bị Chính phủ xin ý kiến của QH và tùy vào ý kiến của QH để có lộ trình triển khai hợp lý.


Không phải chúng ta đồng khởi đồng loạt mà làm từng bước xây dựng từng đoạn có hiệu quả kinh tế như TP.HCM - Nha Trang HN - Vinh sau đó tiếp tục nghiên cứu xem đoạn nào hiệu quả nữa thì làm.


* Phương Loan ghi

[right][size=1][url=http://nguoisaigon.vn/diendan/showthread.php?p=10088]Copyright © Diễn Đàn Sài Gòn - SGVN - Posted by trungkim[/url][/size][/right] 

More...

Bạo lực học đường và Dạy con bằng câu tục ngữ ca dao

By trungkim

       Người ta cứ hỏi nhau vì sao bây giờ nhân cách đạo đức của thầy trò trong trường học lại tồi tệ như thế? Nguyên nhân nào sinh ra bạo lực học đường? Vì sao học sinh chém giết nhau? Sao thầy lại đi mua dâm nữ sinh? Nữ sinh lại đổi chác sự trinh bạch của mình để lấy điểm thi với thấy? Vân vân và vân vân. Một số người cho rằng vì internet vì sách báo độc hại. Nói vậy thì cũng như cho rằng: Rối loạn tắc nghẽn giao thông là vì Kinh tế thị trường phát triển nhanh quá dân số phát triển nhanh quá chứ không chịu thừa nhận vì cái tầm nhìn của người có trách nhiệm hạn hẹp quá. Thế sinh ra ngành giáo dục để làm gì? Chẳng phải là làm cho con người khoẻ mạnh về Đức Trí Dũng để có đủ bản lĩnh và khả năng làm người hoàn thiện? Cũng như ngành y thì làm cho con người khoẻ mạnh về thể xác để phòng chống chọi với các loại dịch bệnh. Có lẽ từ trước giờ cái gì cũng đợi chống chứ chưa phòng nên bậy giờ mới như thế chăng? Cứ đổ thừa cho khách quan thì không bao giờ sửa chữa sai lầm được. Chẳng lẽ các nước có nền kinh tế thị trường và internet phát triển lâu rồi thì thầy trò chém giết cưỡng hiếp dụ dỗ mua bán dâm dữ lắm?

More...

GOI CHO EM ANH NHE!

By trungkim

 Gọi cho em anh nhé!
- Thơ Hồng Vân
- Nhạc Trung Kim
- Ca sỹ Bắc Hải
- Hoà âm & Phối khí audio LTN Phương Nam





 ANH NHÉ!

Khi nào anh buồn Anh nhé! Gọi cho Em...
Em mong lắm! Chiều nào cũng vậy
Em đã quen rồi tiếng anh từ đấy
Ân cần chăm sóc hỏi han.


Khi nào anh buồn Anh nhé! Gọi cho Em...
Mùa Thu vẫn chín vàng chờ đợi
Anh có biết không bầu trời xanh vời vợi
Vẫn bừng tia nắng chờ trông.


Khi nào anh buồn! Anh nhé! Gọi cho Em...
Nhà vắng tiếng anh buồn biết mấy
Chỉ mình em một mình mỗi chiều vô tận
Hiểu mình giây phút chia xa.


Khi nào anh buồn Anh nhé! Gọi cho Em...
Trong lòng em phút giây nào cũng thế
Không thể nào! không nguôi! không thể
Xa rời tiếng nói thân quen.

            HV

More...

TIỀN NHÀN RỖI

By trungkim

Truyện ngắn                            

                                            Tiền nhàn rỗi

 

  - Tiền nhàn rỗi là tiền đ. gì! 

      Hắn chửi đổng lên như thế khi nghe trên ti vi cứ lập đi lập lại cụm từ này. Vợ hắn chưa bao giờ nghe hắn văng tục như thế lại giữa lúc vợ chồng đang “căng cu ru” với nhau thì cứ nghĩ chồng mình đang lấy cớ để chửi mình. “Làm ơn đừng có chửi gián tiếp như thế nha!” “Tui chửi tiền nhàn rỗi chứ chửi cô à!” “Sic..người ta thừa mứa tiền bạc đến nổi không còn biết dùng vào mục đích gì nữa thì mới có tiền nhàn rỗi chứ như anh thưởng tết có một hai triệu thì làm gì có tiền nhàn rỗi!”. Hắn lặng thinh bực bội. Cũng vì lương thưởng tết chẳng có bao nhiêu mà vợ chồng hắn lục đục trong mấy ngày nay. Thật ra thì hắn buồn bực chuyện mình không làm ra được nhiều tiền để lo cho gia đình từ lâu. Vợ hắn mới sinh con đầu lòng mấy tháng cần chi tiêu nhiều vật giá thì càng ngày càng tăng mà lương hướng của hắn thì dậm chân tại chỗ. Hắn đâu phải là kẻ không có năng lực. Trước đây người ta còn định đưa hắn làm phó giám đốc vì sự nhiệt tình cách làm việc sáng tạo có óc tổ chức lẫn cả tư cách đạo đức và trình độ văn hoá của hắn đều nổi bật hơn hẳn mọi người trong công ty đấy chứ. Nhưng hắn có một cái tội là quá bộc trực thẳng thắn nên không hợp rơ với ông tổng giám đốc kiêm bi thư đảng của công ty. Và cũng vì thế nên hắn bị đì làm một nhân viên bình thường có mức lương còn thua một anh công nhân. Đến kì lương thưởng lại càng bực bội hơn những thằng biết nịnh hót biết bảo sao làm vậy thì lương gấp năm bảy lần hắn. Hắn cầm bình hoa ném một cái thật mạnh ra đường vỡ toang khiến vợ hắn hoảng hốt. “Tui hỏi tiền nhàn rỗi là tiền gì sao cô lại kiếm chuyện với tui..ui!” “Ai kiếm chuyện? Người ta lương thưởng bao nhiêu? Còn anh đem về cho vợ con bao nhiêu mà không biết nhục. Tui ẵm con dại lấy đâu ra tiền để lo đây? Nuôi không nổi vợ con thì li dị đi. Đàn ông gì mà nhục quá…”.

     Hàng xóm ngạc nhiên thấy vợ chồng hắn bỗng nhiên hục hặc nhau. Từ hồi giờ có vậy đâu. Một người đàn ông cạnh nhà vào kéo hắn qua nhà ông ta ngồi nhâm nhi vài ly rượu chát cùng chờ đón giao thừa và nhằm để xoa dịu cuộc cãi vã của vợ chồng hắn nữa. Hắn phân bua: “Tui bực bội cái cụm từ tiền nhàn rỗi trên ti vi thế mà nó cứ kiếm chuyện với tui đấy!” “Ôi..chời anh làm gì có tiền nhàn rỗi mà thắc mắc. Đa số dân nghèo mình làm gì có tiền nhàn rỗi!” “Tui nghe khó chịu với cái cụm từ đó chứ! người ta nói tiền tiết kiệm tiền dành dụm tiền kinh doanh tiền làm ăn tiền buôn bán chứ có ai nói tiền nhàn rỗi đâu? Tiền tiết kiệm là tiền do mình không xài hoang phí mà có được. Tiền kinh doanh là tiền dùng để buôn bán làm ăn. Chẳng lẽ tiền nhàn rỗi là tiền mình không làm gì cả mà có à? Hay là tiền đó nó biết hưởng nhàn như con người?” “Chứ sao nữa! Người có chức vụ quyền hạn mà được người ta đem tới cho những khoản tiền khoẻ không và nhiều đến nổi không biết làm gì nữa thì không gọi là tiền nhàn rỗi chứ gọi bằng gì? Nó cũng xuất hiện trong vòng mười mấy năm trở lại đây thôi và cũng từ cửa miệng của những quan chức chứ dân làm sao biết mà nói. Bực mình làm gì cho mệt! Nghe riết rồi quen. Có những điều bất bình thường nhưng được nghe thấy nói và làm theo riết sẽ trở thành bình thường thôi mà!” “Khi điều bất bình thường trở thành bình thường thì loạn cả rồi anh ơi!” “Nhưng có chết thằng Tây nào đâu?” “Ta chết chứ Tây đâu có chết!”
      Chợt thấy vợ mình ẵm con xách theo một cái va li rời khỏi nhà hắn hốt hoảng lao ra: “Em..em ẵm con đi đâu thế?” “Tui về nhà cha mẹ tui cho đầm ấm. Tết mà ở trong cái nhà nghèo nàn lạnh lẽo này thì…” “Anh van em anh biết lỗi rồi..Sang năm anh sẽ giết chết cái lòng tự trọng của anh. Anh sẽ khoát lên người một bản chất ngợm. Anh sẽ học đi bằng hai đầu gối học biết cúi khom người gọi dạ bảo vâng. Anh sẽ tu luyện để diệt đi cái tật phản biện phản kháng; cái tật hay phân biệt hợp ly bất hợp lý; đúng sai phải trái. Anh hứa với em sang năm anh sẽ có tiền nhàn rỗi để em gởi vào ngân hàng kiếm lời…

 

      Đúng là ngày làm việc đầu năm hắn đến cơ quan với cung cách khác hẳn. Đầu hắn lúc nào cũng cúi thấp xuống lưng luc nào cũng khom miệng lúc nào cũng dạ dạ thưa thưa. Đã thế hắn ăn mặc rất lạ khiến nhiều cán bộ nhân viên trong cơ quan cứ hỏi hắn may ở hiệu nào mà hợp thời quá. Đặt biệt nhất là cái quần có may đệm thêm hai miếng da dày cộm ở hai đầu gối và cái lai áo sau thì dài hơn cái lai áo trước rất nhiều. Người ta thắc mắc thì hắn giải thích rằng hai đầu gối để đi cho lâu mòn còn lai sau dài hơn lai trước là để cân đối hơn khi mình khom cúi.
      Sau khi họp mặt đầu năm ở cơ quan xong hắn mời tổng giám đốc và các giám đốc về nhà hắn gọi là để chúc Tết và tỏ lòng biết ơn lãnh đạo đã cho mình một công việc trong công ty. Trong buổi nhậu ông tổng cứ lén nhìn vợ hắn mãi  rồi nói: “Ê..sắp tới công ty tổ chức một cuộc du xuân ở Đà lạt cho cán bộ lãnh đạo trong công ty chẳng biết vợ mày có nhàn rỗi không?” “Dạ..dạ..
ý tổng giám đốc là sao ạ?” “Ý tao là vợ mày có rảnh không đi theo với tụi mình cho vui đó mà!”. “Dạ..dạ...em đâu phải là lãnh đạo để đi cùng với các anh ạ!” “Không sao sắp tới mày sẽ làm lãnh đạo. Tao nhìn là biết năm này mày đổi mới tư duy rồi!”. Hắn hớn hở sụp xuống đi thật nhanh bằng hai đầu gối đến trước mặt ông tổng rồi bụm lạy và bật khóc mừng rỡ: “Dạ..được như thế thì còn gì bằng ạ. Vợ em cũng đang nhàn rỗi anh muốn là được thôi ạ!”. Ông tổng liếc nhìn vợ hắn một cái khiến vợ hắn bẽn lẽn. Thấy vợ mình càng thẹn thùng càng đẹp khiến ngài tổng phải chết mê chết mệt thì hắn lấy làm hãnh diện. Nhưng hắn chợt đau nhói cõi lòng. Hắn biết nếu muốn có tiền nhàn rỗi thật nhiều thì hắn phải hy sinh vợ nhàn rỗi của hắn cho ông tổng để có được một chức quyền.

 

      Mấy năm sau hắn đã lên làm giám đốc. Bây giờ hắn là bản sao của ông tổng. Hắn cũng rêu rao đạo đức cũng âm thầm đi gái cũng hút thuốc cùng loại cũng muốn nhân viên cấp dưới dâng vợ nhàn rỗi cho mình cũng biểu hiện nét mặt cùng khổ như chia sẻ nỗi bức xúc với công nhân. Hắn cố làm cho cái miệng của hắn rộng dài ra và méo lên khi nói để giống ông tổng. Nhưng bây giờ hắn có cái tật nhậu vô là khóc. Người ta hỏi vì sao hắn khóc hắn nói người hắn bây giờ phát tướng: Cái mặt hắn càng ngày càng dầy lên vì hắn thường xuyên phải cố làm cho bộ mặt mình như người hiền triết học cao hiểu rộng mỗi khi đứng rao giảng đạo đức trước người lao động. Miệng hắn cũng dài nhọn ra vì phải thường xuyên bắt chước cái miệng của ngài tổng ca ngợi suy tôn lãnh đạo.  Điều mà hắn khóc nhiều hơn nhưng hắn chẳng nói ra cho ai biết: Đó là vợ nhàn rỗi của hắn ngày càng ít nhận ra hắn là ai. Hắn đem tiền nhàn rỗi về cho vợ hắn càng ngày càng nhiều đồng thời vợ nhàn rỗi của hắn cũng đem “vốn tự có” đi “kí gởi” cho ông tổng càng ngày càng nhiều luôn.

 

More...