YÊU MA - Chương 1: Con ma dễ thương - kì 1

Tiểu thuyết: Yêu ma
Chương 1: Con ma dễ thương - kì 1

      Để cho tâm trí thư giãn trước khi bước vào niên học mới Duy đã quyết định về nghỉ hè ở xứ Daklak này. Những đêm đầu tiên Duy không thể nào ngủ được bởi chưa quen với thời tiết lành lạnh với không gian tĩnh mịch ở đây Duy ra trước sân nhà ngoại ngồi ngắm trăng đêm.

 

Nhìn bầu trời thoáng mát trong lành Duy thầm nghĩ: "Ở Sài Gòn dễ dầu gì có được ánh trăng đêm đẹp mộng mị như thế!” Có tiếng lục cục ở phía chuồng bò. Duy nghĩ có lẽ một con bò nào đó ngứa sừng cọ đầu vào chuồng mà thôi. Nhưng tiếng lục cục nghe như ai đang mở cửa chuồng khiến Duy chú ý. Khi Duy chú tâm nhìn về hướng chuồng bò thì tiếng động ngưng. Nhớ đến lời bé Chim con dì Lê nói khiến Duy bật cười: "Khi nào anh gặp ma thì cứ đái ra cho ướt quần rồi cởi quần mà quất vào nó thì nó sẽ biến mất. Ở đây ma nhiều lắm!” “Ai dạy em làm như vậy?” “Người ta!” “Hơi đâu mà nghe chuyện tầm phào. Cả đời anh chưa thấy ma lần nào. Làm gì có ma! Nghe người ta bịa ra rồi người khác thổi phồng lên mà tin. Chỗ nào có ma em chỉ cho anh anh tới đó ngồi chơi cho em thấy” “Ừ ở đó mà nói ngang!”. Bỗng Duy thấy một vật gì từ từ đi ra khỏi chuồng bò. Nhìn kỹ Duy nói: "Hóa ra là mày sút chuồng hả bò? Mày làm vậy cho nên ai cũng nghĩ là ma đấy!”. Duy liền chạy theo để xua con bò trở lại chuồng nhưng nó cứ cắm đầu phóng vào rừng. Sợ bò lạc mất Duy cố đuổi kịp theo nó cho đến khi con bò mất hút trong khu rừng và Duy thì cũng không còn biết đường nào để về nữa.

Càng đi Duy càng thấy mình lạc sâu vào trong những khu rừng rậm rạp hơn. Trăng đã lên đỉnh đầu rồi mà Duy vẫn loanh quanh chưa tìm được lối ra khỏi khu rừng. Duy như muốn bật khóc. Ước gì có một phép lạ cho Duy trở về ngay Sài Gòn. Nghĩ lại Duy cứ thắc mắc không biết ai đã mở cửa chuồng cho bò chạy ra. Hay là ngoại đã quên chốt cửa? Thấy cuối góc rừng có một mảng ánh trăng sáng hắt vào Duy chui qua những đám cây cỏ mui đi về phía ấy. Một khoảng không gian rộng lớn mở ra đầy ánh trăng huyền ảo mộng mị. Một khu đất có nhiều ngôi nhà sàn nhỏ như những ngôi nhà sàn lớn trong buôn người dân tộc Êđê. Chưa biết những ngôi nhà sàn nhỏ đó nói lên điều gì nhưng Duy đã bớt lo sợ hơn. Khi đến bên một trong những ngôi nhà sàn nhỏ gần đó Duy chợt rùng mình vì nhận ra đây là một khu nhà mồ của người dân tộc Êđê. Nhưng chẳng còn biết đi đâu nữa chung quanh toàn là rừng rú âm u. Thoát ra được khỏi khu rừng tối tăm kia là mừng rồi. Ngồi ở khu nhà mồ này chờ trời sáng may ra còn đỡ nguy hiểm hơn là lạc vào trong rừng. Duy ngồi nép xuống bên cạnh một cầu thang bốn bậc của một nhà mồ và đưa mắt quan sát chung quanh để cảnh giác.

Khu nhà mồ có diện tích khoảng 200m2. Phía cuối khu nhà mồ giáp với rừng tre lồ ô. Phía đối diện với rừng tre mà những nhà mồ đều hướng mặt về đó có một cây đa rất lớn. Duy nhìn hướng trăng đi lên từ phía rừng tre thì biết hướng có cây đa là hướng tây. Còn hướng Duy đang ngồi là hướng nam. Trong ánh trăng mờ mờ ảo sương giăng giăng tỏa khắp nơi khiến cho khu nhà mồ trở nên âm u lạnh lùng. Có tiếng róc rách của con nước ở phía đám tre lồ ô. Hình như ở đó có một con suối nhỏ. Chợt một cơn gió nhẹ thoảng qua mang theo một mùi thơm tho nhẹ nhàng. Mùi thơm làm cho Duy nhớ đã từng cho Duy một cảm giác thanh thoát dịu dàng của một người con gái cũng rất là duyên dáng dễ thương mà chỉ một lần thoáng qua Duy ở sân trường đại học. Duy nghĩ: "Quái khu nhà mồ trong rừng mà cũng có mùi nước hoa của Sài Gòn sao?” Duy cảm thấy hình như trong khu nhà mồ này có điều gì đó đang chuyển động bởi Duy như vừa nghe có tiếng thì thào tiếng rên rỉ tiếng khóc thổn thức ở đâu đây. Một dòng khí lạnh lan tỏa dọc sống lưng Duy lên tới đầu khiến cho Duy rùng mình nhắm mắt lại. Nhưng Duy nghĩ nếu nhắm mắt lại mà có ai đó hoặc có con gì vồ tới thì sao mà tránh kịp. Thế là Duy từ từ hé mắt. Những rặng tre phủ phục tàn lá đong đưa theo gió như ai mặc áo choàng thụng thịnh tóc tai rủ rượi chồm về phía Duy. Một tiếng động nhẹ từ hướng tây. Có đôi cánh xòe đen đáp xuống trên ngọn cây đa như là đôi cánh của quỷ Sa Tăng*. Một lúc sau ở đó có tiếng kêu nảo nuột như gọi hồn ai của một con chim cú. Chợt lại có tiếng thì thào tiếng thổn thức như khóc lần nữa. Duy toát lạnh cả người và nín thở để nghe ngóng như không tin vào tai mình. Tiếng thì thào tiếng khóc thổn thức lần này rõ hơn chứ không văng vẳng ở đâu đó như từ cõi âm vọng lại lúc đầu nữa. Duy đưa tay lên cổ tìm sơi giây chuyền thánh giá mà mẹ Duy đã tặng khi đậu vào trường đại học Bách Khoa. Theo kinh thánh thì ma sẽ sợ Chúa và Duy tin chắc như vậy. Nhưng tiếng thì thào tiếng khóc thổn thức như cố rót vào tai Duy lớn hơn và Duy nghe rõ giọng điệu của một cô gái. Lần này Duy còn nghe cả tiếng bước chân đi lúc nhẹ nhàng lúc vội vã. Duy nhắm nghiền mắt lại và đưa tượng thánh giá lên phía trước. Chợt những tiếng động ấy im bặt. Duy mừng vì thấy tượng Thánh Giá đã phát huy tác dụng. Nhưng Duy như vừa thấy có một cái gì động đậy ở ngôi nhà mồ phía gần cây đa. Toàn thân Duy bỗng nổi gai ốc. Trong ánh trăng đêm mờ mờ ảo lúc ẩn lúc hiện bóng dáng một cô gái xỏa tóc ngang vai nhìn về hướng Duy. Duy co người lại nép sau bật thang. Bỗng cô gái cất tiếng hát nho nhỏ. Duy quá kinh ngạc vì vừa mới nghe khóc đó giờ thì hát. Một làn gió nhẹ từ hướng cô gái đến. Duy lại nghe mùi hương thơm dịu dàng lúc nãy. Mùi hương thơm dễ chịu khiến cho Duy thấy bớt sợ hơn. Duy nghĩ : "Quái lạ.. ma quỷ thì phải có mùi lạnh lùng sát khí chứ!” Chợt cô gái như đang vẫy vẫy tay gọi Duy. Duy tái mặt xanh co người lại. Chưa biết phải xữ trí như thế nào thì Duy nhận ra là cô gái đang xòe tay múa chứ không phải gọi Duy. Duy nghĩ : “Hú hồn! Tính khí ma quỷ thì ai mà lường trước được. Thấy xa xa thì như tiên nữ mà đến gần là mặt mày máu me xám xịt với cái luỡi dài thòn luôn chực để rút hồn mình lìa khỏi xác ngay”. Một đám mây xám bay qua che phủ ánh trăng khiến cho bầu trời bỗng sầm tối lại. Một lúc sau bầu trời chợt sáng nhưng cô gái đã biến đi đâu mất. Duy nhắm mắt và chắp tay vái vái: “Cầu cho đừng hiện ra mà nhác tui nữa. Mai về mua kẹo bánh lên tui cúng cho!” Rồi Duy mở mắt và thốt lên: "Ôi chời.. bả lại hiện ra nữa kìa!” Nhưng điều làm cho Duy hoảng hơn là cô gái bước xuống bật thang và tiến về phía Duy. Trong lúc hoảng sợ Duy chợt nghĩ đến lời dặn của bé Chim. Thế là Duy “tè” ra cho ướt quần. Nhưng khi định cởi quần thì Duy bỗng mất hết can đãm. Bởi Duy sực nhớ đây là một cô gái trẻ. Tuy là ma nhưng cũng không thể trần truồng trước mặt một cô gái trẻ như thế được. Không còn cách nào khác thế là Duy bật dậy bỏ chạy. Rồi một vật gì đó vướng níu chân làm cho Duy đổ sụp xuống và thiếp đi.

Chẳng biết Duy thiếp đi được bao lâu nhưng khi tỉnh dậy thì thấy đầu mình đau buốt. Duy biết mình đã vấp té và bị thương tích trên đầu. Chợt có một bàn tay mềm mại cầm cái khăn ướt vuốt nhè nhẹ nơi vết thương của Duy khiến Duy toát mồ hôi. Duy chẳng dám mở mắt mà cũng chẳng dám cựa quậy. Tiếng củi lửa nổ lách tách bên cạnh Duy cho Duy biết mình đang nằm gần một đống lửa. Bàn tay tiếp tục hơ cái khăn ướt vào lửa cho ấm rồi chùi vết thương cho Duy. Mùi thơm dịu dàng lúc nãy từ bàn tay tỏa ra khiến Duy vừa thích thú vừa ớn lạnh. Chợt có tiếng nói lơ lớ nhỏ nhẹ bên tai Duy: "Có gì mà phải sợ chứ!” Câu nói khiến cho Duy bớt sợ thật. Duy he hé mắt để xem thật hư thế nào. Và Duy quá ngạc nhiên bởi trước mắt Duy là một cô gái trẻ đẹp mặc váy của người dân tộc Êđê với chiếc áo thun màu trắng.Trong ánh lửa bập bùng đôi mắt mộng mị của cô gái đượm chút u buồn nhưng bù lại cặp chân mày không thưa cũng không nhiều mà lại hơ hớ chân tơ đen tuyền cong đều và vuốt dài tới đuôi mắt khơi gợi chút nhục cảm. Cô gái chúm chím vành môi đỏ mọng trên khuôn mặt thon gọn trắng mịn theo động tác chùi vết thương cho Duy khiến Duy bồi hồi lòng dạ muốn mở to mắt ra mà ngắm nhìn cho thỏa thích. Cô gái loay hoay muốn cho cái đầu Duy cao hơn một chút. Sau một hồi nhìn quanh chẳng có cái gì làm gối kê cho Duy cô gái đành để đầu Duy nằm gọn trên cặp đùi mình. Một cảm giác hưng phấn mà Duy chưa bao giờ thấy từ cha sinh mẹ đẻ đến bây giờ; một sự êm ái dịu dàng cả hồn lẫn xác. Sự mềm mại của cơ thể và sự ấm áp của bộ ngực đã làm cho Duy mê mẩn không còn biết mình đang ở trong tình cảnh u ám lạnh lùng nữa. Chợt Duy thấy mọi động tác của cô gái như ngừng lại. Duy nghĩ: "Có lẽ con ma đã thấy mình đái ra trong quần rồi!” Duy hé mắt và thấy cô gái đang chăm chú nhìn mình một cách mến mộ. "Đẹp trai quá! Ước gì anh ấy yêu mình!” Cô gái nói. Gương mặt cô gái chợt buồn rồi đôi dòng nước mắt tuôn trào. Có tiếng gà rừng gáy ở phía con suối trong khu rừng tre lồ ô khiến cô gái ngước nhìn lên bầu trời về hướng ấy và nói: "Trời gần sáng rồi Hờ Nhiêu đi nhé! Thế nào rồi anh cũng tỉnh lại thôi!” Cô gái nhìn Duy một lúc rồi ngập ngừng ngập ngừng như muốn làm một điều gì táo bạo. Bỗng Hờ Nhiêu cúi xuống thật nhanh rồi hôn một cái vào môi Duy. Xong cô đỡ đầu Duy nhè nhẹ ra khỏi cặp đùi của mình. Cái hôn bất ngờ làm cho Duy bàng hoàng chưa biết ứng phó như thế nào thì cô gái đã bật dậy chạy nhanh tới ngôi nhà mồ rồi leo lên bậc thang và chạy mất hút vào trong. Đúng là ánh trăng đã lặn từ lâu và một vừng chạng vạng sáng ở phía đông khiến cho Hờ Nhiêu vội vàng như sợ ánh sáng của mặt trời.



Duy bật dậy và bước nhanh đến ngôi nhà mồ có Hờ Nhiêu xuất hiện và biến mất. Chẳng hiểu điều gì thúc dục Duy mạo hiểm và tò mò. Nhưng cái vẻ đẹp mộng mị và mùi thơm dịu dàng của H Nhiêu đã lấn át nỗi ghê sợ. Nó khiến cho Duy ước muốn gặp lại cô gái thêm một lần nữa. Lúc này trời đã hừng sáng hơn. Mùi xú khí lạnh tanh từ trong ngôi nhà mồ bốc lên khó chịu thay cho mùi thơm nhẹ nhàng khi có sự xuất hiện của H Nhiêu. Ngôi nhà mồ cũng như ngôi nhà sàn của người dân tộc Êđê nhưng nhỏ khoảng 16m2. So với những ngôi nhà mồ khác thì ngôi nhà mồ này lớn hơn có vẻ sang trọng hơn được trang trí đẹp hơn. Phía trước nhà mồ có một giàn tre lồ ô kết vào nhau để giữ một cây tre cao lên. Cây tre cắm một biểu tượng bằng tranh tre lá như hình mặt trời chiếu sáng. Cả giàn tre lồ ô này được trang trí đủ màu sắc hoa văn. Nhà mồ có hai mái tôn nhọn như hình một tam giác cân. Phía trước có một cầu thang 4 bậc bắc lên một hành lang rộng 1m2 dài 4m. Cầu thang đẽo khắc hình một cặp vú no tròn như bộ ngực phụ nữ. Duy bước lên bật thang và rón rén đi vào ngôi nhà mồ. Khung cảnh trong ngôi nhà mồ khiến Duy lạnh xương sống. Ngay giữa ngôi nhà có một khúc cây khô đường kính khoảng 1m dài 1m 8 được đục đẽo sơn phết nhiều hình thù và màu sắc. Khúc cây được cưa ra 1 phần mỏng để làm nắp 2 phần lớn hơn làm thân và 2 phần úp sát vào nhau. Cũng dễ hiểu ra đây là một khúc cây lớn được đục rỗng bên trong để làm quan tài. “ Chắc là H Nhiêu nằm trong đó!” - Duy nghĩ. Có một bức tượng gỗ được dựng gần đó khiến Duy ngạc nhiên. Bức tượng đẽo gọt một người đàn ông trần truồng có dương vật dài lên cả mét. Một bức tượng khác ở trong góc nhà thì mô tả cảnh nam nữ đang giao hợp một cách đắm đuối với 2 bộ phận sinh dục nam nữ to quá cỡ thợ mộc nối liền nhau. Ngoài ra trên mỗi cột nhà mồ được khắc hình hoa thị chữ thập và những hình thù giống như những bộ phận cơ thể của phụ nữ. Trong nhà mồ có đủ vật dụng nấu nướng ăn uống. Phía sau ngôi nhà mồ còn có một cầu thang đi xuống. Trời lúc này đã rạng nắng. Hướng cây đa có vài tốp người dân tộc Êđê bế con gùi củi đi ngang qua. Duy nhìn quanh ngôi nhà mồ một lần nữa như thầm mong muốn cô gái ma mang tên H Nhiêu xuất hiện. Nhưng chỉ thấy một khung cảnh lạnh tanh với một quan tài bất động Duy thất vọng rời khỏi ngôi nhà mồ.

Phía trước cây đa có một con đường mòn. Duy theo một tốp ngươi dân tộc Êđê đang đi trên con đường mòn này xuống suối. Khi những người dân tộc dừng lại ở một góc suối và lấy nước từ những ống tre làm máng cắm sâu trong mạch nước chảy ra thì Duy hỏi họ đường về. Nhưng họ chẳng hiểu Duy nói gì bởi họ không biết tiếng Kinh. Khi nước đầy hết những trái bầu khô những người dân tộc Êđê lại đi tiếp. Thế là Duy cứ đi theo họ.

Họ đến một đám rẫy rồi dừng lại. Đám rẫy rộng khoảng 200m2 có hình thù tròn không ra tròn vuông không ra vuông. Có những gốc cây khô lởm chởm và bắp bầu bí xen lẫn trong lúa. Có một cái chòi tranh ở giữa đám rẫy. Bao quanh chòi tranh là những cây khoai mì. Ở trong chòi tranh đã có trước một người đàn ông Ê đê đang nhúm lửa. Tốp người mà Duy đi theo đang nói gì đó với người đàn ông rồi người đàn ông xăm xăm đến hỏi Duy:
- Cái bụng mày muốn gì mà đi theo vợ tao lên rẫy chớ?
- Tôi muốn hỏi đường về nhà.
- Cái nhà nằm ở đâu?
- Ở Hà Lan!
- Cái làng người Kinh ở xa ngoài đường lộ đi lên cái phố sao không biết được chớ!

Sau một hồi chỉ cho Duy nào là băng qua hai con suối nào là xuống dốc lên rừng mà thấy Duy cũng chẳng hiểu gì cả thì ông ta gọi một đứa bé khoảng 10 tuổi dẫn Duy đi. Con bé tên Hờ Thanh nghe và hiểu được tiếng Kinh nhưng nói không rành lắm. Dáng dấp ốm yếu khô khan. Mắt sâu đen và đôi môi tái nhợt như bị sốt rét kinh niên. Tóc tai rối bù chụp trên khuôn mặt ngâm ngâm đen khiến cho em càng thêm khắc khổ. Đã vậy nó còn toát ra một mùi khét tưởng như cả đời con bé chỉ toàn phơi mình ngoài nắng. Duy nghĩ: “ So với H Nhiêu cũng cùng là người dân tộc nhưng cả hai khác nhau xa.” Nhưng rồi Duy lại nghĩ:” Ừ H Nhiêu là ma kia mà! Đã là ma rồi thì biến hóa gì mà chẳng được! Thậm chí còn biến hóa cho da thịt mềm mại thơm mát để cho mình gối đầu như gối đầu trong mộng nữa chứ.”

Đứa bé dẫn Duy trở lại con suối rồi đi qua cây đa trước khu nhà mồ. Thấy Duy cứ nhìn vào ngôi nhà mồ có H Nhiêu xuất hiện và như muốn dừng lại nghe ngóng con bé lấm lét ra hiệu cho Duy đi mau và nói chập chững bằng tiếng Kinh:
- Con.. ma!
- Có ma ở trong nhà mồ đó à? – Duy giả bộ hỏi lại.
Nó gật đầu rồi bỗng phóng chạy khiến Duy hốt hoảng cũng vội vàng chạy theo. Chạy qua khỏi khu nhà mồ một đoạn thì nó dừng lại đợi Duy. Nó bật cười khi Duy vừa chạy đến.
- Em có thấy ma ở trong đó khi nào chưa?
Nó gật đầu rồi vừa bước đi nhanh vừa lấm lét nhìn chung quanh khiến Duy phải vội bước theo nó. Khi băng qua hết một khu rừng tre lồ ô đến những đám cà phê rộng lớn thì H Thanh dừng lại rồi chỉ cho Duy một con đường đất lớn đi thẳng ra một khu làng rộng lớn nằm dọc hai bên QL.14. Đến đây thì Duy cũng nhận ra đường đi nước bước để về đến nhà ngoại rồi nên cũng không cần thiết phải nhờ H Thanh nữa. Duy đưa cho con bé 50.000 đồng nhưng H Thanh dứt khoát không nhận. Chẳng hiểu do được giáo dục hay do tính chất của người dân tộc Êđê là vậy nên Duy không ép cô bé nhận tiền nữa.

Yên tâm là đã biết đường về nhà rồi Duy ngồi xuống trên một gốc cây khô bên rẫy cà phê nghỉ mệt. Chợt Duy ngửi thấy một mùi khai từ trong người mình bốc lên. Duy bật cười nhìn xuống cái quần bây giờ đã khô hẳn rồi và thầm nghĩ không biết H Nhiêu đêm qua có phát hiện ra mình đã đái ra trong quần không. Duy mong mùi thơm của cô ta sẽ át đi mùi khai. Nhưng Duy lại tự hỏi H Nhiêu là ma thì không biết có thấy được mọi thứ không. Trong kinh thánh Thiên Chúa Giáo nói rằng ma quỷ có thể làm được tất cả mọi chuyện chỉ không thể làm cho người chết sống lại được mà thôi. Duy bất chợt nhìn ra chung quanh và nghĩ rằng cũng có thể cô ta đang đứng bên cạnh mình. Nhưng rồi Duy lại nghĩ ma thường không xuất hiện vào ban ngày bởi có lẽ ma sợ ánh sáng mặt trời. Và.. Duy chợt thấy hình như có ai đang đứng từ phía sau lưng mình. Rồi ..một cái bóng đen thét lên và nhãy ập tới. Duy giật thót tim đứng bật dậy. Bóng đen rú lên một tiếng cười dài thích thú.
- Anh Duy!
Bé Chim trố mắt nhìn Duy đang tái xám mặt mày. Nãy giờ nó đã thấy Duy ngồi thất thần miệng lẩm bẩm điều gì. Nó nghĩ hù Duy một cái thì Duy sẽ sực tỉnh. Ai ngờ Duy càng hoảng hốt hơn. Từ sáng sớm cả nhà không thấy Duy đâu nên tỏa ra đi tìm. Riêng bé Chim thì có phận sự lùa bò lên rẫy cho ăn cỏ kẻo đói. Bởi vậy nó mới thất Duy ngồi đây.
- Làm anh hú hồn! – Duy nói.
- Anh bệnh hả?
- Bệnh gì đâu!
- Sao thấy anh kì lắm! Mà anh đi đâu từ sáng tinh vậy?
- Anh đi từ tối hôm qua lận!
- Hả!?
- Bò tìm ra chưa? – Duy nói.
- Bò gì?
- Con bò đực của ngoại chứ bò nào?
- Chẳng có con bò nào của mình mất cả.
- Sao lạ vậy! - Mặt Duy đờ ra.
- Lạ gì?
- Đêm qua anh thấy con bò đực của mình ra khỏi chuồng cắm đầu phóng chạy vào rẫy nên anh chạy theo. Do vậy nên anh mới bị lạc trong rừng cho đến sáng nay.
- Chẳng có con bò nào ra khỏi chuồng cả!
Duy lẩm bẩm:” Vậy là đêm qua chính con ma dễ thương này đã đưa đường dẫn lối mình đến khu nhà mồ nơi yên nghĩ cũa cô ấy.
- Em..em có tin không? – Duy nói – Đêm qua có con ma dẫn anh đi vào trong rừng đấy!
Bé Chim thấy Duy cứ nói lẩm bẩm lầm bầm điều gì rồi cười một mình như người bị bệnh tâm thần thì nó liên tưởng đến những chuyện mà người trong làng hay đồn đoán về một hồn ma trinh nữ thường hay xuất hiện trong rừng. Bỗng nó đứng bật dậy chạy vụt đi sau khi nói vói lại:
- Ở đó chờ em nha!

Bé Chim băng qua rẫy cà phê xuống một thung lũng đầy cỏ non nơi có những đứa trẻ đang chăn giữ hàng chục con bò.
Vừa chạy xuống đến nơi nó la lên:
- Tao tìm thấy anh Duy rồi! Tụi bây chăn bò dùm để tao dẫn về. Anh tao bị ma ám ngồi nói điên điên khùng khùng ở trên này.
Bọn trẻ nhao nhao lên. Một vài đứa chạy theo bé Chim trở lại nơi chỗ Duy. Khi vừa lên tới bé Chim nói:
- Anh Duy về với với em!
- Ừ về thì về!
Mấy đứa trẻ nhìn Duy bằng ánh mắt dò xét. Những cử chỉ của Duy bây giờ dường như đều là khác thường đối với tụi nó. Chỉ với câu nói bình thường:” Ừ về thì về!” mà cũng làm cho tụi nó bật cười. Thấy bọn nó cười Duy cũng cười theo thì bọn nó im bặt vì sợ. Khi Duy cũng im bặt như tụi nó thì tụi nó lại bỏ chạy. Thấy lạ nhưng Duy nghĩ có lẽ mình từ thành phố lên nên trẻ con ở thôn quê thường hay tò mò xét nét như vậy.

Trên đường về Duy thì cứ sắp xếp lại những gì đã xãy ra đêm qua cho đến khi H Nhiêu mất hút trong ngôi nhà mồ còn bé Chim cứ lẳng lặng lấm lét nhìn sắc mặt biến đổi lúc vui lúc buồn lúc ngớ ngẩn của Duy mà lòng tràn đầy nghi ngại.

Duy ngủ thiếp đi đến chiều tối mới tỉnh dậy. Nhiều nguời đã đứng ngồi chung quanh giường Duy với vẻ mặt lo lắng cũng có mà hiếu kì cũng có. Điều làm Duy ngạc nhiên nhất là cả ông bà Lâm cũng vừa từ Sài Gòn lên. Thấy Duy thức dậy bà Lâm nhào đến hỏi:
- Con khỏe chưa?
Duy gật đầu. Bà Lâm hỏi tiếp:
- Sao bị chảy máu đầu thế con?
- Có sao đâu chỉ ngủ hơi nhiều thôi!
Mọi người bật cười bởi hỏi một đường trả lời một nẻo của Duy. Duy biết điều đó nhưng vì không muốn kể dài dòng chuyện xãy ra đêm qua nên trả lời như vậy.
- Còn sức đầu mẻ trán thì sao? – Bà lâm nói
- Chậc không sao mà! – Duy nói.
- Nghe nói đêm qua con gặp ma? – Bà Lâm nói.

Duy gật đầu khiến mọi người càng thêm tò mò muốn nghe ngóng câu chuyện của Duy. Nhưng Duy lặng thinh. Ba Duy nóng lòng hỏi tiếp:
- Có phải đêm qua có ai đó dẫn con vào rừng?
- Con bò của ngoại.
- Nhưng sáng nay con bò vẫn còn trong chuồng kia mà! – Ông ngoại nói.
- Con cũng không biết vì sao nhưng con thấy rõ ràng như vậy. – Duy nói.
- Ma đực hay ma cái vậy anh Duy? – Bé Chim nói.
Nghĩ bé Chim tưởng ma như là một con vật rất đáng sợ nên mới hỏi như vậy Duy bỗng bật cười một tràng ha hả rồi chỉ vào bé Chim và nói:
- Cái con này.. ha ha..nó coi ma như là một con quái vật gì dễ sợ lắm! Em biết không ma là một cô gái .. một cô gái rất đẹp!
- Hiện hồn lên ở khu nhà mồ của người dân tộc chứ gì! – Bé Chim nói - Ở đây có nhiều người ban đêm lên rẫy giữ cà phê bị nó nhác hoài. Anh từ xa về không biết đó thôi!
Ông bà ngoại và mọi người trong nhà nhìn nhau thở dài như là một đại họa vừa mới giáng xuống trên đầu mọi người. Bà Lâm nói:
- Thôi thôi ngày mai theo mẹ về Sài Gòn. Không ở đây nữa!
- Gì gấp vậy mẹ! – Duy nói.
Mọi người lại bật cười khiến Duy chưng hửng. Dường như bây giờ Duy nói ra cái gì họ cũng cười cả.
- Không gấp gì cả! – Bà Lâm nói - Về Sài Gòn may ra còn kịp.
- Kịp gì mẹ? – Duy trố mắt hỏi.
- Kịp chữa bệnh chứ kịp gì?
- Bệnh gì đâu? – Duy nói.
Mọi người lại bật cười nữa.
- Không bệnh mà nửa đêm mò tới nghĩa địa! – Bà Lâm nói.
Duy lúng túng không biết nói gì cho phải.
- Về Sài Gòn cũng có nhiều nơi để cho con thư giản nghỉ ngơi đúng không? – Ông lâm nói.
- Nhưng con thích khung cảnh ở đây. Ở Sài Gòn làm gì có trăng đẹp như thế này!
- Đừng có cải lời mẹ! – Bà lâm nói – Thôi bây giờ con đi với ba lên dạo phố Buôn Mê cho thoải mái rồi ngày mai về Sài Gòn nhá!
- Không trời tối rồi! Dân thành phố mà thèm đi dạo phố chẳng khác gì dân mổ heo mà thèm thịt heo. Để con ra ngoài chuồng bò…
- Ôi chời..bây giờ nó nói cái gì chẳng ra cái gì nữa. – Bà Lâm nói
- Chứ sao! – Duy nói – Con xem vì sao ở đó có một con bò đi ra…
- Thôi thôi mẹ xin con!
- Mẹ yên tâm đi con không sao đâu!
- Mẹ biết con không sao nhưng..con nên đi chơi với ba!
Duy nhìn ông Lâm và nói vui:
- Ba dám đi với con đêm nay lên khu nhà mồ đó gặp ma không?
Bà Lâm hốt hoảng:
- Ôi chời ơi nó điên thật rồi ông ơi!
Nghe mẹ nói thế Duy bực bội:
- Điên đâu mà điên!
- Vậy chứ có cái thằng điên nào công nhận mình điên không? – Bà Lâm cũng bực tức quát lên
Duy đứng dậy đi ra khỏi phòng và nói lẩm bẩm như nói với chính mình: “ Lớn rồi chứ còn nhỏ dại gì mà đi đâu cũng phải theo ý của cha mẹ…”
Bà ngoại thấy Duy cứ lẩm bẩm điều gì trong miệng liền nói nhỏ với bà Lâm:
- Nó cứ đọc đọc cái gì trong miệng.
- Thôi mẹ ơi con rầu lắm rồi đừng nói nữa! Tự nhiên khi không lên đây để bị ma ám. – Bà lâm bực bội

Duy ra ngoài sân ngồi. Cái chuồng bò lại đập vào mắt Duy. Duy nghĩ chẳng lẽ mắt mình bị quáng gà. Rõ ràng là có một con bò đi ra từ đây kia mà. Và Duy chắc chắn rằng điều này có sự dẫn dắt của H Nhiêu. Lúc này Duy hoàn toàn tin có một thế giới siêu hình cùng tồn tại song song với cái thế giới hữu hình. Điều mà trước đây Duy cho rằng huyễn hoặc cuồng tín và chẳng còn lại gì khi thể xác tan rã. Nhưng có một điều cứ làm cho Duy băn khoăn là Duy đã cọ xác với một thân hình mềm mại một bàn tay dịu dàng thơm mát như một nguời trần tục. Sự hoài nghi không có lời đáp khiến cho hình ảnh H Nhiêu cứ ám ảnh Duy không bao giờ cạn trong tâm trí Duy. Có một sự thật đã tiềm ẩn trong lòng Duy mà chính ngay bản thân Duy cũng không hề nhận ra là dường như mỗi khi nghĩ đến H Nhiêu thì mặt mày Duy bỗng bừng lên một niềm say mê phấn chấn đến lạ lùng.

Duy nằm thao thức nên mới nghe rõ đêm của Tây Nguyên như thế nào. Tiếng côn trùng hòa điệu âm ỉ nỉ non lê thê như than thở cho số phận ngàn năm sâu bọ của mình. Tiếng ọt ẹt của rặng tre cọ mình vào nhau theo gió sau vườn nhà.Thỉnh thoảng có một vài tiếng sột soạt của những con bò con heo thức dậy cọ mình vào chuồng. Đêm ở đây thật tĩnh lặng và người dân ở đây thường ngủ sớm hơn dân Sài Gòn. Mới 8 giờ là họ đã ngủ say. Có lẽ nhà ở cách xa nhau nên họ ít tụ tập qua lại chuyện trò khi trời tối. Phần nữa là nhiều người phải lên ở lại đêm trên rẫy để giữ cà phê nên xóm làng thường vắng vẻ.

Duy đứng dậy mở cửa sổ nhìn ra ngoài sân. Một luồng trăng sáng vằng vặc ùa vào mang theo một làn gió lành lạnh khiến Duy rùng mình. Nhưng chẳng hiểu vì sao lòng Duy cứ muốn hướng về cái khu nhà mồ đó. Duy biết chắc chắn giờ này H Nhiêu sẽ hiện lên. Phần có tính phiêu lưu tò mò phần cứ thích gặp lại cái gương mặt duyên dáng khả ái của H Nhiêu thích mùi hương thơm dễ chịu và sự ân cần vuốt ve của đôi bàn tay mềm mại. Sự thôi thúc muốn gặp H Nhiêu làm cho Duy không thể kìm nén được Duy rón rén rời khỏi nhà ngoại hướng thẳng lên rừng. Duy băng nhanh theo con đường mà lúc sáng Duy đã về. Nó không còn khó khăn như lúc đi lạc loanh quanh trong rừng nữa. (còn tiếp)

[right][size=1][url=http://nguoisaigon.vn/diendan/showthread.php?p=9802]Copyright © Diễn Đàn Sài Gòn - SGVN - Posted by trungkim[/url][/size][/right]
 

 


__________________

 


trungkim

Gởi Bi!

Linh quá há! Mới vừa nhắc đã thấy xuất hiện. Dạo này sao rồi? Cứ vẫn tận tụy với con trai cưng đến quên mất minh ở đâu trên cái thế giới này hả? Vẫn dịch phim truyện cho đài truyền hình phải không? Ngày sn của Bi nằm chình ình bên blogtiéngviệt trong tiểu thuyết LÃNG MẠN ĐÔI TA của Bi mà không nhớ à! SN có gì vui không? Thường ghé blog nói chuyện cho vui nhé! dùi mặt vào chữ nghĩa quá coi chừng xí chét đấy!

BN

tktktktktktktk...!

Dạ.
Bi đây nè.
Bi vẫn lang thang vào đây mỗi ngày chứ ạ.
Có điều đọc xong Blog này rồi Bi lại lướt sang đọc Blog khác không dám để lại chút gì dù chỉ là một dấu chân nhỏ...

Oh xem ai chúc mừng Sinh Nhật của Bi vậy ta!
Cảm ơn TK thật nhiều nha!
Thiệt tình Bi cũng không nhớ vì sao TK biết được ngày SN của Bi nữa đó!

Sinh Nhật năm nay của Bi cũng thuộc vào loại số đẹp đó nha TK:
20-07-2007!
Ôi sao cái số này nó đẹp quá ta ơi! Hihihi.

Bi cảm ơn TK một lần nữa heng.
Thank you my friend. For remmbering my birthday.
Bi

trungkim

CHÚC MỪNG SINH NHẬT!

Nhân đọc lại những cảm nhận của Bi ( dịch giả Nguyễn thị Bích Nga ) ở trên thì chợt nhớ đến ngày mai - 20 tháng 7 - là ngày sinh nhật của BN. Chúc sinh nhật Bi tràn đầy niềm vui và hạnh phúc! tk còn nhớ ngày sinh của mình chẳng có ai biết cả ngay cả chính mình còn không nhớ. Thế mà chẳng biết Bi lục tìm ở đâu trên mạng rồi chúc mừng mình khiến mình rất vui và ngạc nhiên vô cùng. tk rất cám ơn Bi và mặc dù cảm nhận này chẳng biết Bi có đọc không nhưng mình chắc chắn hằng ngày Bi vẫn lướt web và có thể vẫn thường ghé thăm blog của tk mà không viết cảm nhận thôi. Chúc mừng sinh nhật Bi một lần nữa! Thân mến!

trungkim

Cảm nhận về YÊU MA.

Cảm nhận từ: hoangnguyen6889 [Thành viên] Email · Thay đổi
Chào anh Trung Kim
Vào độ rồi nhé chuyện ma mà sao toàn tình tiết ly kỳ qúa... cẩn thận ma theo đó nghe anh. Chị PP nói cũng đúng đó ... nhát nhút qúa hay bị ma dọa lắm đấy.... kỳ tới anh phải viết về Ma K. Đam San một mình tung hoành trong sào huyệt của qủy dữ để cứu người tình ra khỏi bể khổ nhé.... thấy hình bóng người tình của anh đẹp lộng lẫy qúa... ( mắt như hai hồ thu hun hút thẳm sâu... không biết bao gã từng vô tình mon men tới bờ và ... mất tích luôn trong đáy hồ sâu thẳm đó... mà chẳng thấy ngày về...
( Lâu qúa mới ghé thăm anh vui một chút cùng anh... )
Xem toàn bài 20/03/2007 @ 07:52
Cảm nhận từ: Phương Phương [Thành viên] Email · Thay đổi
PP đang chờ "yêu ma " tiếp đấy Trung Kim ơi !và bài hát ĐAMSAN của PP nữa đang chờ TK thể hiện ... TK không nhút nhát nữa mà !
Xem toàn bài 20/03/2007 @ 09:27
Cảm nhận từ: hoangnguyen6889 [Thành viên] Email · Thay đổi
Chào anh Trung Kim
Kiểu này ma có chạy ... đằng trời... thôi làm đại đi anh !
Ghé thăm anh xạo vài câu cho đời thọ thêm mấy tuổi.
Xem toàn bài 21/03/2007 @ 07:52
Cảm nhận từ: trungkim [Thành viên] Email · Thay đổi
Chào các bạn!
Chuyện chỉ mới bắt đầu chương 1. Chuyện có nhiều tình tiết bởi vì nó là tiểu thuyết mà! Không phải tự nhiên mình phổ DAM SAN của PP mà chẳng có ý nghĩa gì đâu! Ca khúc thơ DAM SAN này là cái hồn của tiểu thuyết YEU MA đấy. Các bạn đọc sẽ rõ. Thân mến!
Xem toàn bài 22/03/2007 @ 11:32
Cảm nhận từ: Phương Phương [Thành viên] Email · Thay đổi
Cảm ơn Trung Kim nhé ! PP cũng đang chờ xem chàng Đamsan của mình trong "yêu ma " thế nào ? Nhưng mà không hiểu tại sao ... cái từ "ma" cứ làm cho PP sợ ...Trung Kim ạ !
Xem toàn bài 22/03/2007 @ 13:07

trungkim

Cảm nhận về YÊU MA.

Cảm nhận từ: Phương Phương [Thành viên] Email · Thay đổi
Còn Duy thì tâm hồn bay bỗng với hình tượng một cô gái trắng trong dịu dàng một cảm giác nồng nàn thích thú một nụ hôn lén lút bất ngờ và táo bạo làm xao động tim gan bất cứ ai. Duy nghĩ ở trần gian chắc không có ai có một vẻ đẹp thanh thoát quyến rũ và nồng nhiệt như H. Nhiêu đâu. Và bởi vì nghĩ thế nên Duy càng khao khát gặp cái hồn ma này nữa.

Trung Kim mà tả con ma tuyệt thế này thì ối chàng ở blogtiengviet này "bay" lên Đắclak đấy ...cẩn thận kẻo anh chàng Duy lại mất người yêu ...
Xem toàn bài 15/03/2007 @ 12:51
Cảm nhận từ: trungkim [Thành viên] Email · Thay đổi
Đố ai chinh phục được hồn ma tuyệt vời này của Duy. Bởi chàng Duy này cũng hấp dẫn đâu kém gì ai ( của hiếm có một không hai nên hồn ma có lãng mạn đến đâu thì thấy ai cũng không bằng Duy của mình ). Vả lại kì tới Duy đã đóng dấu hồn ma rồi nên đi đâu cũng không sợ..lạc. Hìhì...
Xem toàn bài 15/03/2007 @ 18:24
Cảm nhận từ: Phương Phương [Thành viên] Email · Thay đổi
Đố ai chinh phục được hồn ma tuyệt vời này của Duy. Bởi chàng Duy này cũng hấp dẫn đâu kém gì ai ( của hiếm có một không hai nên hồn ma có lãng mạn đến đâu thì thấy ai cũng không bằng Duy của mình

Trung Kim ơi ! Hay đấy ! Đây có phải là câu trả lời rất tự tin của TK phải không ? Chả lẽ TK lại là một anh chàng "nhút nhát" như mọi người nghĩ sao ? Hì... hì ... tính cách nhân vật có lẽ bắt đầu hé lộ ....
Xem toàn bài 15/03/2007 @ 18:31
Cảm nhận từ: trungkim [Thành viên] Email · Thay đổi
Chưa đến lúc chứ không phải nhút nhác. Đúng đấy tính cách nhân vật bắt đầu hé..lộ chứ không thiên hạ..chê nhút nhát quá!
Xem toàn bài 15/03/2007 @ 18:52
Cảm nhận từ: Phương Phương [Thành viên] Email · Thay đổi
Hì ... hì vừa hồi hộp ... vừa ...sợ đấy
Xem toàn bài 15/03/2007 @ 19:08
Cảm nhận từ: Huỳnh Mai [Thành viên] Email · Thay đổi
Em xem truyện "Yêu Ma" của anh không bỏ sót kỳ nào nhưng chỉ dám xem lúc 12 giờ... trưa thôi vì anh đã dặn mọi người là không nên xem lúc 12 giờ đêm mà.

Em đang chờ xem phần tiếp theo đây. Cảm ơn anh nhé.

Huỳnh Mai
Xem toàn bài 17/03/2007 @ 11:47
Cảm nhận từ: trungkim [Thành viên] Email · Thay đổi
Cám ơn PP & HM!

PP thì hồi hộp còn HM thì không dám đọc lúc nửa đêm. kì tới thì sẽ thấy con ma rất dễ...( thôi không nói nữa mất hay cứ đọc sẽ biết )
Xem toàn bài 18/03/2007 @ 00:16
Cảm nhận từ: Tương Tư Thảo [Khách] Email · Thay đổi

Huynh Trung Kim à.
Huynh cũng khéo léo tiếp thị ghê há.
Trong Blog thì tiếp thị "con ma... dễ thương".
Ngoài đời thì tiếp thị "anh chàng tui cũng... dễ thương lắm nè".
Chết man! Phen này hai tỷ Phương Phương và Huỳnh Mai sẽ bị huynh Trung Kim theo ám từ 12g trưa đến 12g đêm luôn.
Ha ha ha!
Xem toàn bài 18/03/2007 @ 12:31
Cảm nhận từ: witty [Thành viên] Email · Thay đổi
không đâu anh chàng xe ôm này chỉ ám Bi thôi không ám PPSG và HM được đâu :-)) cuối tuần vui vẻ nha anh TKim.
Xem toàn bài 18/03/2007 @ 17:04

trungkim

Cảm nhận về YÊU MA.

Cảm nhận từ: Phương Phương [Thành viên] Email · Thay đổi
Cứ cái đà này thì anh chàng Duy chắc chắn bị ba mẹ"lôi cổ"về Saigon thôi Trung Kim nhỉ !đang hồi hộp đấy ...Cảm ơn Trung Kim !
Xem toàn bài 12/03/2007 @ 19:11
Cảm nhận từ: trungkim [Thành viên] Email · Thay đổi
Đúng thế! Duy sẽ bị lôi cổ về Sài Gòn! Cám ơn PP!
Xem toàn bài 13/03/2007 @ 11:22
Cảm nhận từ: Phương Phương [Thành viên] Email · Thay đổi
Về Saigon thì hết chuyện ư ? Theo PP nghĩ thì ma lực của cái "con ma " kia sẽ kéo Duy trở lại ... và ... để Trung Kim xử lý tiếp nhé !
Xem toàn bài 13/03/2007 @ 11:42
Cảm nhận từ: trungkim [Thành viên] Email · Thay đổi
đúng là ma lực của con ma kia...Nhưng cũng sẽ bị về Sai Gon và mọi chuyện rối rắm xung đột và những điều muốn nói sẽ bắt đầu từ đây. Mến!
Xem toàn bài 13/03/2007 @ 19:27

trungkim

Cảm nhận về YÊU MA.

Cảm nhận từ: Phương Phương [Thành viên] Email · Thay đổi
PP có cảm giác là Duy thực sự đã bị con ma xinh đẹp kia quyến rũ rồi ... Trung Kim nhỉ ?
Xem toàn bài 08/03/2007 @ 11:02
Cảm nhận từ: trungkim [Thành viên] Email · Thay đổi
Đúng vậy! Duy đã bị cô gái ma kia hớp hồn rồi. Nhưng chuyện còn dài nếu PP có đủ kiên nhẩn để dọc hết thì se thấy tiẻu thuyết này có thể lấy ca khúc bài thơ DAMSAN làm nhạc nền được. Vì ý tứ nó giống nhau. Chàng Duy đến với H. Nhiêu như là một món quà bù đắp nỗi đơn độc của H. Nhiêu...
Thân mến!
Xem toàn bài 09/03/2007 @ 09:00
Cảm nhận từ: Phương Phương [Thành viên] Email · Thay đổi
@ Trung Kim !

Thú vị đấy ! nhưng bài thơ Đamsan của PP lại làm nhạc nền cho Yêu ma ư ? PP thấy sờ sợ ... làm sao ấy ... nhát chết mà !
Xem toàn bài 09/03/2007 @ 15:54
Cảm nhận từ: trungkim [Thành viên] Email · Thay đổi
Hì hì...Đã nói nếu co kiên nhẩn mà đọc hết đi thì sẽ biết YÊU MA hay không. Mình cũng không biết mình có đủ kiên nhẩn để post tiếp hay không khi thấy ít người đọc quá! Thân mến!
Xem toàn bài 09/03/2007 @ 18:17
Cảm nhận từ: Phương Phương [Thành viên] Email · Thay đổi
Nếu Trung Kim không đủ kiên nhẫn post cả tiểu thuyết thì cứ post chương nào "rùng rợn" nhất ấy ... hì hì ! Dù sợ... nhưng PP sẽ đọc .
Xem toàn bài 09/03/2007 @ 18:29
Cảm nhận từ: hoangnguyen6889 [Thành viên] Email · Thay đổi
Kính chào anh Trung Kim
Nhân ngày phụ nữ vùng lên thấy mình qúa yếu ... nên tôi định xin phép anh cho phép được đưa blog của anh vào phần kết nghĩa trong blog của tôi được không anh ? nếu được xin anh cho mình biết nhé cảm ơn anh...
Xem toàn bài 10/03/2007 @ 04:51
Cảm nhận từ: Nguyễn Lâm Cúc [Khách] Email · Thay đổi
Anh TrungKim:
Nửa đêm Duy nhớ nàng Duy đi tìm nàng. Chỉ tội những người già lo lắng quá đi thôi. Đoạn này anh Trung Kim hành tội các cụ quá. Hi hi
Xem toàn bài 10/03/2007 @ 08:22
Cảm nhận từ: trungkim [Thành viên] Email · Thay đổi
@ hoangnguyen!
Anh hoangnguyen có thiện ý như vậy thì tốt quá! cám ơn anh!

@ NLC!
LC nói đúng quá! Đọan sắp tới là thế đấy!
LC ơi sao Bi lại như thế?
Xem toàn bài 10/03/2007 @ 20:34

trungkim

Cảm nhận về YÊU MA.

Cảm nhận từ: Phương Phương [Thành viên] Email · Thay đổi
Trung Kim ơi ! Hai trang này chưa ... sợ lắm ... bạn post tiếp nhé !Cảm ơn bạn rất nhiều nhưng mà bạn đừng làm cho mình đọc xong tiểu thuyết Yêu ma của bạn rồi sợ không dám lên Tây Nguyên nữa nhé ! Tây Nguyên quyến rũ lạ kỳ ...
Xem toàn bài 03/03/2007 @ 13:58
Cảm nhận từ: Nguyễn Lâm Cúc [Khách] Email · Thay đổi
Anh TrungKim:

Tây Nguyên với những tượng nhà mồ rất độc đáo. Anh TrungKim có vẻ gắn bó với TayNguyen ha?
Ma của anh TK không những đẹp mà còn đáng yêu nữa lạ thật!
Xem toàn bài 03/03/2007 @ 22:04
Cảm nhận từ: trungkim [Thành viên] Email · Thay đổi
Xin cám ơn cac bạn! Bận việc như các bạn mà cũng bỏ thì giờ để đọc tiểu thuyết này thì không biết lấy gì để trả ơn đây. Không biết đọc vì tình cảm hay vì lí trí đây! Nếu đọc vì lí trí thì may ra tk mới co hứng thú "phóng lao thì phải theo lao" thôi! Nhưng dù gì đi nữa thì cũng cám ơn cac bạn nhiều!
Xem toàn bài 04/03/2007 @ 11:44

trungkim

Cảm nhận về YÊU MA.

Cảm nhận từ: Phương Phương [Thành viên] Email · Thay đổi
Trung Kim ơi ! Mở trang của TK để theo dõi tiếp Yêu ma … nhưng lại bất ngờ và thú vị khi bạn dẫn lời ca khúc Đamsan của mình :
Cảm ơn bạn đã giữ lại toàn bộ những gì mà PP muốn thể hiện … mình chỉ xin chỉnh một chút thôi Trung Kim nhé :
Nhưng anh là sẽ một chàng ĐamSan

Trung Kim có thể sửa là : “nhưng anh sẽ là một chàng Đamsan ” sẽ rõ nghĩa hơn . Còn lại những gì bạn viết trong ca khúc đều ổn ca từ mạnh mẽ dứt khoát nhưng cũng rất … Đamsan (nồng nàn) Trung Kim nhỉ ? Ai chẳng ước ao có một chàng Đamsan như thế trong cuộc đời mình : đa tình - quyến rũ và chia sẻ … nhưng với Đamsan thế này người nào giữ được cũng phải “dũng cảm “ lắm phải không bạn .Hy vọng sẽ được nghe bản nhạc trong một ngày đẹp trời gần nhất …

Trung Kim biết không ? Khi còn là sinh viên PP luôn mơ mộng về một phố núi như thế này :

Em lại mơ Thành phố của chúng mình
Đơn độc giữa bốn bề là dáng núi
Thành phố thân yêu ! những ngày hè ngắn ngủi
Cái lạnh thật nhiều của mùa đông em yêu

Mình sẽ bên nhau mỗi sớm mỗi chiều
Trời lạnh lắm nhưng lòng ta nồng ấm
Em sẽ viết lại một thời hoa mộng
Anh sẽ là Lửa đỏ mỗi chiều đông …

(Trích Nhớ một thời hoa đỏ - Tập thơ Ngày xưa ơi ! –PP )

Như một niềm đam mê vô tình … mình luôn muốn tìm về phố núi … quả thật mỗi chuyến đi luôn đầy ma lực và hấp dẫn Trung Kim ạ .Mình vẫn chờ “Yêu ma” của bạn …Mình đã từng tham dự một lễ”bỏ mả” của người Tây Nguyên ở bản Đôn .Mình thấy họ có những điều “tiến bộ” hơn người Kinh mình .Sau ba năm họ làm một lễ bỏ mả cho người thân rất long long .Đêm cuối cùng cả gia đình người mất quây quần bên ngôi mộ như Trung Kim miêu tả để hát hò … nói chuyện lần cuối với người đã mất và làm một cái lễ … thế là từ ngày mai trong trái tim người còn sống sẽ không còn hình bóng của người chết nữa … họ vui vẻ an tâm rằng người thân của họ đã được đầu thai và họ sẽ không còn quan tâm gì đến ngôi mộ này coi như không có trong đời … PP cứ nghĩ ngợi mãi : giá như mình cũng nhẹ nhàng như họ … quên được như họ thì thanh thản và hạnh phúc biết bao !

Xem toàn bài 02/03/2007 @ 10:29
Cảm nhận từ: trungkim [Thành viên] Email · Thay đổi
Bài tho hay lắm! Những câu tho nay hình như mình co đọc ở đâu đó của PP trên mạng rồi nhung mìng không nhớ ở blog nào.

Về DAMSAN mình gõ lộn chữ đó mà! SẼ LÀ chứ ai lại LÀ SẼ.

Chà! PP hiểu rõ tục lệ của nguời DT ÊĐÊ nhiều há. Cứ đọc xem YEU MA nói gì nha! Tiểu thuyết này không đơn giản là chuyện ma đâu. Chỉ sợ không co kiên nhẩn đọc hết mà thôi. Vì bay giờ người ta không co thời gian để đọc PP ạ! Thân mến!
Xem toàn bài 03/03/2007 @ 09:36

trungkim

Cảm nhận về YÊU MA.

Cảm nhận từ: trungkim [Thành viên] Email · Thay đổi

Đây là một tác phẩm hoang đường ảo tưởng và nhát ma. Bởi vậy không nên đọc một mình giữa đêm khuya.

------Xin chân thành cám ơn các bạn!---------------
Xem toàn bài 01/03/2007 @ 13:29
Cảm nhận từ: Phương Phương [Thành viên] Email · Thay đổi
TRung KIm ơi ! Trưa nay không ăn không ngủ để đọc câu chuyện ma của bạn ... hồi hộp và sợ hãi gần giống nhân vật Duy luôn ...nhưng phần kết thì lại ngạc nhiên quá ! Nếu gặp một con ma dễ thương như thế thì cũng là điều thú vị của các bác đàn ông nhỉ ? Trung Kim có thích gặp một con ma như thế không ? PP thì vẫn sợ ... cứ như Liêu trai ấy ... bạn post tiếp nhé để PP xem những gì sẽ xảy ra ... BMT rất quyến rũ ... tất cả những gì bạn tả PP đã gặp bạn thật tài Trung KIm ạ !
Xem toàn bài 01/03/2007 @ 13:34
Cảm nhận từ: trungkim [Thành viên] Email · Thay đổi
Đã sợ ma rồi mà còn nhịn ăn nhịn uống để đọc chuyện ma nữa thì có ngày đứng tim luôn. Chưa đâu chuyện còn dài mình sợ người ta thấy dài quá ngán không đọc thôi chứ nó đã có sẵn trong computer rồi. Chỉ cần biên tập lại một chút là post thôi! Mình post tiểu thuyết này cũng ngầm nhắn rằng: Ca khúc ĐamSan mình phổ theo âm hưởng ROCK - Tây Nguyên đấy! Khó nghe khó hát và lạ kì đấy! Nhưng như thế mới là..lạ mới là rừng rú phải không PP? Thôi luôn tiện mình dẫn lời ca khúc lên đây xem PP có ý kiến gì không nha!

Anh chẳng oai hùng như Từ Hải đâu
Nhưng anh là sẽ một chàng ĐamSan
Một chàng ĐamSan quyến rủ đa tình
Một chàng DAMSAN quyến rủ đa tình

Ta đã đi qua những tình lận đận
Để cho bây giờ làm quà tặng anh
Có giọt buồn nào đôi mắt long lanh
Đừng khóc nữa em! Đừng khóc nữa em!

Lời anh nói đó! Em có tin không?
Tạo hóa sinh ta cho ta có nhau
Em dịu dàng thế đâu mãi buồn đau

Mà anh mang đến (ớ) trái tim nồng nàn
Đêm đêm em về (ớ) không còn đơn độc
Nước mắt đâu còn (ơ) trong những giấc mơ
Cho cuối con đường (ơ) không còn bơ vơ

Anh kịp đến em trong thời giông bão
Hởi sóng gió ơi! Có làm ai chao đảo
Anh
Chàng DAMSAN đa tình
Tạo hóa tặng cho em!

* Có ý kiến gì thì nói để phối nhạc nha! Thân mến!
Xem toàn bài 01/03/2007 @ 17:53
Cảm nhận từ: Bi [Khách] Email · Thay đổi

TK ơi.
Là Bi đây ạ.
Bi vừa đọc xong truyện ma ghê rợn của TK rồi... Chèn ơi để Bi trích lại vài chi tiết TK miêu tả "con ma" của TK nha...
"... đôi mắt mộng mị… cặp chân mày không thưa cũng không nhiều mà lại hơ hớ chân tơ đen tuyền cong đều và vuốt dài tới đuôi mắt khơi gợi chút nhục cảm… chúm chím vành môi đỏ mọng… khuôn mặt thon gọn trắng mịn… Sự mềm mại của cơ thể và sự ấm áp của bộ ngực… hôn một cái vào môi Duy…"
Nếu quả "con ma" của TK xinh đẹp đúng với những gì mà TK miêu tả thì Bi chắc chắn một nửa thế giới này đều muốn đi theo TK lên Daklak để gặp "con ma" đó...
Và phải gặp một mình vào giữa đêm khuya thì mới... đã!
Bi nói đúng hông TK ơi?

Xem toàn bài 01/03/2007 @ 19:59