Chương 7: Cô gái lạnh lùng trên căn gác (tiếp theo)

 YEU con MA

Chương 7: Cô gái lạnh lùng trên căn gác (tiếp theo)

 

     Nhưng rồi A Ma Yun cũng dẫn Duy đi bởi A Ma Yun thích có bạn cùng lên phố chơi. Nhất là bạn đó có hiểu biết hơn mình. Sau khi dạo hết nẻo đường phố xa Buôn Ma Thuột A Ma Yun chở Duy tới cây số 3 và hướng xuống quốc lộ 21. Đến quán cà phê hôm nọ A Ma Yun cũng vào gởi xe và đi bộ vào nhà Y Moan. Đến lúc này A Ma Yun lo lắng nói với Duy:

- Y Moan mà thấy bọn mình là không yên đâu đó. Tui sợ bầy chó của hắn lắm. Còn người làm của hắn thì dữ tợn lắm. Chắc thấy có người của hắn thì phải tránh cái mặt đi mới đúng đó! Nhưng nhìn xa cái nhà thôi chứ không đến được gần đâu mà!
     Khi Duy và A Ma Yun đến gần những căn gác gỗ bên ngoài hàng rào ngôi nhà Y Moan thì đã thấy một vài thanh niên tóc tai bờm xờm lảng vảng quanh đó. Cả hai vội lãng tránh vào những bui cây bên đường. A Ma Yun dẫn Duy chạy vào trong những lùm cây mà mình đã đi trước đây để tránh con đường chính dẫn vào ngôi nhà rất dễ bị bọn tay chân của Y Moan thấy. Khi tới bụi cây mà mình đã ẩn nấp trước đây A Ma Yun chỉ cho Duy căn gác gỗ mà mình đã thấy bóng dáng cô gái trong đêm.
- Tui thấy đứa con gái mà tui chắc là H Nhiêu ở đó! Xa quá làm sao mà thấy mặt chớ. Nhưng khi gặp sau khu rừng kia thì cái giọng nói là của H Nhiêu đó!
- Ở ngoài rừng cũng đâu có phải gương mặt của H Nhiêu phải không?
- H Nhiêu là ma mà nhưng cái giọng là H Nhiêu đó chơ!
    Duy nhìn lên căn gác gỗ cửa đóng im lìm mà chẳng hy vọng gì để thấy H nhiêu. Mặt trời chiếu xuyên qua hàng cây mít sáng một góc hành lang căn gác.
- Ở hành lang đó tui tưởng cô gái treo cổ chết đó!
- Treo cổ?
- Nhưng không phải đâu chớ! Sáng mai thì tui thấy cái áo váy treo phơi lủng lẳng đó chơ. Chắc là ra phơi áo váy đó mà.
      Duy chợt nghĩ nếu đó đúng là H Nhiêu thì không lẽ H Nhiêu đã đồng ý làm vợ Y Moan rồi sao? Giặt giũ phơi áo váy ở đây thì chắc chắn H Nhiêu ở đây rồi. Bầy chó trong nhà Y Moan bỗng chồm ra sủa khiến A Ma Yun hoảng hốt. Nhưng bầy chó đã hướng về một tên tay chân của Y Moan ở trong những căn nhà gỗ đang đi tới gần hàng rào ngôi nhà lượm cái gì đó. A Ma Yun nói:
- Người của Y Moan mà bầy chó cũng làm dữ như vậy huống gì người lạ thì không thoát được đâu!
      Duy cũng thấy nguy hiểm nếu Y Moan hoặc đàn em của hắn phát hiện ra là mình đang rình hắn.
- Thôi mình đi chơ! - A Ma Yun nói
      Duy vẫn nhìn về hướng căn gác để xem có thấy gì về H Nhiêu không. A Ma Yun nói:
- Ban ngày con ma H Nhiêu không hiện ra đâu! Mà mày thích thấy con ma H Nhiêu à?
     Duy gật đầu. A Ma Yun nói:
- Thế thì để tối quay lại chớ cứ ở đây là không được đâu. Chó của Y Moan đã cắn chết một người tối hôm đó rồi.
     Duy và A Ma Yun trở lại phố Buôn Ma Thuột để chờ đến tối. Luôn tiện A Ma Yun chỉ cho Duy biết chỗ Công ty của Y Moan. Khi thấy trước cổng công ty của Y Moan đông người quá cả hai đứng xa xa để xem chuyện gì. Hoá ra Y Moan đang thuê đài truyền hình làm phim quảng cáo cho thương hiệu của hắn. Có cả những ngôi sao điện ảnh quen thuộc. Chợt Duy nghe tiếng một người đàn ông bên cạnh nói chuyện với một thanh niên khác khi thấy Y Moan và Y Ru ra đứng trước cổng công ty:
- Y Moan chính là hắn đấy! - Người đàn ông nói
- Hắn còn trẻ mà giàu quá. - Thanh niên nói
- Hắn mới phất lên đây thôi. - Người đàn ông nói - Không biết hắn đã bán cái chân đế chưa chứ buôn bán cà phê cũng không giàu nhanh như thế đâu.
- Hắn còn buôn lậu cả gỗ nữa. - Thanh niên nói
- Hắn làm gì thì mặc!- Người đàn ông nói - Điều mình quan tâm là làm sao khử bầy chó của hắn. Bọn mình đã bị mất một mạng rồi.
- Tui nghe bọn tay chân của hắn nói trong nhà hắn còn có một con ma nữ giữ của cho hắn nữa. - Thanh niên nói
- Có lần tao cũng thấy một con ma mặt mày khô khốc như sáp lẳng lặng ngồi một mình trong đêm khuya giữa khu vườn nhà hắn đó.  - Người đàn ông nói
    Biết chắc chắn là cả hai người đàn ông này đang mưu đồ đột nhập vào nhà Y Moan để lấy trộm cái chân đế cặp ngà voi nên Duy muốn nghe cuộc nói chuyện của họ nữa nhưng cả hai đã bỏ đi. Rõ ràng nghe câu chuyện của họ là đủ biết họ thường xuyên rình rập bên ngoài ngôi nhà của Y Moan. Họ còn muốn thuốc chết bầy chó nữa. A Ma Yun mải thích thú nhìn nữ diễn viên đóng phim nên không chú ý chuyện của hai người đàn ông này lắm.
    Đến tối thì Duy và A Ma Yun trở lại ngôi nhà của Y Moan. Cả hai chờ đến khuya thì trăng lên. Ánh trăng đã chiếu sáng ngôi nhà của Y Moan mà trước đó còn chìm trong bóng tối nhưng những cây đèn dầu bên trong ngôi nhà không đủ sức hiện rõ kiến trúc của ngôi nhà. Đến lúc này Duy cũng chưa thấy bong dáng cô gái mà A Ma Yun đoan chắc là H Nhiêu đâu cả. Trên căn gác một cánh cửa sổ bỗng động đậy rồi từ từ hé ra mà chẳng thấy có ai đứng đó để mở. Nhưng khi mặt trăng treo trên đỉnh đầu và bầu trời vằng vặc sáng thì một cô gái dáng dấp thướt tha xuất hiện ngay cầu thang căn gác. Cô gái đi chầm chậm ra trước sân. Bầy chó lúc nầy cũng nhổm dậy ve vẩy đuôi đi theo cô gái.
- Con ma xuất hiện rồi kìa! - A Ma Yun nói
- Xa quá không thấy mặt gì cả. - Duy nói

     Tuy nói thế nhưng sự nhớ nhung hình bóng của H Nhiêu chất chứa trong lòng Duy bấy lâu nay khó mà phai mờ được. Đúng là cử chỉ và dáng dấp đáng yêu của H Nhiêu rồi. Duy xúc động quá định bật dậy chạy đến nhưng A Ma Yun đã níu lại và hốt hoảng nói nhỏ vào tai Duy:
- Y Moan kìa!
     Y Moan đi chậm rải từ ngoài lộ 21 vào. Hắn dừng lại trước cửa một chút khi thấy H Nhiêu đang đứng ngắm trăng trong sân. Ba bốn "tay chân" của Y Moan từ những căn nhà gỗ chạy đến xem hắn sai bảo gì không. Nhưng Y Moan hất tay bảo thối lui. Hắn muốn đứng yên như thế để H Nhiêu không biết hắn về. Hắn muốn ngắm nhìn H Nhiêu thật lâu. Dưới ánh trăng hắn thấy H Nhiêu thánh thiện quá. Nhưng bầy chó đã nhảy cỡn lên khi phát hiện chủ nhà về buộc lòng hắn phải gọi bà H Lên ra mở cổng.
- Mày muốn chết hay sao mà chạy tới chớ. - A Ma Yun nói - Chỉ cần tới gần thêm chút chút là con chó biết liền đó.
- Chắc chắn đó là H Nhiêu rồi! - Duy nói.
- Có nhìn thấy rõ chưa há? - A Ma Yun nói - Cái mặt cô gái trơ trơ ra đó mà!
     Đúng là Duy đã cố nhìn cho rõ khuôn mặt và thấy cái bộ mặt này trơ lạnh như những bức tượng chứ không phải gương mặt xinh đẹp mà Duy đã gặp lần đầu hoặc là cái bộ mặt xấu xí làm mình hết hồn lần gặp sau cùng. Nhưng trái tim mach bảo Duy rằng đây chính là H Nhiêu chứ không ai khác.
- H Nhiêu thì H Nhiêu chớ! - A Ma Yun nói - Có liên quan chi đến mày mà chạy tới chớ!
- Không liên quan sao mình nhờ A Ma Yun dẫn tới đây.
- Tui nghĩ là mày thích xem con ma đó. Vì mày nghe người ta đồn nhiều về con ma H Nhiêu nên mày tò mò thôi.
- Không phải đâu. Mình yêu H Nhiêu thật tình.
- Ơ giàng ơi.. Đừng có nói chơi nghe! Bộ con ma H Nhiêu này có cái sức mạnh gì mà làm cho mày ở tận dưới thành phố Sài Gòn cũng chạy lên đây mà si mê chớ!
- Chuyện dài lắm khi có dịp mình sẽ kể cho nghe. Bây giờ phải làm sao để gặp H Nhiêu đây?
     A Ma Yun lắc đầu và nói cương quyết:
- Không được không được đâu. Mày muốn chết há! Thằng Y Moan nó mê con H Nhiêu lắm. H Nhiêu đã thành ma rồi mà nó quyết bắt về làm vợ đó. Ừ..mà H nhiêu đã ở chung nhà với nó rồi là đã chịu làm vợ nó rồi còn gì mà mày muốn gặp nữa chớ!

 

      H Nhiêu thấy Y Moan về thì tỏ vẻ ân cần đón đợi. Y Moan ngạc nhiên trước thái độ này của H Nhiêu. Những lần trước gặp lúc tình cờ H Nhiêu xuất hiện ở đâu đó trong vườn mà thấy Y Moan thì cô nhanh chóng lẫn tranh đi. Còn bây giờ thì ngược lại không những như có vẻ trông đợi Y Moan về cô còn chào hỏi trước và vui vẻ nói chuyện với Y Moan như thân thiết lắm. Thấy thế Y Moan rất vui. Hắn nghĩ dần dần hắn đã chinh phục được H Nhiêu rồi. Hắn sẽ làm cho H Nhiêu khuất phục hắn hơn. Hắn sẽ cho H Nhiêu biết hắn hiện nay là một đại gia giàu có và H Nhiêu lấy hắn thì sẽ được sống trong nhung lụa. Và hắn sẽ làm cho H Nhiêu tự hào hãnh diện bởi cái vẻ đẹp quyến rũ của mình. Vẻ đẹp mà hắn thấy tất cả những ngôi sao điện ảnh ca nhạc mà hắn thuê đóng phim quảng cáo cho thương hiệu của hắn cũng thua xa. Hắn nghĩ tới một ngày nào đó người ta sẽ nể phục hắn khi nhìn thấy cái vẻ đẹp thanh thoát cao sang và quyến rũ của H Nhiêu đi bên cạnh hắn.

- H Nhiêu ơi! - Y Moan nói - Không biết em đã bình thường trở lại chưa?
- Chưa chưa đâu..H Nhiêu còn mệt lắm...
- Nhưng H Nhiêu cứ mang mặt nạ mãi thì mệt lắm đó.
- Còn hơn mở ra thì người ta sợ lắm mà.
     Y Moan lặng thinh. Hắn nghĩ muốn để cho H Nhiêu mau lành lặn chỉ có một cách là nhanh chóng xây cái nhà để cất giấu cái nồi đồng kín sâu dưới lòng đất may ra. Hắn biết điều này từ lâu.  Ngay chính bản thân hắn cũng thế mỗi lần hắn ở gần cái nồi đồng thì rất mệt mỏi và tay chân máu huyết của hắn ngứa ngáy khó chịu. Bà H lên và Ó đen cũng thường nhức đầu chóng mặt tính khí bất thường và hay xích mích giận dữ nhau. Bây giờ có thêm cái chân đế cặp ngà voi nữa thì chắc chắn sự việc lại càng trầm trọng hơn.
- Y Moan ơi H Nhiêu nhớ cái rừng cái buôn quá đi. Y Moan cho H Nhiêu về thăm dì H Mây đi nghe!
    Y Moan lặng thinh một lúc rồi nói:
- H Nhiêu chưa về buôn được đâu. Người ta sẽ tiêu diệt H Nhiêu thôi. H Nhiêu là con ma đó chơ!
- H nhiêu về ban đêm chớ có về ban ngày đâu. Đừng xuất hiện cho người ta biết đó mà.
- Không xuất hiện cho người ta biết thì thăm cái gì chớ! - Y Moan nói
- Nhìn cái rừng nhìn con suối buôn Lung. Nhớ quá nhiều rồi đó nhớ ngôi nhà mồ của mẹ H Nhiêu nữa đó!
- Để lâu lâu một chút rồi về nghe. Khi đó Y Moan sẽ dẫn H Nhiêu đi mà!
     Nghe vậy H nhiêu ủ rũ ngồi xuống cái ghế đá dưới gốc cây mít. Cô nghĩ mình tử tế với Y Moan để hắn chìu theo ý mình giúp mình về rừng buôn Lung. Nói là để về thăm buôn thăm dì H Mây nhưng ý đồ của H Nhiêu là về rừng buôn Lung để xem Duy có đến đó không. Thấy H Nhiêu lặng buồn Y Moan đến ngồi cạnh H Nhiêu.
- Đừng buồn chớ! - Y Moan an ủi - Để khi dân buôn làng không còn nhớ gì về chuyện con ma H Nhiêu nữa thì Y Moan sẽ dẫn đi mà.
- Không..
đem H nhiêu về gần cái buôn rồi để H Nhiêu đi thăm một mình thôi nghe!
     Biết là không thể mong muốn gì hơn H Nhiêu đành nói thế để đến chừng nào Y Moan đồng ý thì tốt chừng đó.
- Ừ..- Y Moan vừa nói vừa quàng tay qua vỗ vỗ vào vai H Nhiêu - Khi đó Y Moan sẽ chở H Nhiêu về buôn vào một đêm trăng sáng rồi để H Nhiêu thoải mái đi chơi một mình trong rừng mà.
     H Nhiêu định phản ứng chống chế sự thân mật của Y Moan nhưng lại sợ Y Moan tự ái mà rút lại lời hứa nên để yên.

 

      A Ma Yun nói khi thấy Y Moan và H Nhiêu thân mật bên nhau:
- Tui thấy đúng là H Nhiêu đã cưới Y Moan rồi đó. Chỉ có như vậy H Nhiêu mới không biến đi khỏi nhà Y Moan được chớ. H Nhiêu là con ma mà muốn hiện ra đây với mình cũng được đó!

      Duy cũng thấy đau lòng khi nhìn thấy Y Moan và H Nhiêu tình tứ bên nhau. Bao nhiêu sự nhớ thương hoài mong bỗng chốc tiêu tan hết. Trái lại lòng càng thấy bực tức cho sự điên rồ của mình đã bỏ phí thời gian vào những ảo tưởng phi lý vào một thứ tình cảm mộng mị bế tắc. Duy nghĩ yêu đương đúng là một sự mù quáng bất chấp cả những điều phi lý không thể hiểu nổi; bất chấp cả âm dương mưa nắng; bất chấp cả hữu hình và vô hình cả khoảng cách hồn xác. Duy thề từ nay sẽ không để mình lụy ai nữa; Không bao giờ nghĩ đến tình cảm với một cô gái nào nữa. Bây giờ nghĩ lại Duy thấy mẹ mình có lý. Nếu sau này mẹ chọn cho mình ai đó làm vợ thì mình cứ thế mà lấy. Thậm chí bây giờ nếu cha mẹ Loan và cha mẹ mình còn muốn Loan và mình thành vợ chồng thì mình cũng đồng ý làm đám cưới ngay.
- Thôi mình rời khỏi chỗ này đi! - Duy nói.
- Nửa đêm rồi đó! - A Ma Yun nói - Bây giờ không có ai ngoài đường đâu phải chờ đến sang mai thôi.

      Nhìn vào khu vuờn của Y Moan Duy thấy H Nhiêu và Y Moan sánh đôi bên nhau đi vào trong nhà mà cõi lòng mình nặng trĩu một nỗi buồn đau thấm thía.

     

      Trời vừa tờ mờ sáng Duy và A Ma Yun đã rời khỏi chỗ ẩn núp ra lộ 21 rồi lấy xe về. Duy không cần nhìn lại một lần nữa như là một sự luyến tiếc thường vẫn thấy ở Duy mỗi khi rời khỏi con suối buôn Lung trước đây.

(còn tiếp)

trungkim

"anh sớm post thêm bài mới nha em đang đợi anh post nè

Viết bởi hoang — 06 Nov 2009 14:51"
Vâng mới post lên nữa đó bạn! Chúc vui!

trungkim

Vâng cám ơn anh Thanh Hải! Chúc anh vui khoẻ!

hoang

anh sớm post thêm bài mới nha em đang đợi anh post nè

Thanh Hải

Gửi trungkim

Đợt rồi trungkim có ghé nhà nhưng TH bận quá nên giờ mới thăm. Xin lỗi vì chưa đọc bài được chúc viết khỏe hơn nha ghé thăm nhà!