Yeu con Ma - Hai con ma H Nhiêu (tt)

 YEU con Ma
  - Chương 10: Hai con ma H Nhiêu (tiếp theo)

       Ở suối buôn Lung nhiều người gần xa nghe con ma H’ Nhiêu lại xuất hiện thì rủ nhau vào chờ đợi. Khác với trước đây khi nghe nhắc đến sự xuất hiện của con ma H’ Nhiêu thì người ta lo lắng lãng tránh như sợ gặp một điều chẳng lành một hung thần. Còn bây giờ họ lại mong ước thấy được H’ Nhiêu như gặp một điều may mắn một ân phúc một an lành một cứu độ. Nhiều người đến không phải vì mong được cho thuốc uống hết bệnh mà vì cuộc sống quá cơ cực nên ước ban cho sự sung túc. Một số khác thì đến xin cho tai qua nạn khỏi. Có cả nam nữ thanh niên đến cầu tình duyên và vợ chồng hiềm muộn muốn sinh trai đẻ gái. Không ít người đến xin trúng số. Có cả những người đến chỉ vì tính hiếu kì. Một số đàn ông thanh niên lại muốn đến chỉ để nhìn ngắm vẻ đẹp quyến rũ của con ma H’ Nhiêu mà thôi. Trong số đó có cả A Ma yun Y Bơ anh chàng thanh niên bán thuốc tây người chủ tiệm internet trạm trưởng y tế và cả những anh chàng du kích xã.

     H’ Nhiêu sau khi ở trong rừng tre quan sát tình hình một lúc thấy người ta sao bỗng nhiên thần thánh mình quá thì chạy ra đứng lên trên một tảng đá giữa suối và nói lớn:
- Dạ..kính xin mọi người đừng tin H’ Nhiêu có thể làm được điều gì đâu mà! H’ Nhiêu cũng là một người bình thường như mọi người thôi đó. Thuốc mà H’ Nhiêu cho già làng Y Mút và mọi người uống là thuốc sốt rét. Có vài người bị ghẻ lở thì H’ Nhiêu mua thuốc ghẻ lở cho họ thôi mà.
     Nhưng đám đông dường như để ngoài tai những lời của H’ Nhiêu phân minh. Nhiều người đã sụp xuống khấn vái khi thấy H’ nhiêu bỗng nhiên xuất hiện đẹp như một thần nữ. Một số khác bồng bế người bệnh đến gần sát H’ Nhiêu hơn. Rất nhiều người bệnh đã lấy chai lọ can bình ra múc nước suối quanh chỗ H’ Nhiêu đứng để uống và đem về. Thấy thế H’ Nhiêu thốt lên:
- Ơ..Giàng! Xin đừng uống nước chưa nấu sôi như thế còn bệnh hơn nữa đó mà!
    Nhưng nhiều người vẫn không nghe cứ múc cứ uống và cho người thân mình đang bị bệnh uống. Số người đến đây chỉ để nhìn ngắm con ma H’ Nhiêu thôi thì dường như họ đang bị thôi miên bởi vẻ đẹp của H’ Nhiêu nên cứ đứng ngây người ra. Còn A Ma Yun thì cứ vẩn vơ suy nghĩ không biết con ma H’ Nhiêu này với cô gái ở trong ngôi nhà của Y Moan có phải là một không mà sao con ma H’ Nhiêu này thì đẹp thánh thiện quá còn cô gái kia thì lạnh lùng sát khí quá. Bỗng mọi người nghe tiếng máy xe mô tô di chuyển từ con đường đất dẫn xuống suối thì đều quay nhìn về hướng đó. Một số người đã nhận ra Y Moan và Y Moan cũng đã thấy H’ Nhiêu khi hắn vừa phóng xe xuống. Nhưng do để tâm chống dựng chiếc xe cho khỏi ngã nên khi nhìn lại thì hắn không còn thấy H’ Nhiêu đâu nữa. Tất cả mọi người cũng lấy làm ngạc nhiên không biết H’ Nhiêu biên mất từ lúc nào. Y Moan càng thấy lạ hơn là hai bên bờ suối có rất đông người đứng gần nhau bao quanh H’ Nhiêu chỉ cách dòng nước vài mét thôi thì H’ Nhiêu thoát đi hướng nào. Còn đám đông thấy sự ẩn hiện kì bí của H’ Nhiêu thì càng sùng bái H’ Nhiêu hơn.
      Khi Y Moan lội nước qua đứng nơi tảng đá mà lúc nãy H’ Nhiêu đứng rồi nhìn xuống chung quanh suối thì già làng Y Mút nói:
- Mày đến nên H’ Nhiêu biến mất rồi đó! Tao biết cái bụng của con ma H’ Nhiêu là không thích cưới mày đâu!
- Nhưng luật tục là như thế chơ! – Y Moan nói.
     Già làng lặng thinh. Một lúc sau ông nói tiếp:
- Mày nói con ma H’ Nhiêu có cái bụng không tốt cứ đi ăn cắp cà phê quấy phá buôn làng giết người hiếp dâm nhưng tao thấy không có đúng đâu! Dân buôn làng ai cũng thấy con ma H’ Nhiêu cho cái thuốc uống hết bệnh cứu cái người sắp chết trong rừng. Ai cũng thấy con ma H’ Nhiêu hiền lành xinh đẹp nữa đó! Con ma H’ Nhiêu xấu cái bụng sao mày cứ ngày này lo đi bắt H’ Nhiêu về làm vợ ngày mai lại lo đi bắt H’ Nhiêu về làm vợ chơ!
     Nghe già làng Y Mút nói thế đám đông tự nhiên nhìn chằm chằm vào Y Moan một cách hằn học bực tức. Y Moan thấy thế thì lội qua suối rồi lấy xe phóng đi.

    
     Y Moan chạy xe đến khu nhà mồ rồi dựng xe ngoài đường và rảo bộ quanh khu nhà mồ một lúc. Hắn cũng không quên ghé mắt vào ngôi nhà mồ của mẹ H’ Nhiêu và ra sau rừng tre lồ ô xem qua cái quan tài trống rỗng của H’ Nhiêu. Thấy chẳng có H’ Nhiêu Y Moan chạy xe đến thẳng buôn G’ Ram gặp Y Ru và H’ Mây.

- Có H’ Nhiêu đến đây không dì H’ Mây? – Y Moan nói.
- Không có đâu! – H’ Mây nói – Sao lại hỏi như vậy chớ? H’ Nhiêu đã chết lâu rồi mà!
    Y Moan cười khỉnh rồi nói:
- Tui nói chơi thôi mà! Nhưng nếu H’ Nhiêu có đến thăm dì H’ Mây thì báo cho tui biết nghe Y Ru!
- Báo chớ! – Y Ru nói – Tui báo mà!
    Y Moan vội xuống khỏi nhà sàn của H’ Mây rồi phóng xe như bay về Buôn Ma Thuột.

      Như thường lệ Y Moan để xe ngoài căn nhà gỗ rồi đi bộ vào gọi Ó đen hoặc bà H’ Lên ra mở cổng. Nhưng lần này hắn đi như chạy nhanh vào. Bọn “tay chân” của hắn tưởng có chuyện gì chạy ra chờ sai bảo nhưng hắn lắc đầu. Gọi mấy lần bà H’ Lên mới ra mở cổng khiến hắn bực bội quát:
- Bà ngủ mê quá ai làm gì cũng không biết đó!
- Không có ngủ mê đâu! Tui tưởng ông chủ đang ở Sài gòn chưa về mà!
- Vậy thì đàn chó nghe tui về mừng quá kêu quá sao bà không biết chớ?
    Y Moan đi nhanh lên gác H’ Nhiêu rồi gõ cửa:
- H’ Nhiêu ơi H’ Nhiêu! H’ Nhiêu có ở trong đó không?
    Thấy trong căn gác vẫn im phăng phắc hắn tin chắc là không có H’ Nhiêu ở trong đó nữa nên tống cửa một cái. Nhưng cửa chắc quá vẫn không bật ra. Hắn lấy đà đưa chân định đạp một cái thật mạnh vào cửa thì nghe H’ Nhiêu nói lớn trong phòng:
- Nếu một lần nữa anh không giữ được lời hứa thì trả tui về rừng buôn Lung đó nghe. Còn anh bức bách tui quá thì tui không cần sống nữa đâu. Tui là một con ma rồi thì thân xác tui cũng đã chết rồi đó!
      Y Moan há hốc miệng mắt hắn không tin vào tai mình nữa. Rõ ràng ở suối buôn Lung hắn nhìn thấy tận mắt H’ Nhiêu đang đứng nói chuyện với đám đông. Mà đâu phải chỉ mình hắn thấy mọi người đều nhìn thấy một H’ Nhiêu tuyệt đẹp đứng trên tảng đá. Thế sao về nhà hắn cũng thấy một H’ Nhiêu ở đây nữa. Hắn không tin có một phép lạ nào đó biến H’ Nhiêu trong phút chốc từ suối buôn Lung về đây ngay được. Một khoảng đường cách xa gần 50 chục cây số mà giữa đêm khuya vắng người vắng xe cộ thì lấy gì đưa H’ Nhiêu đi. Cô ta có là một vận động viên chạy tốc độ thì cũng không thể nào chạy nhanh hơn xe mô tô của hắn được. Hay H’ Nhiêu đúng là một con ma rồi! Chỉ có bóng ma mới biến hoá nhanh như vậy được chớ! Hay là có đến hai H’ Nhiêu? Thế thì đâu là H’ Nhiêu thật?
- H’ Nhiêu ơi! – Y Moan lắc đầu ngán ngẩm nói – Y Moan bây giờ cũng không tin vào Y Moan nữa rồi!
     H’ Nhiêu lặng thinh. Y Moan cũng lặng thinh. Một lúc sau Y Moan nói:
- Em có thể ra đây nói chuyện với anh một chút được không chớ?
     Y Moan chưa nói hết câu thì H’ Nhiêu đã mở cửa và đi một mạch xuống dưới sân.  Cô đến ngồi ghế đá dưới gốc cây mít. Y Moan xuống theo đến cạnh H’ Nhiêu hắn nói:
- Anh muốn H’ Nhiêu cho xem cái mặt đã hết xấu chưa đó!
- Chưa mà! H’ Nhiêu đã nói rồi khi nào cái bụng H’ Nhiêu muốn cưới Y Moan làm chồng thì lúc đó sẽ coi cái mặt đó!
- Em khó quá đó. Anh muốn biết cái mặt của em một chút mà!
- Còn ghẻ lở đó!
   Y Moan lặng thinh một chút rồi nói:
- Anh mới thấy một H’ Nhiêu rất đẹp ở suối buôn Lung…
- Vậy người đang ngồi nói chuyện với Y Moan đây không phải là H’ Nhiêu sao chơ! Hay là Y Moan bắt lầm một con ma H’ Nhiêu khác rồi đó!
     Y Moan mặt ngẩn ra chẳng biết tin vào điều gì bây giờ và cũng chẳng biết lý giải ra sao cho hợp lý những điều mắc míu trong lòng hắn. Nhưng hắn tin chắc đằng sau cái mặt nạ kia là một vẻ đẹp quyến rũ mà hắn vừa thấy ở suối buôn Lung.

 

 

     H’ Nhiêu mở cửa ra cho ánh trăng lọt vào phòng cô. Nhưng hôm nay ánh trăng yêu ớt lạ lùng. Có lẽ sương đêm đậm đặc quá. Cô hít vào lồng ngực một bầu không khí trong lành yên tĩnh. Ngoài kia sương cứ giăng giăng như tuyết. Từng đám sa thấp xuống là đà phủ lên những bụi cây ngọn cỏ như những hình thù nhập nhô trên thiên đường. Nghĩ tới Duy H’ Nhiêu chợt cầu cho Duy những đêm trăng buồn sương lạnh như thế này thì đừng đi tìm cô cho khổ thân. Cô muốn cho Duy đừng có khổ ải như cô mà chỉ để một mình cô hứng chịu luôn cả nổi khổ của Duy là được rồi. Cô tin là Duy vẫn còn yêu mình và cô sẽ tìm đủ mọi cách để gặp Duy nữa. Cô nhớ lần gặp sau cùng cô đã gieo cho Duy một nỗi ám ảnh ghê tởm khiến Duy đau buồn. Điều này cũng làm cho cô hối hận và đau đớn vô cùng. Đáng lẽ tất cả những gì đẹp đẽ hạnh phúc thì nên cho Duy tận hưởng và chiêm ngưỡng. Còn những gì xấu xa bất hạnh thì mình nên cam chịu đừng cho Duy biết. Ông trời đã dành cho mình một số phận trớ trêu thì đã bù lại cho mình một vẻ đẹp quyến rũ trên đời rồi. Nhưng chắc chắn những gì mình có được phải dành tặng cho Duy.
            
              Anh xứng đáng tận hưởng những gì em có
              Thân thể em đây!
              Bụng dạ em đây!
             
Ngực em tràn đầy cho anh gối mộng
              Môi em hé mở cho anh uống say
              Mắt em tận hiến lửa anh thiêu đốt
              Da em mịn màng để anh vuốt ve
              Tóc em ngất ngây để anh mơn trớn

              Anh cứ cuồng vội đi em sẽ buông xuôi
                      Cứ vụng dại đi em cứu vớt
              
             Có phải anh thích đường cong này
             Thích thì em cho anh uống trọn nụ hồng này
              Em sẽ tặng cho anh tất cả!
                

              Phải đến với em ngay bây giờ đi anh!
              Chớ để mai mốt thì nguội lạnh
              Lửa đang bừng bừng cháy trên da thịt em đây!
             
Sóng cũng đang cuồn cuộn dâng tràn bờ bến này
               Em đang khao khát một nụ hôn
                                                quay cuồng cho cái ngực bốc cháy
                                               siết chặt để vòng tay ôm ngộp thở
                                                dài mãi như đất trời biển núi bao la

               Cứ cuồng vội đi em buông xuôi nhé!
               Cứ vụng dại đi em cứu vớt nhé!

 

       Chợt cái bóng Y Moan chiếu dài theo ánh trăng trước sân làm cắt ngang sự nhớ nhung của H’ Nhiêu. Hắn rảo quanh vườn và thỉnh thoảng nhìn lên căn gác như trông mong H’ Nhiêu xuống. Nhưng H’ Nhiêu thở ra ngán ngẩm. Cô nhớ lại đêm hôm trước ở suối buôn Lung nếu cô không nhờ những ngày dài phải trốn tránh đủ thứ nguy hiểm kể cả sự đuổi bắt của Y Moan trong rừng buôn Lung mà tập cho mình sự di chuyển trên những cành cây cao từ nơi này chuyền đi qua nơi khác thì khuya hôm đó cô đã không thoát được Y Moan rồi. Và cũng nhờ cái nghịch cảnh buộc cô phải thích nghi nên cô chạy len lỏi trong rừng không thua gì thỏ. Thật ra thì ở suối buôn Lung có một cây đa lớn cành lá sum sê vươn ra tới giữa suối và một nhánh của nó đã sà ngang trên đầu của H’ Nhiêu khoảng gần 1 mét. H’ Nhiêu nhiều lần đến và đi ở giữa suối cũng bằng cách này. Thế cho nên ai cũng tưởng H’ Nhiêu tự nhiên biến mất. Khi H’ Nhiêu vừa thấy Y Moan thì cũng đúng lúc ai cũng nhìn về hướng Y Moan còn Y Moan thì đang lo chống dựng chiếc xe mô tô cho khỏi ngã thế là H’ Nhiêu đã tung mình đu lên cành cây đa nhẹ nhàng chuyền qua cành cây khác rồi cứ thế di chuyển trên cao ra hết khu vực suối buôn Lung mà chẳng ai hay biết. Thật hú hồn cô cứ tưởng Y Moan đang ở Sài gòn. Nhìn nét mặt nghi ngờ của hắn thì đủ biết hắn chưa để yên chuyện này đâu. Hắn sẽ tìm đủ mọi cách để hiểu ra vì sao cô có mặt ở suối buôn Lung một cách khó hiểu như thế. Thật ra thì cô rất muốn thoát khỏi sự ràng buộc của Y Moan. Cô đã ra khỏi ngôi nhà của Y Moan dễ dàng như thế sao cô phải trở lại. Hoàn cảnh cô bây giờ thật là bế tắc. Y Moan không bao giờ buôn tha cô đâu. Hắn sẽ cho người truy bắt cô như trước đây khiến cho cô luôn ở trong tâm trạng phải trốn chạy trong rừng. Cái hang mà cô giấu kín mình trong đó chẳng ai phát hiện ngoài dì H’ Mây thì nay Y Moan cũng biết rồi. Còn về buôn thì liệu dân buôn làng bây giờ có còn sợ bị cô ám mà xua đuổi cô nữa không. Rồi liệu họ có xoá được luật tục ngàn đời không hay cứ bắt cô cưới Y Moan. Còn dì H’ Mây đã nợ hắn quá nhiều tiền không trả nổi nên cứ năn nỉ cô bằng lòng cưới Y Moan cho rồi. Gần đây hắn còn đe doạ nếu dì H’ Mây che giấu cô thì hắn sẽ bắt con H’ Thanh cưới hắn và bắt dì H’ Mây đi tù nữa.

 

      Y Moan đi vòng vòng quanh hàng rào vườn nhà hắn một lúc rồi bước lên căn gác khiến H’ Nhiêu vội nép mình bên trong cửa sổ. Hắn đứng lẳng lặng trước căn gác một chút rồi rón rén đi xuống. H’ Nhiêu thở ra nhẹ nhõm. Lúc này H’ Nhiêu rất lo sợ vì không biết trong đầu Y Moan đang toan tính chuyện gì nữa.

(còn tiếp)