Gởi người em gái Huế

By trungkim

* Gửi người em gái Huế
 - Thơ Nguyễn Quyết Thắng
 -  Nhạc Trung Kim
 - Ca sỹ Thanh Phong
***

http://www.asianfineart.com/images/quiet_beauty.jpg

More...

Cuộc sống quanh tôi

By trungkim

Cuộc sống quanh tôi

                                         Lấy chồng từ lúc 1 tuổi?!!

       Con gái của em tôi năm nay 27 tuổi chuẩn bị lấy chồng. Lẽ dĩ nhiên là phải đến phường đăng ký kết hôn. Trước khi đi nó đã hỏi cách thức làm thủ tục giấy tờ với những người đã làm trước đó như thế nào để khi ra phường đăng ký cho suôn sẻ. Nhiều người đã nói phải có phong bì cho cô hộ tịch may ra mới được việc. Nó là người có học nên nghĩ rằng cơ quan công quyền thì phải làm đúng theo lẽ phải và luật pháp. Vả lại nó nghĩ người có chức quyền thì mới đòi ăn hối lộ được chứ một nhân viên đăng ký hộ tịch thì lấy quyền gì để sách nhiễu.

      Nhưng.. đúng là cháu tôi quá ngây thơ với thời buổi hiện nay nên..sốc. Sau khi săm soi hết các giấy tờ cô hộ tịch nói:

-          Cô phải về địa phương cũ để xác minh là đã có chồng chưa!

-          Dạ.. địa phương nào nữa ạ? Tôi ở đây từ nhỏ đến lớn cũng 26 năm nay rồi chính quyền công an đều biết. Hộ khẩu và các giấy tờ khác đã xác minh điều đó. Tổ trưởng khu phố công an khu vực công an phường cũng đã xác nhận trên giấy tờ.

-          Nhưng làm sao mà biết cô có chồng hay chưa!

-          Ôi..Tôi có chồng rồi thì trong sổ bộ phải có tên chứ!

-          Đó.. đó là luật! Cô từ địa phương khác đến nên phải có một nơi nào đó xác nhận là cô chưa có chồng.

-          Được rồi tôi sẽ nhờ công an khu vực xác nhận là tôi chưa có chồng.

      Cháu tôi về chiều đến công an phường nhờ xác nhận chưa chồng. Qua ngày hôm sau nó lại đến gặp cô hộ tịch.

-          Tui đã nói với cô là không được! Cô phải về địa phương nơi cô ở xưa kia.

      Cháu tôi tức quá đập tay vào tờ hộ khẩu để trên bàn nói:

-          Cha mẹ bế tôi về Sài Gòn lúc 1 tuổi. Không lẽ lúc đó tôi có chồng rồi à! Chắc chắn là họ sẽ cười vào mặt tôi khi tôi đòi xác minh tôi chưa có chồng từ lúc 1 tuổi...

-          Cô vỗ bàn làm mất mặt cán bộ đấy!

-          Chị cho tôi gặp ông chủ tịch đi!

      Ông chủ tịch phường cũng đồng ý với cách làm của nhân viên mình. Cháu tôi bực tức không thèm đăng ký kết hôn ở phường mình nữa mà đến đăng ký tại phường của chồng nó. Thế mà ở nơi đó thì lại trôi chảy. Chắc tại gia đình chồng nó có quen biết với ông chủ tịch xã chăng? Hay mỗi phường làm việc mỗi khác? Vậy mà các bạn biết không! Ông chủ tịch phường tôi sau đó lên chức lớn ở một quận trung tâm thành phố Hồ Chí Minh đấy! Và lẽ dĩ nhiên cô hộ tịch sẽ được củng cố thêm quyền và lợi.

More...

Tương lai ta sẽ khoả thân đi làm

By trungkim

 Có thể tương lai chúng ta sẽ khỏa thân đi làm

Sếp và nhân viên cùng tự nguyện không mảnh vải che thân trong một văn phòng tư vấn kinh doanh ở Newcastle Anh.

IPB Image


Nhà tâm lý học David Taylor gây sốc khi đề nghị các nhân viên ở công ty marketing và thiết kế tại Newcastle thoát y để khơi dậy cảm hứng làm việc chỉ trong một ngày. Thật ngạc nhiên tất cả đều đồng ý nude trong ngày thứ sáu. Đó cũng là phương sách để quảng cáo thương hiệu công ty vốn đang ế ẩm.

David chia sẻ: "Đề nghị một văn phòng khỏa thân là phương pháp đặc biệt nhất tôi từng sử dụng. Có thể bạn cho đó là điều kỳ quặc. Nhưng việc thoát y giúp các nhân viên cởi bỏ ức chế nói chuyện với nhau cởi mở và trung thực hơn".

Ban đầu có một vài sự miễn cưỡng nhưng sau đó gần như tất cả nhân viên đều thoải mái. Ngoại trừ một người đàn ông mặc một chiếc áo dài và một nữ nhân viên vẫn diện quần lót đen.

Nữ quản lý Sam Jackson 23 tuổi nude toàn bộ và tự tin tâm sự: "Tất cả chúng tôi đều kỳ diệu. Giờ đây chúng tôi nhìn nhau mà không còn rào cản nào cả. Chúng tôi không chịu bất kỳ sức ép nào. Mọi người đều có thể mặc quần áo nếu thích. Nhưng tôi thích cơ thể mình và không có gì phải xấu hổ. Ai cũng xinh đẹp dù béo hay gầy".

Theo The Sun suốt một tuần dài chờ đến ngày thứ sáu khỏa thân các nhân viên được tập sự một số phương pháp giúp họ bạo dạn hơn. Đầu tiên họ được mời chụp ảnh khoe các bộ phận trên cơ thể. Trong khi Sam chụp ngực đồng nghiệp của cô xấu hổ chỉ chụp tay và chân. Sau đó họ vẽ một người mẫu nude. Cuối cùng các nhân viên được đề nghị cởi bỏ trang phục trong một buổi sinh nhật nhưng chỉ thực hiện nếu họ vui vẻ với điều đó.

Sam kể: "Chúng tôi đã trải qua một tuần với David trong văn phòng để lấy bạo dạn. Những bước đầu tiên rất khó khăn nhưng rồi tôi đã thoải mái khỏa thân ngồi trên bàn. Chúng tôi cảm thấy nói chuyện với nhau chân thành hơn và tinh thần làm việc của công ty cũng được cải thiện nhanh chóng".

Giám đốc 40 tuổi Mike Owen thổ lộ: "Chúng tôi rất dũng cảm hoặc quá điên rồ. Nhưng tôi đã nói với tất cả nhân viên họ không phải làm điều đó chỉ nếu không thích. Đây không phải là vấn đề tình dục. Như một ý tưởng sáng tạo chúng tôi khuyến khích mọi người hãy can đảm hơn".

Thử nghiệm về ngày thứ sáu khỏa thân của công ty này diễn ra hồi tháng tư và sẽ được trình chiếu trên kênh truyền hình Virgin 1 vào ngày 9/7. Giám đốc Mike vui mừng cho biết từ khi quay phim công ty của anh làm ăn rất phát đạt và đã phải tuyển thêm hai nhà thiết kế mới.


Theo Ngôi Sao

More...

Xem bói ngày sinh

By trungkim

Nếu bạn sinh ngày:

- 23/12 - 1/1 ; 25/6 - 4/7 = Cây Táo

- 2/1 - 11/1 ; 5/7 - 14/7 = Cây Phi Lao

- 12/1 - 22/1 ; 15/7 - 25/7 = Cây Xà Cừ

- 25/1 - 3/2 ; 26/7 - 4/8 = Cây Bách

- 4/2 - 8/2 ; 1/5 - 14/5 ; 5/8 - 13/8 = Cây Dương

- 9/2 - 18/2 ; 14/8 - 23/8 = Cây Tùng

- 19/2 - 28/2 ; 24/8 - 2/9 = Cây Thông

- 1/3 - 10/3 ; 3/9 - 12/9 = Cây Liễu

- 11/3 - 20/3 ; 13/9 - 22/9 = Cây Xoan

- 21/3 = Cây Sồi

- 23/9 = Cây Ôliu

- 22/3 - 31/3 ; 24/9 - 3/10 = Cây Trúc Đào

- 1/4 - 10/4 ; 4/10 - 13/10 = Cây Thanh Hương Trà

- 12/4 - 20/4 ; 14/10 - 23/10 = Cây Chanh

- 21/4 - 30/4 ; 24/10 - 11/11 = Cây Óc Chó

- 15/5 - 24/5 ; 12/11 - 21/11 = Cây Hạt Dẻ

- 25/5 - 3/6 ; 22/11 - 1/12 = Cây Tần Bì

- 4/6 - 13/6 ; 2/12 - 11/12 = Cây Sao Đen

- 14/6 - 23/6 ; 12/12 - 21/12 = Cây Sung

- 22/12 = Cây Chò


Giải:

More...

Có men tình núp lén

By trungkim

 Thơ thẩn

Có men tình núp lén

Chút nắng trong mắt em
Đủ ấm áp lòng người
Chút lãng mạn của gió
Cũng xao động dòng sông
Có thơm tho trên tóc
Nên ngất ngây thương nhớ
Có bồi hồi làm thơ
Mới vấn vương nhịp cầu

Nếu con tim của đá
Làm rung động Hằng Nga
Thì chút mây của biển
Cũng tốt tươi bầu trời
Có men tình núp lén
Nơi tận chân tóc tơ
Cho cơn mê da thịt

Chợt đắm say đất trời

More...

Trả Giá 2

By trungkim

 Truyện ngắn:

                                         Trả giá 2

         Hắn lượm những cục đá to ném lên mái nhà tôn của Loan nghe rầm rầm khiến cho cha mẹ của Loan không dám ló đầu ra. Ông bà chẳng biết làm gì hơn là ngăn cấm con gái không cho ra khỏi nhà để gặp hắn nữa. Nhưng như thế thì hắn càng tức tối hơn. Hắn quyết quậy phá cho đến khi nào hắn được gặp mặt Loan thì mới thôi. Mẹ Loan vò đầu bức tóc khổ tâm cho rằng nhà mình vô phước. Cha loan thì đứng lên ngồi xuống mắng nhiếc Loan không biết chọn người để yêu. Loan thì khóc rấm rứt trong phòng. Cô nghĩ cũng vì cha mẹ mình cấm đoán anh ta nên anh ta mới hóa cuồng. Không những thế cha mẹ cô lại còn chê anh ta vô giáo dục và cho rằng dân tài xế phần nhiều có cuộc sống hôn nhân phức tạp.

-          Bây giờ làm sao đây hả trời làm sao sống nổi với hắn đây! - Mẹ Loan nói – Ông gọi cảnh sát nữa đi!

-          Cảnh sát đến thì hắn biến mất chứ có ném đá vào lúc đó nữa đâu! Bà không thấy họ đến đứng loanh quanh một hồi rồi về sao? Chỉ khi nào bà trúng cục đá lăn đùng ra chết thì họ mới điều tra truy bắt.

-          Thì bố mẹ cứ cho con ra nói với hắn một tiếng rồi từ nay con không gặp mặt hắn nữa. – Loan nói

        Không còn cách nào khác cha mẹ Loan đành để cho Loan đi gặp hắn một lần cuối cùng. Nhưng lần cuối cùng ấy là Loan cũng đi theo hắn luôn.

 

       Sáu năm sau Loan sinh ba đứa con trai giống hắn y chang. Thằng đầu tên An. Thằng kế là Hiếu và thằng Út là Nhu. Mỗi lần mà hắn đánh đập Loan sức đầu mẻ trán thì ba đứa con hắn sợ quá chun xuống giường trốn chứ không thì cũng bị vạ lây. Mà hắn đã đánh thì chỉ có trối chết. Không chỉ có đánh đập mà hắn còn tuôn ra những lời lẽ đầu đường xó chợ. Có khi những câu chửi cay độc của hắn còn gây tức tối hơn cả những cú đấm đá của hắn. Bất cứ chuyện gì hắn cũng dùng vũ lực cũng thô lỗ cộc cằn với vợ con hắn được cả. Từ chuyện áo quần giặt giũ không sạch cho đến canh lạt cơm khê. Mà hắn thì rất chú ý đến miếng ăn. Vợ con trong nhà có đủ ăn hay không hắn chẳng cần quan tâm. Miễn sao phải dành phần cho hắn trước và vợ con hắn không được ăn trước hắn. Để cho khỏi bị hành hạ Loan và ba đứa con hắn phải nhường nhịn cho hắn ăn. Riết rồi cũng trở nên bình thường với thói thô lỗ ích kỷ của hắn. Không chỉ có thế hắn còn dẫn cả gái về nhà ngủ mà Loan cũng chẳng dám hé răng. Sở dĩ Loan phải cam chịu nhịn nhục vì hắn lái xe khách cũng kiếm được tiến về nuôi sống gia đình. Nhưng mỗi khi hắn vừa ra khỏi nhà thì Loan chửi rủa hắn đủ điều. Nghĩa là câu nào từ nào tục tĩu độc địa thô lỗ xúc phạm nhất thì Loan tuôn ra cho đã tức. Ba đứa con của Loan cũng đồng thanh theo mẹ.

 

        Hai mươi năm sau…

       Ông bỏ tô cơm xuống khi thằng An quát:

-          Thằng kia khách khứa đông như vậy mà mày ngồi ăn được à!

-          Đm. tao là cha mày tao đói tao ăn không được há!

-          Cha cái con c. Không làm được gì có tiền thì đi ra giữ xe!

   Vợ ông từ sau nhà bếp ló mặt lên chỉ vào ông:

-          Thằng cha kia ra mà phụ làm với tụi nó không thì tao cho cái thùng nước lèo lên đầu đấy!

-          Mụ như vậy thì mấy cái thằng mất dạy này coi tui không ra gì là đúng rồi!

-          Tụi nó mất dạy hay ông mất dạy! Tụi nó là con ông mà…

-          Ba cái thằng con mụ có ra gì đâu. Thằng nào cũng mù chữ thằng nào cũng bị vợ bỏ thằng nào cũng cá độ bài bạc đĩ điếm.

        Thằng Hiếu tức quá đạp ghế đứng dậy nhào tới chụp lấy tô cơm của ông đang ăn rồi úp một cái lên đầu ông khiến cho cơm đổ vãi xuống cả mặt mày mình mẩy ông. Còn thằng An thì phùng mang trợn mắt nhảy tới chụp cổ áo ông kéo dậy và đẩy ông ra ngoài:

-          Đm. mày có cút ra ngoài kia giữ xe không! - Thằng An chỉ tay xuống bếp nói tiếp – Còn mụ nữa Đm. mụ lo làm đồ nhậu đi. Ồn ào quá khách đi hết!

-          Mày nói tao vậy đó hả! Tao là mẹ mày…

-          Mẹ cái con c. Mày không lo làm đồ nhậu thì khách đi chỗ khác có mà chết đói. Hơi đâu mà nói với thằng hám ăn đó!

 

         Ông lẳng lặng ra phía trước quán và ngồi bên lề đường đưa tầm mắt buồn thảm nhìn những chiếc xe của khách. Đến khuya quán đã vắng vợ con ông bày cơm nước ra ăn. Còn ông vẫn còn ngồi lặng lẽ ngoài lề đường. Vợ con ông ăn uống no say mà chẳng có ai nghĩ tới ông. Ăn xong thằng An gom tất cả đồ dư thừa đem đổ vào thùng rác. Vợ ông nhìn ra ngoài đường thấy ông vẫn còn ngồi đó nói:

-          Còn ông chưa ăn kìa!

-          Kệ cha ổng! - Thằng An nói

 

        Ở ngoài kia chẳng hiểu vì đói hay đau mà ông gục mặt xuống như đang khóc…

More...

Yêu con ma - Chương 1 (kì 3)

By trungkim

 YEU con MA
 - Chương 1: Con ma dễ thương (kì 3)

Đến quá nửa đêm thì trăng mới lên tới đỉnh đầu. Trăng nay đã quá tuổi nên không tròn như trăng 16 nữa nhưng vẫn còn sáng cả núi đồi; và càng về sáng sương giăng càng nhiều hơn khiến cho bầu trời mờ mờ ảo ảo như cảnh tiên bồng. Duy mở cửa sổ ngóng lên đồi nương mà lòng ray rứt biết giờ này H’ Nhiêu đang chờ mình ở dưới con suối đơn côi lạnh lẽo. Bỗng từ trên lưng đồi cách xa chừng 500 mét xuất hiện một bóng trắng cứ lởn vởn lởn vởn hướng về phía Duy. Duy trố mắt nhìn cho kĩ để xem có phải là người hay không. Bóng trắng dường như đang bồng bềnh trên mặt đất khiến cho da thịt Duy nổi gai ốc. Nói đúng hơn cái bóng hình như là không có đôi chân. Cái bóng cứ là là trôi về hướng Duy. Duy dụi dụi mắt nghĩ là mình bị quáng gà. Nhưng Duy càng hoảng hơn bởi cái bóng bây giờ lại đi thoăn thoắt bằng đôi chân của mình trên mặt đất mà lại không có đầu. Bóng trắng càng lúc càng tiến gần hơn. Duy đóng sập cửa và lên giường nằm. Rồi Duy tự hỏi có phải đây cũng là một con ma. Và tại sao H’ Nhiêu cũng là ma mà Duy chẳng thấy sợ gì trái lại còn thương nhớ còn cảm thấy dễ chịu khi gần gũi. Duy không trả lời được cho câu hỏi này nên nằm lặng im để nghe ngóng bên ngoài. Bên ngoài chẳng có tiếng động gì lạ ngoài tiếng tỉ tê của côn trùng tiếng sột soạt của những con bò ngứa sừng cọ đầu vào chuồng và tiếng một cành lá mít theo gió quét qua lại vào vách tường bên ngoài trên cửa sổ phòng Duy. Được một lúc Duy bật dậy hé cửa nhìn lên đồi. Không thấy có bóng dáng gì trên đồi nữa Duy mở hẳn cửa ra và quan sát chung quanh. Chợt có một cái gì như là một đôi chân trần trắng toát đang lòng thòng đung đưa trên một nhánh cây mít phía bên cửa sổ. Duy chưa kịp phản ứng như thế nào thì đôi chần trần kia nhảy bổ về phía Duy. Sự việc quá nhanh khiến Duy la lên một tiếng. Đúng lúc ấy Duy cũng vừa nghe thoảng qua mùi thơm quen thuộc và nhận ra đó là H’ Nhiêu. H’ Nhiêu xịt một tiếng và ra hiệu im lặng. Nhưng trong nhà đã nghe tiếng la của Duy. Bà Lâm đang í ới trước cửa phòng Duy. H’ Nhiêu chỉ còn kịp nói:

- Sao anh không xuống suối ? H’ Nhiêu nhớ lắm chớ!

- Anh bị mẹ nhốt trong phòng!

Tiếng bà Lâm gấp rút và tiếng mở then cửa bên ngoài khiến Duy hoảng hốt quay mặt vào nói:

- Chờ con một chút đi..i!

Nhưng khi Duy quay lại định nói với H’ Nhiêu câu gì thì không còn thấy H’ Nhiêu đâu nữa. Duy vội chạy đến giường nằm thì cũng vừa lúc cánh cửa phòng mở bật ra. Bà Lâm nhìn Duy rồi nhìn ra cánh cửa sổ đang mở tỏ vẻ nghi ngờ.

- Sao con không đóng cửa?

- Để cho mát mẹ ạ!

- Trời lạnh thế này mà mát gì!

- Con thích ngắm trăng.

- Trăng ma trăng quỷ chứ trăng gì! Đừng có để thêm bệnh nữa mà gây tội tình cho mẹ khổ lắm con ạ!

Bà Lâm vừa nói vừa đến đóng cửa sổ lại. Duy nhớm bước định đi ra cửa thì bà Lâm ngăn lại.

- Cho con ra ngoài một chút! – Duy nói.

- Con đi đâu?

- Đi tiểu!

- Trong phòng đã có đủ. Không cần phải ra ngoài cho trúng gió.

Bà Lâm đi nhanh ra khỏi phòng và đóng cửa cài then lại. Duy tức quá thốt lên:

- Mẹ ác lắm!

Bà Lâm nói vọng vào:

- Mẹ ác cũng được. Sau này con sẽ hiểu mẹ. Bây giờ con bệnh rồi chẳng biết gì đâu.

Duy nhào xuống giường úp mặt vào gối bực bội như muốn khóc. Nhưng chỉ được một lúc Duy bật dậy đến mở hé cửa sổ nhìn ra ngoài. Thì ra bên ngoài bà Lâm và ông ngoại đang rảo quanh như muốn tìm một điều gì. Duy thất vọng trở lại giường nằm mà lòng dạ cứ nôn nao. Chợt Duy thấy vách tường phía sau lưng nhà hở từ vách lên đòn tay đỡ mái tôn rộng khoảng chừng 30 đến 40 phân. Duy bật dậy mở hé cưa sổ nhìn ra ngoài. Thấy mẹ và ông ngoại đã đi ngủ Duy trèo nhè nhẹ lên vách chui ra ngoài mà chẳng ai hay biết.



Duy vừa đi vừa chạy về hướng con suối với hy vọng gặp được H’ Nhiêu trước khi trời sáng. Khi xuống đến con suối thì cảnh vật tĩnh mịch một cách lạnh lùng chỉ còn nghe tiếng róc rách của con nước và một vài tiếng sột soạt trong những lùm cỏ Mui nhưng Duy dường như không còn biết sợ nữa. Duy nói khẽ: “ H’ Nhiêu ơi! Nếu biết anh đến đây thì hiện ra đi. Thời gian không còn nhiều nữa. Trời sắp sáng rồi và anh cũng phải về trước khi mẹ và ngoại anh thức dậy…” Nhưng đáp lại Duy cũng chỉ là một khoảng không bao trùm lanh lẽo. Chợt Duy nghe có nhiều giọng nói vọng đến. Giọng nói khi lớn khi nhỏ. Duy nhìn quanh thì chẳng thấy ai cả. Giọng nói càng lúc càng lớn dần. Có cả giọng phẫn nộ lẫn cười cợt. Thỉnh thoảng có một giọng rú lên với những câu gì bằng tiếng dân tộc Ê đê. Đến khi cận bên tai Duy những bước chân vội vàng từ một con đường mòn nhỏ dẫn xuống suối thì Duy vội nhảy vào một bụi cỏ rậm ẩn núp. Từ đường mòn nhỏ dẫn xuống suối xuất hiện bốn năm người đàn ông dân tộc Ê Đê. Họ mang theo cả dây thừng và xà gạc rồi băng qua suối đi lên hướng khu nhà mồ. Một người mặc quần dài đen trong số những người còn lại chỉ vận khố trùm bộ hạ nói lên những câu gì có nhắc đến tên H’ Nhiêu một cách căm thù giận dữ. Một lúc sau tốp người như biến mất sau con đường mòn ấy. Duy thấy có một người đàn ông quen quen nhưng không nhớ đã gặp ở đâu. Và tốp người này không phải là tốp người mà Duy đã thấy đêm hôm trước lúc H’ Nhiêu đang tắm khỏa thân. Lòng Duy cứ vang lên câu hỏi tại sao có nhiều người cứ muốn truy bắt hãm hại H’ Nhiêu như thế.



Chờ một lúc vẫn không thấy H’ Nhiêu đâu Duy rời khỏi tảng đá mà Duy và H’ nhiêu đêm hôm trước ân ái lội qua suối và hướng theo con đường mòn lên khu nhà mồ. Khi gần đến khu nhà mồ thì Duy nghe có tiếng rên rỉ vọng lại ở phía sau lưng. Duy nhìn lại thì chẳng thấy bóng dáng ai cả. Đang dáo dát quan sát phía sau thì tiếng rên lại nổi lên phía trước. Tiếng rên phát ra từng quảng dài ngắn đứt đoạn lúc lớn lúc nhỏ. Tiếng rên thật lạ lùng. Nó không xuất phát từ một sự đau đớn. Nó cuốn trong gió và đi theo gió. Càng gần đến khu nhà mồ thì tiếng rên càng lớn hơn. Duy thối lại định quay về nhưng nghĩ sợ người ta đang hãm hại H’ nhiêu nên liều mạng chạy tới.



Khu nhà mồ bây giờ không còn lạ lùng gì đối với Duy nữa. Nhưng tốp người lúc nãy đang múa máy gì trước ngôi nhà mồ của mẹ H’ Nhiêu là một điều khiến cho Duy tò mò. Duy mon men đến núp sau một lùm cỏ gần họ để xem họ làm gì. Người đàn ông mặc quần đang vừa nhảy nhót vừa rên rỉ. Hóa ra tiếng rên lúc nãy xuất phát từ ông này đã vọng theo gió tới Duy. Tuy Duy chưa hiểu với lí do gì mà họ làm như thế. Nhưng Duy nghĩ hành động của họ cũng giống như bà Mào là nhắm triệt tiêu H’ Nhiêu mà thôi. Bỗng Duy thấy từ phía cầu thang sau ngôi nhà mồ có một bóng trắng đang lấp ló rồi vụt lao xuống và phóng chạy như bay vào rừng. Duy vừa kịp nhận ra H’ Nhiêu thì tốp người đang nhảy nhót múa may cũng phát hiện và la toáng lên rồi rượt theo. Không còn suy nghĩ gì nữa Duy cũng liền chạy bám theo họ. Chạy băng qua một khu rừng thì đến một đám rẫy mà chỉ nhìn cái chòi là Duy đã nhận ra. Đây là đám rẫy của gia đình người dân tộc cho cô bé H’ Thanh dẫn đường Duy về nhà. Khi nhớ ra điều này thì Duy cũng chợt nhớ ra người đàn ông mà Duy thấy quen lúc nãy. Người đã sai H’ Thanh dẫn đường cho Duy. Tốp người rượt theo H’ Nhiêu thất vọng vì để H’ Nhiêu biến mất nên vào trong căn chòi này nằm nghỉ. Mục đích của Duy là tìm gặp H’ Nhiêu nên Duy không cần quan tâm đến họ nữa mặc dù trong đầu Duy nổi lên bao nhiêu câu hỏi liên quan đến H’ Nhiêu. Duy rời khỏi đám rẫy rồi lội quanh khu rừng gần đó để mong gặp được H’ Nhiêu nhưng vô vọng. Trời đã ló dạng bình minh Duy vội chạy nhanh về nhà.



Bà Lâm cứ sụt sùi khóc và ông bà ngoại thì mặt mày ảm đạm. Trong lúc đó thì bà Mào và bé Chim cứ thêu dệt những chuyện mà những người dân tộc trong buôn đồn đại. Họ đồn rằng con ma này là một cô gái lai tây. Có mẹ là người dân tộc Ê Đê. Cha là con trai của một trong những ông chủ đồn điền cao su cà phê người Pháp ở Buôn Hồ trước năm 1975. Trước khi chưa chết thì cô gái có ăn học đàng hoàng và đã từng về trọ học đại học ở Sài Gòn. Cô gái này một hôm bỗng ngã bệnh bất thình lình sốt mê man và mặt mày người ngợm lở lói xấu xa như ma quỷ rồi chết. Dân buôn để cô trong một quan tài bằng một khúc cây khô đục rỗng đem đặt trong khu nhà mồ chờ đục đẽo xong cái nắp rồi đậy. Nhưng qua ngày hôm sau thì xác cô biến mất. Dân trong buôn nói cô bị ma rừng nhập và đến mang hồn đi rồi. Kể từ đó trong rừng xuất hiện một con ma. Người trong buôn nói con ma chính là cô gái đó. Con ma cứ lang thang vất vưởng trong rừng ám hại phụ nữ trẻ con; phá hoại rẫy bái ao hồ và dụ dỗ đàn ông thanh niên. Người đàn ông nào mà bị con ma này ám thì càng ngày càng gầy guộc xanh xao tâm thần ngây dại điên khùng chỉ chờ ngày chết.

- Tôi muốn đưa nó về Sài Gòn để cắt đứt cái khu rừng này. Bà có cách nào trị cho xong một lần chứ cứ để như thế này thì khó mà cản nó nổi. Nó đâu còn tỉnh táo để phân biệt đúng sai nữa.

Bà Mào nghĩ ngợi một lúc nói:

- Thôi được bà cứ đem nó về dưới đi rồi cứ nửa tháng tôi về giải ám cho nó một lần đến khi hết thì thôi!

Bà Lâm hớn hở mừng khi lòng mong mỏi được như ý.



Duy lẻn nhanh vào vườn trèo lên vách tường và định chun vào phòng mình y như khi chun ra thì nhìn thấy cửa sổ phòng mình đã mở. Biết là mẹ mình đã phát hiện ra mình không ở trong phòng đêm qua rồi Duy không cần phải chui nữa mà đi vòng ra phía giếng nước sau nhà và nhè nhẹ múc nước rửa mặt. Bà Lâm đã biết Duy về nhưng không đề cập gì đến chuyện Duy bỏ vào rừng mà chỉ gọi Duy sửa soạn để về Sai Gòn ngay.

- Con muốn ở lại đây cho hết mấy tháng hè!

- Còn hơn hai tháng nữa mà đến lúc đó chắc con tiêu rồi.

- Con có gì mà tiêu!

- Sao biết không có gì!

Duy cố tìm lí do để ở lại nên hỏi thật lòng:

- Không ở lại để cô Mào trừ khử ma quỷ cho con à!

Nhìn vẻ mặt thật tình như tin mình bị ma ám thật rồi của Duy bà Lâm rất đau lòng. Bà thấy con mình đã mất hết vẻ thông minh nhanh nhẹn tự tin và quyết đoán. Tuy bà cho rằng Duy bị ma ám rồi nhưng trong thâm tâm bà không muốn Duy nghĩ rằng mình bị ma ám. Thế mà bây giờ Duy đã công nhận mình bị ma ám và còn muốn để cho bà Mào trừ khử ma quỷ trong người mình ra nữa. Bà nghĩ rõ ràng đó là hành động lời nói của một kẻ điên khùng rồi. Chỉ những người điên khùng mới không hiểu mình nói gì không biết mình làm gì.



Lòng Duy ngổn ngang trăm mối. Bao nhiêu câu hỏi về H. Nhiêu vẫn chưa có lời đáp. Nhưng chẳng có lí do gì để thuyết phục mẹ mình đồng ý cho ở lại cả. Duy miễn cưỡng sửa soạn hành lí nhưng lòng Duy vẫn có ý định không rời khỏi nơi đây. Thái độ trù trừ của Duy không qua được mắt bà Lâm. Thế là bà Lâm đã ngầm nhờ ông Ba một người anh họ của mình tháp tùng theo như là về Sài Gòn chơi nhưng mục đích là kềm giữ Duy về tới Sài Gòn.

Chiếc xe lên đồi Hà Lan chạy về thành phố Buôn Ma Thuột. Xa xa phía gần dưới chân đồi nơi có nhà ngoại Duy là những mái nhà ngói đỏ lẫn trong những khu vườn cây lá xum xê nằm dọc hai bên quốc lộ 14 xuống đến thung lũng cạn rồi lại lên đồi bên kia như một con rồng xanh đang nằm chầu trời. Bao bọc quanh con rồng xanh ấy là những lô cà phê xanh thắm tỏa rộng ra cho đến giáp với những cụm rừng già phủ kín cả một góc chân trời. Duy đưa tầm mắt hướng lên khu rừng có suối Buôn Lung. Nếu dọc theo QL. 14 từ thị trấn Buôn Hồ hướng về TP. Buôn Ma Thuột thì rừng và suối Buôn Lung nằm bên tay trái Duy về hướng đông bắc. Duy chợt xót xa thương nhớ. Ở nơi đó có hình bóng của một người con gái đã dâng trọn thân xác cho Duy đã toàn tâm gửi trọn niềm tin yêu lẫn cả nỗi buồn đơn độc vào Duy . Ở nơi đó có một người con gái từ đây đêm đêm chờ đợi Duy trong nỗi niềm hy vọng. Cổ họng Duy nghẹn lại tim gan Duy như có ai bóp chặt. Có một giọt nước mắt rớm khóe. Duy nói như nói với chính mình:” Em cứ trách anh đi! Cứ trách anh cho đến khi nào vơi đi buồn phiền tủi phận. Anh đã gieo cho em niềm tin tuyệt đối. Thế mà anh chẳng giúp được gì. Hãy tha thứ cho anh…”

Bà Lâm nháy mắt cảnh giác với người anh họ khi thấy mặt Duy ngây dại và miệng cứ lẩm bẩm điều gì. Bà sợ Duy điên lên rồi nhảy xuống xe thì mệt. Nhưng cuối cùng thì bà Lâm Duy và ông Ba cũng về tới Sài Gòn. (còn tiếp)

[right][size=1][url=http://nguoisaigon.vn/diendan/showthread.php?p=10562]Copyright © Diễn Đàn Sài Gòn - SGVN - Posted by trungkim[/url][/size][/right]
 

 

More...

Sơn Ca hót giọng mèo

By trungkim

Truyện ngắn
                                 Sơn Ca hót giọng mèo

 

Sơn Ca đang lo lắng cho cuộc thi tiếng hót ngôi sao của các loài chim sắp đến do Hội Hoa Xuân thành phố tổ chức nhân dịp xuân về. Tuy còn đến hơn 4 tháng nữa mới vào vòng chung kết nhưng mọi việc đã chuyển động ngay từ bây giờ. Cuộc thi phải trải qua 3 vòng chấm giải: sơ khảo tuyển lựa và chung kết. Chỉ nghĩ tới vòng tuyển lựa thôi thì Sơn Ca cũng thấy run. Vòng sơ khảo mới vừa qua đi nhưng vòng sơ khảo không làm cho Sơn Ca sợ lắm. Bởi chủ yếu vòng này chỉ loại bỏ những chim nào không biết hót. Còn đến vòng tuyển chọn này mới căng. Chỉ cần lọt được qua vòng này thì chắc chắn cũng có một danh hiệu nào đó trong tốp 10 sao của vòng chung kết.

 

Nhưng.. để lọt qua được vòng này đâu phải dễ. Bây giờ còn lại chỉ toàn là những siêu chim nổi tiếng. Nào là Họa Mi chuyên hót trong mưa nổi tiếng của vùng Nam Phi; Nào là Sơn Ca Mùa Thu của vùng Hải Nam Trung Quốc được đào tạo có bài bản trường lớp đàng hoàng; Nào là Hoàng Anh đã từng đoạt ngôi quán quân của Hội Hoa Xuân năm ngoái; Rồi còn một cô Sáo Nâu có năng khiếu hót giọng gì cũng được. Đã thế mà chim nào cũng có một tay huấn luyện tiếng tăm có bằng cấp kèm cặp cho nữa. Tuy Sơn Ca cũng được ông chủ dạy hót cho nhưng ông ta thiếu tự tin và hay lo lắng đến tội nghiệp làm cho Sơn ca cũng sốt vó. Thật ra ông lo lắng cũng phải vì ông không biết nghĩ ra cách gì để luyện cho Sơn ca có nét nổi trội hơn những con chim khác. Ông cật lực mở máy vi tính nghe tiếng hót của các loài chim nổi tiếng trên thế giới suốt ngày. Trong đó có một danh hót Họa mi Canada đã đạt nhiều giải thưởng quốc tế mà ông cho Sơn Ca nghe đi nghe lại nhiều lần. Sơn ca nghe kĩ và thấy tiếng hót này cũng tự nhiên như những tiếng hót nổi tiếng khác nhưng chẳng hiểu sao mà đạt được nhiều giải thưởng quốc tế như thế. Nhưng đúng là càng nghe Họa mi Canada này hót càng thích. Hót một cách truyền cảm. Khi ấm áp khi thanh thoát. Giọng hót làm say đắm người nghe dễ cảm nhận dễ đi vào lòng người nên chỉ đôi ba lần hót là người ta có thể hót lại được. Họa Mi Canada này thể hiện tài năng một cách tự nhiên đúng theo bản năng thiên phú và luyến láy một cách điêu luyện hợp với qui luật thang âm. Sơn Ca cũng nhận ra ngay cả những tiếng hót của những con chim nổi tiếng trên thế giới đạt được nhiều giải thưởng lớn dù có hót thể loại nào đi nữa thì cũng hót một cách tự nhiên theo phong cách đặc trưng vốn có của mình. Và chính đây là điều mà Sơn Ca và ông chủ lo nhất. Bởi Sơn Ca đâu có gì đặc biệt ở giọng hót của mình. Thậm chí còn không có hơi để hót lên cao và đôi khi đứt giọng nửa chừng liền giả bộ gào to để lấp vào khuyết điểm của mình. Có chăng là Sơn ca  được cái dáng vẻ quyến rũ bốc lửa và một niềm khao khát vinh quang thế thôi.

 

             Một hôm giữa đêm khuya Sơn ca đang lo lắng không yên vì đã sắp đến ngày thi tuyển chọn rồi mà giọng hót của mình vẫn chẳng khá gì hơn thì chợt nghe có tiếng mèo gào rú trên mái nhà. Tiếng kêu gào có vẻ như kích động quyến rũ khi thì rên rỉ van lơn khi thì vuốt ve mềm mỏng. Sơn ca thấy tiếng kêu này lạ kì và lôi cuốn được người nghe. Một ý tưởng mới mẻ lóe lên trên đầu nó. Thế là Sơn Ca cất cái tiếng hót thường ngày của nó kết hợp với tiếng nó bắt chước như tiếng mèo gầm rú trên mái nhà thành một tiếng hót li kì quái dị không giống tiếng kêu một con vật nào trên thế gian này. Sơn Ca cố ngấu nghiến giọng cao uốn éo ngọng nghịu giọng trầm chớt chát gầm rú giọng trung. Nó cố làm sao cho khác với cái chất giọng chim tự nhiên của nó để giống như giọng gào rú của mèo. Ông chủ đang ngủ liền bật dậy đến trố mắt nhìn Sơn ca. Ông chẳng hiểu vì sao con Sơn ca có tiếng hót lạ kì như thế. Nét mặt ông biến thái bất định một cách khó hiểu. Ông không xác định được tiếng hót của Sơn ca là hay hay dở. Nhưng ông khẳng định nghe lạ tai một cách đầy sáng tạo. Bỗng ông rạng rỡ hẳn lên khi nghĩ đến ban giám khảo. Trong cái ban năm người này đã có hai người là tính ba phải ai sao tui vậy. Còn ba người có tính cách lập dị khác thường thích những gì lạ kì mới mẻ theo kiểu sông chảy lên suối và suối chảy lên núi chứ không phải tất cả dòng sông đều chảy về biển. Thích mới mẻ theo kiểu khác lạ không giống ai không giống một nơi nào trên thế giới này chứ không phải làm cho mới hơn hay hơn tiến bộ hơn đúng theo với quy luật phát triển tự nhiên của nó. Ông gật đầu và thốt lên:” OK!  Chỉ cần khác lạ như thế là đủ gây ấn tượng cho ban giám khảo rồi!” Sơn Ca thấy ông chủ gật gù hài lòng thích thú thì nó càng tưởng như thế là tuyệt chiêu. Thế là nó ra sức luyện tập tới sáng đến nổi những con mèo kêu gào trên mái nhà chịu không nổi phải bỏ đi mất.

 

            Cuối cùng thì cuộc thi tuyển chọn cũng đến. Sơn Ca sau một thời gian tập luyện tiếng hót giọng mèo đã trở nên điêu luyện rồi nên cũng bớt lo lắng hơn. Ông chủ của Sơn Ca mua chuộc dân trong phường đi cổ động nên hơn 2/3 khán giả trong cuộc thi là người cổ động cho Sơn Ca. Người dẫn chương trình gọi tên Sơn Ca với lời tâng bốc lên tận chín tầng mây:

          -Sơn Ca! Một tiếng hót làm say mê bao thế hệ ở Quận 15. Một tiếng hót thiên phú cá biệt đầy lạ lùng…

            Mới chỉ nghe có vậy là dân trong phường của Sơn Ca la hét rầm trời lở đất và hô to:” Sơn Ca cố lên! Sơn Ca cố lên! Sơn Ca cố lên!” rồi gõ mõ thổi kèn đánh trống rùm beng. Ban tổ chức ban giám khảo cũng hứng thú theo. Người dẫn chương trình vung hai tay huơ lên huơ lên để khuyến khích khán giả cổ động thêm nữa cho cuộc thi thêm hào hứng khiến hội trường bát nháo như cuộc biểu tình. Khi Sơn Ca cất tiếng hót giọng mèo lên thì hội trường im phăng phắc. Ban giám khảo quá sững sờ kinh ngạc trước một phong cách hoàn toàn mới mẻ lạ kì đầy sáng tạo này. Người thì gật gù tán thưởng với vẻ mặt đầy khuyến khích cải cách đổi mới; Người thì chiêm nghiệm như thấu hiểu triết lí của âm thanh vạn vật; Người thì vẻ mặt tập trung như đang cố khám phá cái thế giới siêu âm kì bí. Còn 2/3 khán giả trong cuộc thi thì chẳng chú tâm gì đến tiếng hót Sơn Ca như thế nào mà cứ mãi để tinh thần chuẩn bị cổ động khi Sơn Ca hót xong. Chỉ còn lại một số ít khán giả biết khen che hay dở nhưng họ không biết đây có phải là một giọng hót mà các bật thầy trong ban giám khảo xếp vào loại kỹ thuật cao hay không. Họ tự biết mình nghe hót chỉ theo cảm quan thôi nên không tin chắc mình đúng. Chỉ có điều họ nghe mà thấy nổi gai ốc khó chịu mà thôi. Bởi vậy khi Sơn ca kết thúc phần dự thi thì khán giả vỗ tay la hét cổ động rầm trời đất. Tỉ lệ 2/3 khán giả bấm máy điện thoại bình chọn mỗi người vài ba tin nhắn thôi thì cũng dẫn đầu số phiếu bầu chọn rồi. Và không cần nói thì ai cũng biết Sơn Ca đã dẫn đầu trong 10 chim lọt vào vòng chung kết.

 

            Đến vòng chung kết qua thời gian cổ động lăng xê để các nhà tài trợ quảng cáo sản phẩm trên các phương tiện truyền thông và được ban tổ chức thuê thầy luyện tập thêm cho cái giọng hót đặc trưng giọng mèo lẫn cả phong cách diễn xuất chuyên nghiệp như một chim mẫu thời trang thì Sơn Ca đã thành một ngôi sao sáng giá trên bầu trời rồi.

 

           Chuyện Sơn Ca đoạt giải là chuyện tất nhiên vì nó đã gây ấn tượng và có vị trí trong đầu ban giám khảo rồi. Và từ đó Sơn Ca phải hót như thế mặc dù khán giả có khó nghe khó thở và khó chịu đi chăng nữa. Một điều khá ngạc nhiên là vẫn có khán giả cổ động và tung hô cho Sơn Ca vì cái danh tiếng. Và do vậy Sơn Ca cứ tưởng mình là tài năng xuất chúng nên càng cố mà gào thét giọng mèo hơn nữa để cống hiến cho nhân loại.

           Cho đến một hôm khán giả cổ động và nhà tài trợ để quảng cáo sản phẩm bỗng nhiên chuyển hướng qua cổ động cho một con vẹt hót giọng khỉ. (Con vẹt này hót mà giống như không hót. Chỉ khọt khẹt quay cuồng múa máy nhãy nhót và nhăn nhó như khỉ mà thôi.) Mặc dù Sơn ca cố gắng hót gào giọng mèo đến kiệt sức ngả lăn đùng ra chết cũng chẳng có một vị nào để mắt tới. Bởi ban giám khảo khán giả cổ động cho Sơn Ca và hội đồng định hướng nghệ thuật cho khán giả lúc này đã bắt chước kịp với thời đại rồi; Nên cũng đã có những cãi cách đỗi mới đầy " sáng tạo" và " đặc trưng" nữa rồi. Cái xu hướng phi logic tất nhiên phải là như thế!

 

More...

Minh bạch chi tiêu

By trungkim

Minh bạch chi tiêu*

Từ lâu nay người dân Úc tỏ ra bức xúc trước tình trạng các quan chức nhà nước lạm dụng chế độ công tác phí để cá nhân và gia đình hưởng thụ trong các dịp đi nghỉ ở trong nước và nước ngoài.

Trước đòi hỏi của phe đối lập phải minh bạch chi tiêu tuần qua Chính phủ Úc đã công bố các khoản chi công tác phí cho thủ tướng và 21 thành viên nội các trong các chuyến đi nước ngoài trong 60 ngày là thời gian quốc hội nghỉ hoạt động từ tháng 6 đến tháng 8-2008. Tổng cộng khoản chi này là 2 triệu đô la Úc.


Sự tốn kém quá mức là do trong các chuyến đi nước ngoài các quan chức cấp cao cùng gia đình nhân viên tùy tùng đều mua vé máy bay loại sang ăn ở tại khách sạn cao cấp. Tiêu xài tốn nhất là Bộ trưởng Môi trường Peter Garret hết 226.000 đô la Úc trong 11 ngày chu du Mỹ và Chile. Cùng đi với ông còn có 6 quan chức trong bộ. Thủ tướng Kevin Rudd cùng đoàn tùy tùng tiêu 200.000 đô la Úc trong chuyến đi Nhật Malaysia Trung Quốc Hàn Quốc Singapore và New Zealand. Đó là chưa tính phí tổn sử dụng chuyên cơ của thủ tướng mỗi giờ 3.500 đô la. Phó Thủ tướng Julia Gillard cùng 4 cố vấn chuyên viên đi Mỹ Anh Singapore trong 2 tuần tốn 158.246 đô la. Bộ trưởng Quốc phòng Joel Fitzgibbon cùng đoàn 5 sĩ quan đi thăm Mỹ 13 ngày tốn 143.500 đô la. Bộ trưởng Giao thông Vận tải Stephen Conroy cùng 3 người bạn đi Mỹ và Anh tham quan 2 tuần tiêu 92.000 đô la. Ngoài ra còn có bộ trưởng các bộ Tài chính Nhập cư Tư pháp đi thăm các nước ít thì 3 ngày nhiều tới 7 ngày mỗi người tiêu tốn hàng chục ngàn đô la.


Theo báo Sydney Morning Herald tại Thượng viện Úc thủ lĩnh phe đối lập Eric Abetz chất vấn Thủ tướng Kevin Rudd: “Liệu chính phủ có tính được mỗi người đóng thuế phải góp bao nhiêu tiền cho các quan chức đi ăn chơi ở nước ngoài hay không? Công Đảng đã chi tiêu quá tốn kém tiền bạc của người dân Úc cho các chuyến đi nước ngoài trong khi vẫn không ngừng lên lớp hô hào mọi người phải tiết kiệm. Trước khi đòi hỏi người dân thắt lưng buộc bụng ông Kevin Rudd hãy nhìn vào nội các của mình yêu cầu các thành viên hạn chế xuất ngoại chi phí tốn kém”.


Thủ tướng Kevin Rudd bác bỏ những lời chỉ trích chính phủ lãng phí tiền bạc của dân với lập luận rằng cựu thủ tướng John Howard cũng chi phí 20 triệu đô la trong 11 năm cầm quyền cho các chuyến công du quốc tế.

                                                                                                                                                    T.Tùng

 

 *(Bài đăng trên báo Người Lao Động số ra ngày 19/5/2009)

  
 
 
 

More...

Nụ Hôn Cuối Cùng

By trungkim

Nụ Hôn Cuối Cùng
Băng Kiều - Hồng Nhung

More...