Tiểu Thuyết: YÊU MA - Chương I: Con ma dễ thương - kì 2

 Tiểu Thuyết: YÊU con MA
 - Chương I: Con ma dễ thương - kì 2

   Bà Lâm tỉnh giấc rồi nằm trằn trọc lo âu. Vợ chồng bà rất tự hào và hy vọng vào Duy. Bởi Duy là một đứa thông minh và hiếu học. Trước khi có Duy bà đã đi cầu khẩn không biết bao nhiêu thầy bà. Đông tây y cũng có mà thầy bùa cô ngải cũng có. Rốt cuộc bà Mào chữa bùa cho bà mới bầu ra Duy. Bởi thế bà rất tin vào bùa ngải của bà Mào. Ông Lâm thì chẳng tin vào điều đó nhưng bản chất hiền từ nên cũng nghe theo. Vã lại bà Lâm có bầu là sự thật mặc dù chẳng biết nhờ thuốc hay nhờ bùa ngải nhưng như vậy là đủ để cho ông vui mừng rồi.
  
 

Nghĩ đến bà Mào bà Lâm ngồi bật dậy với nét mặt hớn hở. Bà thấy đã có cách chữa trị cho Duy rồi. Bà rón rén qua phòng của Duy để xem Duy thế nào.
- Ôi nó đi đâu rồi! – Bà Lâm thốt lên
Bà đi nhanh khắp vườn nhà mà cũng chẳng thấy Duy đâu liền thức mọi người dậy.
- Ở Sài Gòn thì còn biết đi đây đi đó vào giờ này chứ ở đây thì chỉ có lên rừng lên rẫy chứ biết đi đâu! – Ông ngoại Duy nói.
- Anh Duy bị con ma đó dụ lên nhà mồ rồi!
Câu nói bá trúng bá phát của bé Chim đã làm cho mọi người hốt hoảng và công nhận là hợp lí.
Bà Lâm rơm rớm nước mắt nói với mẹ mình:
- Con nghĩ là nên đến nhờ bà Mào đi cùng với mình lên khu nhà mồ.
Bà ngoại nghe nói thế thì cũng sực nhớ đến công của bà Mào trước đây liền gật đầu tán thành:
- Chắc phải nhờ bà ấy mới mong ma quỉ nó sợ!


Thế là trong lúc ông ngoại và ông Lâm soạn đèn pin dao rựa…thì bà Lâm và bà ngoại tìm đến cậy nhờ bà Mào.

Không còn hoảng sợ như lúc đầu nữa nhưng Duy cũng đứng phía ngoài khu nhà mồ quan sát nghe ngóng. Lúc này trăng đã chênh vênh giữa bầu trời trong xanh. Ánh trăng chiếu sáng khu nhà mồ cho Duy thấy mọi vật cũng y như tối hôm qua. Ngôi nhà mồ nơi có H Nhiêu xuất hiện thì im ắng lạnh lùng. Đống củi mà H Nhiêu nhen nhúm để sưởi ấm và rửa vết thương cho Duy chỉ còn một đống tro tàn. Duy mon men vào đến bậc thang trước ngôi nhà mồ dưới hành lang mà tối hôm qua H Nhiêu vừa hát vừa múa. Đứng nghe ngóng một hồi thấy ngôi nhà mồ chẳng có động tĩnh gì Duy bước lên bậc thang và ghé mắt vào trong ngôi nhà mồ. Ngôi nhà mồ tối tăm tanh lạnh. Duy khẽ rùng mình rồi vội bước xuống đi tới đống tro tàn và ngồi xuống như chờ đợi sự xuất hiện của H Nhiêu. Chờ cũng chẳng được bao lâu thì Duy chợt bật cười về sự ngớ ngẩn điên rồ của mình và chẳng hiểu điều gì thôi thúc mình giữa đêm khuya đi lên đây để chờ đợi một bóng ma. Nghe thì thấy phi lí nhưng nó đã xãy ra thật sự đối với một người chẳng tin vào một điều gì huyễn hoặc như Duy. Duy đứng dậy và định bước ra khỏi khu nhà mồ thì một làn gió mang theo mùi thơm dịu dàng mà khiến cho Duy có cảm giác hưng phấn dễ chịu tối hôm trước thoảng qua. Duy nhìn lại ngôi nhà mồ nơi có H Nhiêu đã từng xuất hiện. Bỗng trong ngôi nhà mồ có ánh đèn sáng lên một chút rồi tắt. Toàn thân Duy chợt nổi gai ốc. Đáng ra Duy tự mình phiêu lưu mạo hiễm đến đây thì chẳng sợ điều gì mới đúng. Đằng này Duy lại thấy tim mình đập thình thịch và lo sợ cái điều mà mình mong muốn xãy ra. Duy nửa muốn tiến tới ngôi nhà mồ nửa muốn thối lui về. Trong ngôi nhà mồ lại có ánh đền sáng lên và lần này thì không tắt nửa. Đang lừng khừng chưa biết phải thế nào thì mùi hương thơm nhẹ nhàng ấy lại thoảng đến làm cho Duy ngây ngất. Và mùi hương thơm làm cho Duy hướng bước tới ngôi nhà mồ. Vừa định bước lên bật thang thì một cái bóng từ trong nhà mồ bỗng lao ra. Duy giật mình nhưng cái bóng cũng khựng lại khi thấy Duy. Cái bóng chính là H Nhiêu. Duy chưa kịp nói gì thì H Nhiêu đã lên tiếng khi nhìn thấy vết thương đã được băng bó trên đầu Duy

- A.. anh là người tối hôm qua đây mà!
Duy gật đầu mà miệng cứ ú ớ. Ú ớ bởi xuất hiện trước mặt Duy là cái cô gái ma đầy quyến rũ của ngày hôm qua khiến cho Duy thao thức nghĩ ngợi. H Nhiêu khẽ cuời dịu dàng khiến Duy mạnh dạn.
- Mình đến để cám ơn ..H Nhiêu!
- Ủa..sao anh biết tên H nhiêu chớ? Mà sao anh đã biết H Nhiêu làm gì cho anh chớ?
Nói đến đây H nhiêu bỗng thên thùng cúi mặt. Có lẽ cô chợt nhớ đến nụ hôn mà cô đã bạo dạn thực hiện khi Duy đang mê man. H Nhiêu liếc ánh mắt tinh quái thông minh nhìn Duy một cái rồi thẹn thùng quay mặt đi. Cô nhận ra Duy cũng đang lúng túng.
- Anh thật sự tỉnh lại từ lúc nào chơ? Hay anh chẳng bất tỉnh gì?
-Tôi chỉ bất tỉnh một nửa.
- Một nửa thời gian còn lại sao anh không thức dậy…
- Nhờ vậy tôi mới biết…
- Biết gì chớ? – H nhiêu lại quay mắt đi để giấu nét ngượng ngùng.
- Biết..H nhiêu rất tốt với mình
H nhiêu lúng túng:
- Nhưng..như thế là không tốt không trung thực đâu! Người dân tộc Êđê không thích vậy đâu!
- Vâng..cho mình xin lỗi..
H. nhiêu gật đầu cười tươi nói:
- Cái vết thương đã hết đau rồi chớ?
Duy gật đầu. H Nhiêu nói tiếp:
- Có phải anh giữ một rẫy cà phê nào gần đây?
H nhiêu tưởng Duy là nông dân địa phương đang ở lại canh giữ trong một rẫy cà phê nào gần đó.
- Không mình không canh giữ rẫy nào cả. Mình cũng chẳng phải người ở một địa phương nào gần đây. Mình từ Sài gòn lên.
- Ồ..Sao đang đêm lại ở trong rừng chớ? Hay anh đang làm một công việc gì đó có liên quan đến rừng?
- Cũng không luôn.
H nhiêu bật cười rồi nói:
- Thôi chịu..Anh nói đi! À nhưng anh tên gì chớ!
- Duy!
Bỗng có ánh đèn pin quét qua lại và nhiều tiếng nói từ xa khiến H Nhiêu hốt hoảng.
- Thôi H Nhiêu đi đây! Tối mai anh có đến đây nữa chớ?
Duy chưa kịp hiểu gì thì H nhiêu đã chạy nhanh vào ngôi nhà mồ. Nhìn ra nhóm người đang đi đến và Duy nhận ra gia đình mình. Tuy vậy Duy cũng vội bước nhanh lên bậc thang và chay nhanh vào trong ngôi nhà mồ để xem H Nhiêu còn ở đó không? Nhưng H Nhiêu đã biến mất rồi. Duy bước nhanh xuống ngôi nhà mồ và đi ra nơi có gia đình mình đang nhốn nháo nhìn vào tìm mình.
- Mọi người đi đâu vậy? – Duy nói với giọng bực bội
Ông bà Lâm nghe tiếng Duy liền chạy nhanh vào. Bà Lâm thốt lên:
- Con đây rồi!
- Ba mẹ đi đâu trên này?
- Đi tìm con chứ đi đâu!
- Tìm con mà làm gì?
- Cái thằng này.. – Ông Lâm bực tức.
Bà Lâm nháy mắt ra hiệu cho Ông lâm đừng quát mắng gì làm phật lòng Duy.
- Con ma đêm qua cháu gặp ở đâu? Bà Mào hỏi.
Duy vô tình liếc mắt lên ngôi nhà mồ của H Nhiêu khi nghe bà Mào hỏi. Thế là ai cũng ngầm hiểu con ma đã ám Duy xuất hiện từ đây. Bà Mào đi nhanh tới trước ngôi nhà mồ mắt nhìn láu liên chung quanh nhưng không dám bước lên bậc thang ngôi nhà mồ. Sau một hồi chẳng biết làm gì nhưng bà biết mình cần phải làm một điều gì để nguời khác tin mình có khả năng trừ tà diệt ma. Thế là bà rút cái khăn tay trong người bà ra rồi vẽ những chữ gì trong không khí và phất phất nhiều cái về hướng ngôi nhà mồ như hăm dọa trừ khử. Thực hiện những động tác kì quái đó xong bà đến bốc một nắm đất dưới bật thang ngôi nhà mồ cho vào cái khăn rồi gói lại cất vào túi xách. Những động tác của bà Mào làm cho bà Lâm rất sùng bái và tin tưởng. Nhưng ông Lâm thì chẳng có biểu hiện gì. Ông cầm tay Duy và nói khẽ:
- Về con!
Duy liếc nhìn lên ngôi nhà mồ một cái rồi lặng lẽ đi theo ông Lâm.
- Ba không hiểu điều gì cuốn hút con lên đây! – Ông Lâm nói
Duy chẳng biết trả lời như thế nào nên lặng thinh. Một lúc sau bà Lâm bà Mào và ông ngoại cũng về theo. Bà Mào cho rằng Duy đã bị ma ám nặng rồi nên phải để cho bà trừ khử cái hồn ma ở trong người Duy ra.

- Ngày mai đưa cháu đến nhà tôi – bà Mào nói
- Tôi định ngày mai đưa cháu về Sài Gòn.
- Không được đâu! Càng ngày càng nặng hơn đấy! Để tôi đuổi nó ra cho sạch rồi về. Có nhiều người để nặng quá rồi không trừ được nữa.
Bà Lâm gật đầu:
- Chắc phải vậy thôi! Trăm sự nhờ bà chứ biết sao giờ.


Họ về đến nhà thì đã quá nửa đêm. Không chỉ có Duy là người thao thức trằn trọc suy nghĩ mà cả ông bà Lâm và ông bà ngoại cũng không thể ngủ được. Ông bà Lâm và ông bà ngoại Duy thì phiền muộn lo lắng đến não ruột về tình trạng của Duy. Còn Duy thì tâm hồn bay bỗng với hình tượng một cô gái trắng trong dịu dàng một cảm giác nồng nàn thích thú một nụ hôn lén lút bất ngờ và táo bạo làm xao động tim gan bất cứ ai. Duy nghĩ ở trần gian chắc không có ai có một vẻ đẹp thanh thoát quyến rũ và nồng nhiệt như H Nhiêu đâu. Và bởi vì nghĩ thế nên Duy càng khao khát gặp cái hồn ma này nữa.


Sáng hôm sau Ông Lâm tỏ vẻ buồn bực khi không thể thuyết phục được bà Lâm và Duy về Sài Gòn nên lặng lẽ đón xe về một mình. Ý định của bà Lâm thì đã rõ. Còn Duy thì càng muốn ở lại để mong gặp H nhiêu.


Sau khi ông Lâm đi rồi bà Lâm kêu Duy đi với bà qua nhà bà Mào.
- Nghe lời mẹ đi con đừng hỏi gì cả!
- Nhưng.. con chẳng có bị gì đâu nha!
- Sao con biết con không bị gì? Không bị gì thì ở lại đây làm gì! Qua cho bà Mào đuổi tà ma ám muội trong người con ra. Bà ấy cũng hay lắm! Nhờ bà làm phép cho mà có con đấy!
- Chậc..con không thể nào hiểu nổi mẹ!


Nhưng Duy chợt nghĩ đó cũng là lí do mà mẹ mình hoãn lại ngày về Sài Gòn nên thôi thì cứ đến cho bà Mào vẽ bùa vẽ ngải gì đó một chút có sao đâu mà bù lại tối mình còn có cơ hội gặp được H Nhiêu. Nghĩ đến H Nhiêu lòng dạ Duy bỗng bồn chồn phấn chấn đến lạ kì và thế là Duy chịu đi theo mẹ mình đến nhà bà Mào.

Chẳng biết bà Mào thờ ông thần bà thánh gì mà trong nhà bà dán nhiều bùa Bát quái. Chính ngay giữa bàn khách cũng có một hình bùa Bát quái lồng dưới tấm kiếng với dòng chữ “ BÁT QUÁI TIÊN THIÊN. Nhưng lá bùa Bát quái lồng dưới tấm kiếng lớn gấp bốn lần những lá bùa nhỏ dán chung quanh nhà có hình bát giác và nhiều màu sắc. Trong hình bát giác có tám hình tượng như những lá cờ xếp đều chung quanh một hình tròn. Có hai nửa đen trắng với hai chấm chia đều hình tròn bằng một đường ranh chữ S như hai con cá voi nằm trở đầu nhau. Hình tròn đen trắng được chú thích hai chữ Lưỡng Nghi. Nửa bên đen có chữ Âm và nửa bên trắng có chữ Dương. Mỗi hình tượng như lá cờ lần lượt có chữ Càn Đoài Ly Chấn ở vị trí bên Dương và Khôn Cấn Khảm Tốn ở vị trí bên Âm. Bà Mào lấy tuổi của Duy sinh năm 1984 trừ 3 chia cho 60 rồi lấy số dư còn 1 này nhẩm tính trên đầu ngón tay một lúc và nói:
- Cháu sinh năm Giáp tí mã số 1 hệ Can là dương mà hệ Chi cũng là dương. Như vậy CAN CHI của cháu rất mạnh về Dương. Thiên là trời Địa là đất. Trời là dương đất là âm. Con người là trung gian giữa trời đất tất nhiên con người là phải có cả âm lẫn dương. Nhưng có người thì âm thịnh dương suy. Có người thì dương thịnh âm suy. Thánh thần trên trời thì cõi dương ma quỷ dưới âm ti địa ngục thì cõi âm. Nam đây dương thịnh nên tà ma cõi âm nhất là ma nữ luôn tìm cách sát nhập để thỏa mãn những gì trước đây còn làm người chưa thực hiện được.
Bà Mào lấy một giải lụa màu đỏ định trói Duy lại nhưng Duy không chịu. Bà nói:
- Cô buộc tượng trưng cho cháu để cô đuổi tà ma trong người cháu. Không buộc vía cháu lại thì khi đuổi tà ma đi nó sẽ kéo cháu theo.
- Phải đó con! - Bà Lâm tán thành – Con đừng có ngang bướng mà chẳng tin điều gì. Có những điều con không hiểu đâu!

Duy nghĩ đúng là trước đây mình chẳng tin vào những điều gì có vẻ không thực có vẻ ma quái siêu nhiên. Nhưng rõ ràng mình đã gặp và thích một hồn ma. Chuyện H Nhiêu chăm sóc mình và đã nói chuyện với mình là có thật chứ đâu phải là chuyện trong mơ. Như thế chuyện mẹ mình và bà Mào tin có một thế giới vô hình khác thì chắc chắn là không sai. Kể cả chuyện mẹ mình và bà Mào cho rằng mình bị ma ám thì cũng có lí. Bởi chẳng hiểu vì sao chỉ mới gặp H Nhiêu một lần và tự trong thâm tâm mình biết đó là một hồn ma thế mà mình vẫn bị quyến rũ đến như thế. Đúng là mình đã bị ma ám thật rồi. Và nếu thế thì để cho người ta xua đuổi tà ma ra khỏi mình thì cũng tốt thôi. Và tâm trí mình cũng không suy tư nghĩ ngợi nhiều về một hồn ma về một điều ảo tưởng vô hình không có thực thì tốt hơn.

Bà Mào dán vào phía trước ngực và sau lưng Duy hai lá bùa Bát quái. Tay phải bà cầm cây phất trần mà bà gọi là cây Càn khôn còn tay trái cầm ba cây nhang mà bà gọi là Đất nước và lửa rồi đọc: “ Càn trời Đoài đồng Li lửa Chấn sấm “. Bà huơ huơ cây phất trần vẽ những chữ gì về hướng đông nam. Xong bà lại quay về hướng Tây bắc đọc:” Tốn gió Khảm nước Cấn núi Khôn đất “ rồi phất phất cây Càn khôn như xua đuổi tà ma về hướng Tây Bắc. Bà mở cái khăn có gói cục đất bà lấy ở ngôi nhà mồ tối hôm trước cho vào một cái lò có hình thù vuông tròn cũng như hình Bát quái rồi đem để ở hướng Tây. Xong bà vung cây phất trần Càn khôn lên và quát mấy tiếng giống như đánh cho tơi tả hồn ma vậy. Tiếp theo bà gỡ hai lá bùa Bát quái dán trên người Duy rồi đốt lấy tro ném vào người Duy.
- Xong! – Bà Mào nói sau khi vái tứ phương mấy vái. – Ngày mai tới tôi trị tiếp.
- Khoảng bao lâu mới xong? - Bà lâm nói.
- Khi nào cháu hết bị ám thì thôi. Nhưng không lâu đâu. Bùa Bát quái phải trị đủ tám quẻ. Nếu vẫn chưa đủ mạnh thì phải trị đến 64 quẻ. Cách trị tà ma của tôi được truyền lại từ ông cụ tổ nhà tôi rất linh ứng. Phải cao tay hơn tà ma thì mới trị nó được.

Bà lâm thừa biết dòng họ nhà bà Mào cũng như dòng họ nhà mình là dân di cư vào sinh sống tại xứ Tây Nguyên từ năm 1954. Trong số dân di cư tới đây có nhiều làng miền khác nhau trước đây sống ở ngoài Bắc. Bà con dòng họ nhà bà Lâm thuộc làng Nội Hà tỉnh Quảng Bình theo cha giáo xứ họ đạo vào ở dọc theo quốc lộ 14 bên này con suối H Lan. Còn dòng họ nhà bà Mào thuộc một địa phương gần biên giới Trung Quốc cũng vào ở dọc theo quốc lộ 14 nhưng bên kia con suối H Lan. Cả hai bà quen thân nhau từ khi còn học chung một trường tiểu học. Bởi cả hai rất tin vào chuyện coi bói coi tướng. Cả hai cũng rất tin vào số phận và thần linh. Tuy bà Lâm là người công giáo ( người công giáo không được mê tín dị đoan ) nhưng bà cho rằng chính kinh thánh cũng công nhận có ma quỷ và ma quỷ cũng có phép thuật chẳng thua gì thánh thần. Ma quỷ cũng xuất thân từ thánh thần mà ra nhưng phạm tội kiêu ngạo muốn mình bằng Chúa cho nên bị đày thành ma quỷ. Nếu đã tin vào Chúa và thánh thần thì tin ma quỷ cũng chẳng có gì sai. Còn bà Mào cho rằng con người ăn hiền ở lành thì chết thành thánh và ai ăn độc ở ác thì thác thành ma quỷ. Thế gian thì càng ngày càng nhiều ma quỷ mà Ông Trời thì trị không xuể nên phải nhờ đến bùa phép của các vị thần linh mà thôi.

Sau khi cùng với Duy từ nhà bà Mào về Bà lâm căn dặn Duy đừng nghĩ ngợi gì nhiều về con ma Duy đã gặp và đeo lại cho Duy sợi giây chuyền có tượng thánh giá mà khi làm bùa phép ở nhà bà Mào phải cởi ra cho bùa ngải linh ứng.
- Con mang tượng thánh giá vào cho ma quỷ nó sợ!
- Mẹ tin đủ thánh thần như vậy thì làm sao mà linh
Bà Lâm hốt hoảng cản:
- Đừng đừng xúc phạm mà thánh thần phạt cho!
- Ma ám chưa bị gì mà đã quá căng thẳng với người ám rồi.
- Giọng điệu giống y ông Lâm! – Bà Lâm bực bội nói – Sáng nay ổng cũng xổ cái giọng như vậy rồi đùng đùng bỏ về Sài Gòn đấy!
Nghe mẹ mình nói thế Duy biết ba mẹ cũng vì lo lắng cho mình mà phải xung khắc như vậy nên không muốn buồn lòng mẹ thêm nữa Duy lặng lẽ vào phòng mình nằm.

Cứ đêm xuống là hình bóng H Nhiêu lại tràn về trong đầu Duy. Từ lúc ở nhà bà Mào về đến giờ Duy cố không nghĩ đến những gì xảy ra với Duy trong mấy đêm qua và Duy thiếp ngủ đi. Những tưởng như thế là bùa phép của bà Mào đã hiệu nghiệm. Nhưng bây giờ Duy lại thấy tội nghiệp cho H Nhiêu. Duy thấy chẳng có lí do gì để mà trừ khử H Nhiêu trong lúc cô ấy chẳng làm hại gì mình trái lại còn cứu giúp mình trong lúc gặp nạn nữa. Có một điều mà Duy cảm nhận rất rõ là vì sao cứ nghĩ tới H Nhiêu là lòng dạ thôi thúc mong muốn gặp cô ta ngay chứ không phải một nỗi ghê sợ như người ta vẫn tưởng. Nói cho đúng hơn đối với Duy thì H Nhiêu hiện thân như một thiên thần mang lại niềm lạc quan thích thú hơn là một hồn ma đem đến những điều bất hạnh.
Duy vật dậy đến mở cưa sổ. Đêm nay trăng lên muộn hơn khiến cho lòng dạ Duy nôn nao. Duy tìm cây đèn pin và lẻn rời khỏi nhà băng lên rừng.

Khi Duy lên đến ngôi nhà mồ thì trăng cũng đã treo chênh chếch ở phía rừng tre lô ô. Nhìn ngôi nhà mồ nơi có H. Nhiêu xuất hiện tối tăm im lìm Duy hơi thất vọng. Nhưng Duy nghĩ H Nhiêu là hồn ma thì thế nào cũng biết mình đến cũng như đêm qua sau khi mình đến một lúc thì H Nhiêu xuất hiện. Do nghĩ thế nên Duy ngồi ngoài khu nhà mồ phía trước cây đa chờ. Bỗng từ dưới một ngôi nhà mồ bên cạnh nhà mồ của H Nhiêu có một bóng đen từ từ nhô lên. Rồi tiếp theo những ngôi nhà mồ khác cũng có vài bóng đen nhú lên nữa. Những bóng đen vận khố như những đàn ông dân tộc Ê Đê. Một trong những cái bóng đen mặc một cái áo choàng dài từ vai xuống gối như thầy pháp. Ai cũng có mang một cái xà gạt. Họ đến vây quanh ngôi nhà mồ H Nhiêu một lúc rồi đi nhanh về hướng Duy. Duy hốt hoảng bật dậy chạy xuống suối. Khi đã chạy xuống suối rồi Duy mới biết những bóng đen đó không hề đuổi theo Duy. Chưa biết nên về hay trở lại ngôi nhà mồ chờ H nhiêu thì Duy nhận ra một mùi hương thơm quen thuộc theo gió thoảng tới Duy từ phía thượng nguồn con suối. Duy mừng quá vì biết chắc rằng H Nhiêu đã xuất hiện ở đó. Thế là Duy men theo con suối lội ngược lên. Lội được một đoạn khoảng 50 mét thì con suối rộng ra sâu hơn và giữa con suối có nhiều tảng đá lớn nằm chìm hơn một nửa dưới nước. Bỗng Duy nghe như có tiếng khua nước của đôi tay chứ không phải tiếng con nuớc chảy siết va đập vào đá. Duy núp vào một lùm cây và nhìn vào hướng ấy. Một điều bất ngờ khiến tim Duy như ngộp thở. H. Nhiêu lỏa thể toàn thân lồ lộ trước mặt Duy chưa đầy mấy bước chân. Cô nằm nghiêng trên một tảng đá bằng phẳng duỗi thẳng hai chân và khoát nước lên tắm đôi gò bồng. Thân hình trắng mịn của H. Nhiêu nổi lên trong ánh trăng sáng vằng vặc như một bức tượng thạch cao khỏa thân. Duy thầm nghĩ cô ấy là người dân tộc Ê Đê sao da thịt lại trắng mịn đến thế! Biết nhìn lén như thế là thiếu lòng tự trọng nhưng chẳng hiểu sao Duy cứ muốn nhìn mà lại muốn nhìn kĩ hơn nữa. H Nhiêu say sưa tắm còn Duy thì say sưa ngắm nhìn. Chợt có tiếng nói của nhiều người đi đến gần bờ suối. H Nhiêu hốt hoảng bật dậy nhảy mấy bước nhắm hướng có Duy đang ẩn núp. Duy chưa kịp xử trí như thế nào thì đã thấy H Nhiêu đứng trước mặt. Cô gái cũng hốt hoảng há hốc miệng khi thấy Duy và liền vội đưa hai bàn tay lên úp che mặt lại. Đang bối rối vì sự việc xảy ra quá nhanh chưa biết phải làm như thế nào để đỡ ngượng ngập cho cả hai thì lại thấy H Nhiêu phản ứng ngược đời với thiên hạ. Đáng lí ra thay vì dùng tay che đậy những chỗ dễ gây tò mò cho thiên hạ nhất thì cô lại úp tay che mắt mà cứ để lồ lộ những nơi kín đáo ấy ra khiến cho Duy không biết phải độn thổ đi đâu. Nhưng chỉ một chút lúng ta lúng túng thôi là Duy đã lanh trí vội cởi liền áo sơ mi của mình ra và khoác phủ lên trên người của H. nhiêu. H Nhiêu chợt thấy một cái áo phủ lên người mình thì xích kẽ ngón tay trỏ qua một bên rồi hé mắt nhìn Duy. Và cô liền vội khép ngón tay che mắt lại khi bắt gặp ánh mắt Duy cũng đang nhìn vào mắt mình. Lúc này Duy nhận ra số người xuất hiện là mấy cái bóng đen trồi lên từ khu nhà mồ. Họ băng qua con suối rồi đi luôn. Khi nhóm người kia đi rồi thì H Nhiêu chạy nhanh về hướng bờ suối lấy áo váy mặc vào. Cũng may là số người kia không thấy áo váy của H Nhiêu để ở phía bên bờ suối phía nơi nhóm người đó đi tới. Sau khi mặc áo váy rồi H Nhiêu cười bẽn lẽn đem trả áo cho Duy.
- Sao anh như một con ma vậy chớ! Để một mình H Nhiêu là con ma thôi!
Nhìn H Nhiêu Duy nghĩ cô ta không phải là một con ma. Vì đứng trước Duy là một cô gái bằng xương bằng thịt rõ ràng chứ đâu phải là một hình tượng một ảo ảnh.
H Nhiêu rất tự nhiên nắm tay Duy kéo ra ngồi trên tảng đá mà lúc nãy cô ta nằm khỏa thân để tắm. Cô ta chỉ tay về hướng bọn người đã đi nói:
- Họ đi bắt H Nhiêu đó chớ!
- Vì sao lại bắt H Nhiêu?
- H Nhiêu là con ma mà!
- Nhưng H Nhiêu đâu có làm hại ai?
- Ừ..cũng giống như ba mẹ anh hôm qua đã cho là H Nhiêu ám hại anh vậy.
Duy giật mình vì câu chuyện của gia đình mình H Nhiêu cũng đã nghe thấy. Nhưng rồi Duy không cảm thấy ngạc nhiên nữa vì nghĩ hồn ma thì nghe được câu chuyện của gia đình mình cũng chẳng có gì là lạ.
Rất tự nhiên H Nhiêu xich sát vào Duy rồi nhìn vào vết thương trên đầu Duy hỏi:
- Anh còn đau ở đây không?
Giọng H Nhiêu nói lơ lớ nhẹ nhàng với ánh mắt nồng nàn quan tâm cùng mùi thơm dịu dàng ở trong thân thể của H Nhiêu toát ra làm cho Duy mơn man bồi hồi.
- Nhờ H Nhiêu mà nó không còn đau nữa. – Duy nói.
H. Nhiêu bật cuời khúc khích.
- Anh làm H. Nhiêu sợ quá! Bỗng nhiên có một cái bóng bật dậy chạy rồi ngả xuống dập đầu chảy máu..Tưởng ma..a!
- Ủa!? H Nhiêu mà..cũng sợ ma sao?
- Sợ chứ! – H. Nhiêu cười nói – Nhưng H Nhiêu là con ma nên H Nhiêu cũng sợ người luôn nữa chớ!
H Nhiêu như vừa sực nhớ ra điều gì liền hỏi Duy:
- Vì sao anh thường xuất hiện vào đêm tối trùng hợp với những nơi có H Nhiêu như thể là đang cố ý tìm H Nhiêu vậy? Anh đã nói anh đâu có canh giữ đám cà phê nào ở quanh đây mà?
- Anh tìm H Nhiêu!
H Nhiêu gật đầu cười với vẻ mặt hạnh phúc.
- H Nhiêu cũng nhận ra điều đó. Nhưng anh tìm H Nhiêu không phải để trả ơn chớ?
- Không..
- H Nhiêu thích anh trả lời như vậy lắm đó! Nhưng.. H Nhiêu thích anh nói ra..là vì cái gì ở trong cái bụng của anh chớ?
- Vì vẻ đẹp quyến rũ và mùi hương thơm dìu dịu của H Nhiêu..
Vừa nói ánh mắt của Duy vừa vô tình nhìn xuống người H Nhiêu.Thấy ánh mắt Duy như muốn xuyên qua lớp áo váy của mình thì lại nhớ mình mới lỏa thể trước mặt Duy. Chỉ nghĩ đến vậy là H Nhiêu thẹn thùng quá liền úp hai bàn tay lên che mặt. Điều này cũng khiến cho Duy bật cười vì nhớ lại cử chỉ của H Nhiêu lúc khỏa thân.
- Anh cười gì vậy chớ?
Duy lắc đầu. H Nhiêu không chịu truy tiếp:
- Anh đang cười một điều gì đó về H Nhiêu.
Duy vẫn lắc đầu.
- Không.. ông! H Nhiêu thich anh thẳng thắn thôi. Có phải anh cười H Nhiêu..không có mặc gì mà chạy vào đó không chớ?
Duy gật đầu nói:
- Vì sao không che thân thể mình mà lại che mặt?
H. Nhiêu thẹn thùng bối rối quá nên quên kềm chế mình liền sà đầu úp mặt vào ngực Duy và nói nhanh:
- Xấu là xấu cái mặt! Phải che cái mặt! Cái khác đâu có biết xấu đâu chớ!
Chợt nhiên nhận sự mềm mại yếu đuối và cần được che chở yêu thương của H Nhiêu qua cử chỉ trao phó thân thiết này khiến cho Duy cũng vô cùng hạng phúc Duy quàng tay ôm gọn lấy bờ vai của H nhiêu và cứ để cho H Nhiêu trú mặt lặng yên trong ngực mình như thế. Một lúc sau H Nhiêu chợt nhớ ra điều gì liền ngước mặt hỏi:
- Đêm đó hình như anh đã biết H Nhiêu nói gì làm gì rồi phải không?
Duy biết H Nhiêu nhớ lại lời cô đã ước mong được Duy yêu và nhất là cái hôn lén táo bạo mà cô đã thực hiện trong lúc tưởng Duy đã bất tỉnh. Duy gật đầu rồi chẳng hiểu năng lực gì làm cho Duy bỗng dưng cúi mặt xuống áp môi mình vào đôi môi đang mấp máy thẹn thùng của H Nhiêu. Thế là cả hai đắm đuối ngập chìm trong cơn say luyến ái dưới ánh trăng đêm lung linh huyền ảo.

Có tiếng gà rừng cất tiếng gáy ở phía đầu con suối khiến H Nhiêu giật mình.
- H Nhiêu phải đi trời sáng rồi!
Duy hoảng hốt ví như mình sắp bị mất một điều gì quí giá:
- Chưa.. ưa!
- Gà gáy báo hiệu mặt trời sắp lên. Anh có biết con ma thì sợ ánh sáng ban ngày chớ? Nếu cái bụng anh có em thì tối mai mình lại gặp nhau nữa chớ?
Duy gật đầu. H Nhiêu với ánh mắt trìu mếm đượm vẻ buồn buồn nói:
- Em rất mong anh đến. Em đơn độc lắm!
- Anh sẽ đến! – Duy bồng bột nói - Gặp em ở đâu? Ở con suối này hay ở ngôi nhà mồ của em?
- Không đó là ngôi nhà mồ của mẹ em!
- Ủa..vậy ngôi nhà mồ nào của em trong khu nhà mồ đó?
Đang buồn thế mà H Nhiêu cũng bật cười. Nhưng trầm ngâm một lát H Nhiêu nói:
- Đừng quan tâm là ngôi mộ của em ở đâu. Biết em là một con ma thì được rồi.
H Nhiêu dụi mặt vào ngực Duy và lặng thinh một lúc rất lâu. Duy cảm thấy như cô ta đang khóc vì thấy ngực áo mình ươn ướt ấm. Rồi cô ta nghèn ngẹn nói:
- Nếu không có anh thì đời em .. buồn lắm.. đơn độc lắm! Cái bụng em..vô cùng biết ơn anh! Giàng đã đem anh tặng cho em..
Duy chưa hiểu duyên cớ gì mà H Nhiêu khóc nhưng lòng mình chợt dâng tràn một cảm xúc yêu thương H nhiêu quá liền nói không suy nghĩ:
- Anh hứa là sẽ không để cho em cô độc nữa đâu!
- Ừ..em tin anh!
Duy gật đầu. Tiếng gà rừng lại gáy nhiều hơn như thúc dục H Nhiêu. Nghe theo lời H Nhiêu Duy nhắm mắt lại. Trong chốc lát Duy mở mắt ra thì không còn thấy H. Nhiêu nữa. Duy nghe lòng mình hụt hẫng. Khi không còn H Nhiêu nữa Duy mới cảm nhận một sự trống vắng một sự thiếu thốn xót xa của tâm hồn.

Suốt đêm ở bên nhau nhưng cả hai rất ít lời. Duy sợ chạm vào cái khoảng cách giữa thế giới hữu hình và vô hình thì H Nhiêu hiểu lầm cho là mình phân biệt. Có một điều gì ẩn kín sâu xa trên vẻ mặt lo lắng suy tư của H. Nhiêu mà cô ta không muốn nói khiến Duy cũng không dám hỏi về thân phận của cô ta khi chưa chết. Có một điều làm cho Duy suy nghĩ hoài về cái thể xác của H Nhiêu. Duy nhận thức rất rõ rằng H Nhiêu hiện hữu trong cảm giác của mình cả hồn lẫn xác. Nhất là trong lúc giao hoan ân ái lúc đắm đuối tột cùng. Cô ta cũng biết nhói đau và hưng phấn; cũng lộ vẻ thẹn thùng và rên xiết; cũng lo lắng và tận hiến. Chẳng lẽ hồn ma cũng có những cảm xúc như người chăng? Duy không chắc về sự cảm nhận của mình. Bởi Duy chưa một lần chạm vào da thịt của một người khác phái nào trước khi ân ái với H Nhiêu nên cũng không phân biệt được có sự khác nhau giữa hồn ma và con người hay không?

Duy men theo con suối trở lại con đường đất quen thuộc để về nhà mà đầu óc cứ muốn quay lại những đắm đuối yêu đương trong đêm. Duy thật sự choáng ngợp với cái thứ tình mộng mị hoang đường đầy sợ hãi âu lo này. Cả Duy và H Nhiêu đã bị cuốn hút vào cái vòng xoáy đam mê đắm đuối. Ai cũng run rẩy vụng về. Nhưng có lẽ cái bản năng sinh tồn đã dạy cho cả hai biết vuốt ve âu yếm biết thực hiện những hành vi khao khát nhục dục biết thỏa mãn những gì mà tình yêu lôi cuốn.

Gia đình Duy đã biết Duy đi suốt đêm nhưng không biết Duy ở chỗ nào. Bà Lâm đã nhờ người lên khu nhà mồ tìm cũng không thấy. Đến sáng khi thấy Duy về bà mừng quá nhưng không dám nói nặng một lời sợ Duy càng thêm khủng hoảng tinh thần. Duy tắm rửa và ăn uống qua loa rồi vào phòng nằm. Duy thiếp ngủ đi trong sự phấn chấn và tràn đầy mộng tưởng. Bà Lâm gọi bà Mào đến để ém bùa cho Duy. Cứ để cho Duy ngủ mê như thế bà Mào thắp nhang múa may gì đó một lúc rồi dán lên người Duy một lá bùa Bát quái. Bà dặn bà Mào tối nay đừng để Duy lẻn ra khỏi nhà nữa.

Tối hôm đó tuy bà Lâm căn dặn Duy đừng đi đâu nữa nhưng bà biết Duy sẽ không nghe lời bà khi Duy bị ma ám. Bà kê giường nằm ngủ trước cửa phòng Duy và cẩn thận cài chốt cửa bên ngoài phòng Duy khi Duy đã lên giường nằm.

Đến nửa đêm khi trăng vừa sáng tỏ giữa bầu trời Duy rón rén mở cửa và thất vọng biết mẹ mình đã khóa chốt bên ngoài. Trong tâm trạng bồn chồn Duy biết giờ này H Nhiêu đang chờ mình dưới con suối. Nhớ đến cảnh ân ái đêm qua Duy càng nôn nao hơn. Duy bật dậy đến gõ cửa gọi bà Lâm. Nhưng bà Lâm dứt khoát không cho Duy ra ngoài.
- Mẹ ơi cho con đi đây một chút rồi con về! – Duy van nài.
- Đêm khuya rồi mà còn đi đâu?
- Con không sao đâu mẹ.
- Ai biết chuyện gì xảy ra với con. Nghe lời mẹ đi con!
Duy quá bực tức đập rầm rầm vào cửa:
- Con nói rồi cho con đi một chút thôi!
Cả nhà thức dậy. Ông ngoại quát tháo gì ngoài cửa. Mẹ Duy bật khóc.
- Con ơi là con..Sao lại trở nên như thế này hả con! Chắc kiếp trước tôi ăn ở thất đức nên bây giờ đã rất khó khăn mới có một đứa cũng bị ma ám nè trời…
Nghe mẹ than khóc quá Duy thôi không đòi đi nữa. Duy đến nằm thườn thượt trên giường mà lòng buồn bã nghĩ đến H Nhiêu tội nghiệp đang đơn độc giữa rừng chờ đợi mình.

H Nhiêu xuất hiện mà không thấy Duy thì tới ngồi ủ dột trên tảng đá giữa con suối tối hôm qua để chờ. Chờ đến nửa đêm vẫn không thấy Duy đến thì tủi thân bật khóc. Hai dòng nước mắt cứ tuôn trào rớt xuống hai cánh tay trần. Cô không hiểu vì sao trước đây chưa quen Duy cô cũng lang thang vất vưởng như thế giữa chốn âm u rừng rú này thì có gì đâu. Còn bây giờ cô lại không chịu nổi từng giây từng phút đơn độc. Cô khao khát nhớ nhung Duy như khát nước như đói cơm. Nhưng cô thấy bụng dạ cô còn hơn thế nữa nghĩa là cô có thể nhịn đói khát mà không thể nhịn thiếu vắng Duy. Nhưng khi vừa chợt nhớ lại những giây phút ân ái đêm qua thì cô thẹn thùng. Những hành động khác thường đối với cô là không thể chấp nhận được thì lại mang đến cảm giác hưng phấn thích thú tràn trề không thể cưỡng lại được khiến cô phải đồng lõa. Những ngón tay mơn trớn của Duy trên thân thể cô khiến cô run lên bần bật bởi cô đã biết như thế bao giờ đâu cơ thể cô đã có tê dại như thế bao giờ đâu? Cô nhớ hình như có một chút nhói đau nhưng sự hưng phấn tột cùng đã lấn lướt và cô chỉ biết choáng ngợp mê muội.

H nhiêu quá phấn chấn với những hạnh phúc mới lạ và bất ngờ này nên thốt lên trong đêm:

Em mê muội nên quên đi cái đau
Em mê muội nên quên đi cái buồn
Ai cũng đắm đuối quay cuồng
Vì em còn con gái
Nên ngượng ngùng nhắm mắt
Vì anh còn con trai
Nên vụng về ngây dại
Lạ lùng quá!
Giây phút ấy quái quỷ quá!
Em thấy miệng lưỡi em ngọt quá!
Em thấy da thịt em run rẩy
Em thấy cai ngực đập thình thịch
Sao thế anh?
Sao bây giờ cái bụng cứ nhớ anh?

Càng nghĩ H nhiêu càng khao khát muốn gặp Duy ngay. Muốn được Duy ân ái vuốt ve nữa. Chợt ánh mắt cô rực lửa. Cô vừa nghĩ đến một điều táo bạo.
( Còn tiếp )
 

trungkim

Chào bạn TTT!
Đọc hết đây thì mới chương I mà! Trong blog này có đến 5 chương của tiểu thuyết YEU MA đó.

TTT

Tiểu thuyết yêu ma tiếp theo của chương V

Chú trung kim ơi! Khi nào chú viết tiếp zậy? Cháu đang rất muốn xem...

Ngày xưa

Trung Kim ơi !

Thế là "Yêu ma" đã sang bên này .Anh post tiếp đi ! Phần này em đọc rồi .Em cũng giống HM đấy !

Huỳnh Mai

@Anh Tùng Bách!

Đấy là anh Tùng Bách mới đọc có phần 1 thôi đấy. Nếu anh đã đọc những phần sau thì không chừng khi ấy anh lại thắc mắc "còn tiếp nữa không?" đấy.

@Anh Trung Kim! Tốc độ đọc của em nhanh lắm. Chắc anh phải gởi bản thảo cho em đọc quá! Chờ sốt cả ruột.Hic!

trungkim

Phương Phương đây!

Cảm ơn nhạc sỹ TK nhé ! Hôm qua "Cúi xuống bầu trời" có ĐT cho em hơi băn khoăn về lời ca khúc .Em đã trả lời ngay :
- Thế thì anh cứ cảm nhận trên bài Huế đi ! TK rất dễ thương mà ! Anh ấy luôn tôn trọng ý kiến của nhà thơ ...

Hì ..hì ! Đúng như em dự đoán .Thế là anh Thắng yên tâm nhé ! TK nhường quyền biên tập cho anh đấy !
Em rất vui và chúc mừng hai anh!

trungkim

Kíng gởi anh NQT!

Kính gởi anh Thắng!
tk rất đắn đo khi phải thay đổi lời của bài thơ. Một phần cho dễ hiểu một phần phải phù hợp với ngôn ngữ địa phương. Nhưng quan trọng hơn là hợp với giai điệu mà mình đã sáng tạo. Trong câu: " Có soi tỏ trái tim này ngẩn ngơ " của bài thơ tk ráp vào giai điệu rất là trúc trắc và khó`kết vào nốt chủ. Anh so sánh câu của tk: " Có soi cho tỏ lòng này ngẩn ngơ " Anh sẽ thấy chữ thứ 3 4 5 của tk mang âm sắc bằng trắc bằng. Còn câu của anh mang âm sắc trắc trắc bằng. Nếu anh muốn anh có thể sửa lời theo ý anh nhưng cho hợp với âm sắc như giai điệu. Những câu có chữ GIÁ: Sở dĩ tk sửa lại chữ NẾU là vì khi hát lên nghe rất khó chịu không xuôi tai lắm. Vả lại hình như ở Huế người ta dùng câu giả định bằng từ NẾU hơn là từ GIÁ thì phải. Câu: "Chỉ riêng có một mình anh bạc đầu" Anh muốn giữ lại chữ BẠC ĐẦU cũng được. Câu này cũng giống như câu trên tk đã nói và bởi vì nó là câu kết về chủ âm. Cho nên muốn sửa thì phải sửa những chữ thứ 3 4 5 theo âm sắc giai điệu của tk. TK cũng mong muốn anh sửa theo ý anh cho hay. Kính mến!

trungkim

Kính anh Van Công Hùng

Kính anh Văn Công Hùng! Hai góp ý của anh rất đúng. Thú vị nhất là anh giải thích về cụm từ Buôn Ma Thuột. Chương sau tk sẽ chú ý hơn trong việc gõ chữ H này. Xin cám ơn anh về những góp ý! Kính mến.

@ Kính Anh Tùng Bách!
tk biết anh nói thế nhưng chắc là anh đã đọc rồi mới kết tội tk tra tấn anh chứ đúng không? Cám ơn anh đã kết tội tk! Chắc sẽ có dịp nào đó xỉn với anh một bửa nữa nha!

nguyenquyethang

Chào anh TK

Tôi chưa rõ giai điệu bài hát song chắc là hay rồi vì đã nghe nhiều nhạc của anh. Xin cám ơn anh. Tuy nhiên tôi vẫn muốn anh cố gắng giữ nguyên một số từ ngữ đã sử dụng.Bỏ đi thì tiếc lắm bởi nó chính là hồn vía của bài thơ:

Chợt nhìn về bến Văn Lâu
Một ngôi sao hiện giữa bầu trời khuya...
Ơi người em gái Kim Luông
Cho anh nhắn gởi lời thương ban đầu

Sông Hương ơi! tự ngàn xưa
Cây đa bến nước con đò còn đây
Vầng trăng khi khuyết khi đầy
Có soi tỏ trái tim này ngẩn ngơ ?

"Nhớ em anh cũng muốn vô
Sợ truông nhà Hồ sợ phá Tam Giang.."
Câu ca xưa ngỡ nhẹ nhàng
Mà sao bỗng thấy tình ai hững hờ

Giá đừng như tỉnh như mơ
Giá đời đứt hẳn đường tơ cho rồi
Giá không có một nụ cười
Để cho đau đáu suốt đời vì nhau

Bao lần cứ hẹn lần sau
Bấy lần lỗi hẹn phải đâu vô tình
Huế thì cứ mãi mãi xanh
Chỉ riêng có một mình anh bạc đầu!

Thực ra câu cuối này có ý khen các cô gái Huế xinh thôi chứ không có gì buồn đâu anh à.Lần nữa xin cảm ơn Nhạc sỹ nh

tungbach

Trngkim

Tôi chả hiểu cư dân Blog có làm gì phật ý Trung Kim không mà cái ông lắm tài ít tật này lại tra tấn cư dân Blog bằng cách tương cho một sải văn xuôi ngút ngàn thế này ! Đọc mỏi lắm thay !
Adidaphat !

Văn Công Hùng

Gửi TK

Tôi đọc rồi. Có 2 góp ý nhỏ. Một là người dân tộc Tây Nguyên không có tên H. mà phải là H (H nhiêu là đúng nhất- H là giống cái ta đọc là Hơ chứ không phải họ). Và 2 Buôn Ma Thuột là đúng nhất. Buôn Ma Thuột tức là buôn của bố thằng Thuột. Có một tên gọi nữa là Ban Mê Thuột (tức là bản của mế thằng Thuột- tiếng Lào). Nhưng bây giờ tên đúng là Buôn Ma Thuột chứ hoàn toàn không có Buôn Mê Thuột. Chúc mừng anh.