Tiểu thuyết: Yêu Ma - Chương II: Ma Ám - kì 2

 Tiểu thuyết: Yêu Ma - Chương II: Ma Ám - kì 2

 Qua liên lạc trên mạng với H’ Lang và H’ Thi Duy được biết chắc chắn trước đây H’ Nhiêu cùng học một lớp với hai cô gái này ở trường trung học Phan Chu Trinh Buôn Ma Thuột. H’ Lang  với H’ Nhiêu cùng ở buôn Lung thuộc huyện Krong Buk tỉnh Đắk Lắk. Còn H’ Thi ở buôn Ea Rốt thuộc huyện Ea Súp tỉnh Đắk Lắk. H’ Thi và H’ Nhiêu cùng đậu vào khoa Đông Phương Học của trường Đại Học Khoa Học Xã Hội – Nhân Văn Thành Phố Hồ Chí Minh. Sau khi học một năm ở Sài Gòn trong một kì nghĩ hè về buôn thăm mẹ H’ Nhiêu bỗng phát bệnh và chết mất xác. Dân trong buôn đồn rằng H’ Nhiêu bị ma Cây trong rừng nhập rồi mang đi. Mấy tháng sau mẹ của H’ Nhiêu cũng bị chính H’ Nhiêu về ám đổ bệnh và cũng chết luôn. Vì thế sau này dân buôn làng khi nhắc đến H’ Nhiêu thì ai cũng sợ. Ngay cả H’ Lang và H’ Thi cũng không dám nghĩ đến. Ba của H’ Nhiêu là một người Pháp giàu có. Trước đây khi H’ Nhiêu còn sống ông cũng có gởi tiền về nuôi H’ Nhiêu ăn học. Nhưng sau khi H’ Nhiêu thành ma thì ông không gởi nữa. Những thông tin đại loại như thế thì Duy cũng đã từng nghe nói khi Duy còn ở trên nhà ngoại rồi. Nhưng chẳng hiểu sao Duy vẫn muốn biết thêm nữa nhiều hơn nữa về những gì liên quan đến H’ Nhiêu. Duy hẹn gặp H’ Thi ở quan cà phê Văn Khoa kế bên trường ĐH KHXH - NV nơi mà trước đây Duy vẫn thường đến uống Cà phê và cũng tiện gần trường của H’ Thi học.

 
      Duy nói với bà Lâm là đến trường để đăng kí môn học cho niên học mới. Thế là bà Lâm cũng đòi đi theo. Nhưng khi đến trường Duy bảo bà Lâm về đi rồi khoảng hai giờ sau đến đón. Sau khi để cho bà Lâm về Duy trở ra khỏi cổng trường gọi xe ôm chạy thẳng đến quán cà phê Văn Khoa.

 
      Duy đảo mắt quanh quán cà phê vẫn không thấy bóng dáng một cô gái người dân tộc nào cả. Kéo ghế ngồi Duy gọi một ly cà phê. Bỗng một mùi hương thơm dịu dàng quen thuộc thoáng qua. Mùi hương thơm đã làm cho Duy ngây ngất ở trong khu rừng  buôn Lung. Duy kinh ngạc lẫn bồi hồi xúc động vui mừng. Lồng ngực Duy như co thắt lại hơi thở như hụt hẫng nhưng trống tim thì đập loạn xạ. Duy đảo mắt nhanh khắp nơi trong quán cà phê để tìm bóng dáng H’ Nhiêu nhưng chẳng thấy bóng dáng con ma dễ thương dưới con suối buôn Lung đâu cả. Tuy vậy Duy vẫn cứ khấp khởi hy vọng lát nữa đây H’ Nhiêu sẽ xuất hiện. Bởi Duy nghĩ trước đây cứ mỗi lần H’ Nhiêu sắp xuất hiện thì mùi hương thơm thoảng qua như báo cho Duy biết trước. Như đã hẹn trên mạng Duy lấy cây thước và cây viết gát chéo nhau trên bàn. Bỗng mùi hương thơm quen thuộc thoảng đến và một tiếng cười khúc khích bật lên ở phía đối diện với Duy. Một cô gái mặc quần jean và áo pull ngồi bàn đối diện trước mặt Duy nhoẻn miệng cười. Nhìn kỹ nét mặt và nước da ngâm ngâm thì Duy biết chắc đây là cô gái người Êđê mà Duy đã hẹn gặp.
- Nếu Duy không lầm thì đây là H’ Thi?
    H’ Thi gật đầu. Duy bước qua bàn của H’ Thi ngồi. Mùi hương thơm quen thuộc lại thoáng qua Duy từ người H’ Thi.
- Rất vui được quen biết với H’ Thi!
- H’ Thi cũng rất vui!
- Coi như mình đã bạn bè thân thiết rồi đi nhé! – Duy nói – Cho Duy hỏi một câu hơi bất ngờ. Hình như mùi nước hoa H’ Thi đang dùng là giống của H’ Nhiêu lắm thì phải?
    H’ Thi trố mắt ngạc nhiên nhìn Duy.
- Thì ra trước đây anh và H’ Nhiêu có quen biết nhau lắm rồi chơ! Thế mà H’ Thi không biết cái chi cả chơ! Khi cái con H’ Nhiêu chưa chết ba của H’ Nhiêu ở bên Tây  gởi về cho H’ Nhiêu một hộp muời hai chai nước. H’ Nhiêu cho H’ Thi một cái. H’ Thi để dành đó chơ! Thỉnh thoảng có đi ăn cái cưới cái tiệc cái hội thì mới cho phun chút chút vào trong cái người thôi! Không dám cho bắn cái nước nhiều sợ hết lắm!

    Bây giờ Duy mới vỡ lẽ cái cội nguồn mùi hương thơm dễ chịu tỏa ra từ H’ Nhiêu. Rồi Duy chợt nghĩ cũng có thể khi H’ Nhiêu còn học ở đây Duy đã gặp đôi ba lần một cô gái rất đẹp với mùi hương thơm quyến rũ này khi vào chơi ở trường ĐHKHXH – NV. Thảo nào lúc ở trong rừng Duy đã thấy quen thuộc với những gì đã ở trong tiềm thức của mình rồi.
- Thật ra thì Duy mới biết H’ Nhiêu đây thôi…
- H’ Nhiêu chết rồi sao anh biết được chơ!
- H’ Nhiêu hiện lên.

    H’ Thi rùng mình nhìn ra chung quanh.
- H’ Nhiêu có..có làm gì anh không chơ!
- H’ Nhiêu rất hiền rất dễ thương. Và bọn anh đã yêu nhau.
- Ôi Giàng ơi..Chắc..chắc anh bị nó ám rồi đó!
- H’ Thi đừng hiểu lầm H’ Nhiêu như thế! H’ Nhiêu không làm hại ai cả. Người ta chỉ đồn đại ra như thế mà thôi.
- Có chơ! H’ Nhiêu ám hại cả mẹ mình chết nữa đó chơ!
- Mình không tin! Có uẩn khúc gì đây mà người ta chưa biết đó thôi.

 
    Duy kể cho H’ Thi nghe chuyện Duy đã quen biết H’ Nhiêu như thế nào và những điều làm cho Duy nghi ngờ về những gì liên quan đến H’ Nhiêu trong thời gian Duy chứng kiến ở trên rừng. Và thế là H’ Thi kể cho Duy nghe những gì mà cô ta biết về H’ Nhiêu. Cô nói mẹ của H’ Nhiêu có hai con gái với hai người đàn ông. H’ Lo là con của ông chồng còn H’ Nhiêu là con của ông người Pháp con trai của một ông chủ đồn điền cà phê ở Buôn Hồ. H’ Lo lấy Y’ Moan Niê một thời gian thì H’ Lo chết. Theo tục lệ thì H’ Nhiêu phải lấy hắn và thế là hắn đòi H’ Nhiêu phải bỏ học về buôn làm vợ hắn. H’ Nhiêu không yêu hắn và  không bằng lòng làm vợ hắn. Còn buôn làng già làng thì ủng hộ hắn vì hắn thực hiện đúng theo tục lệ. Đã có lần cả buôn làng kéo đến nhà sàn mẹ H’ Nhiêu bắt đền và đòi mẹ H’ Nhiêu xuống Sài Gòn bắt H’ Nhiêu phải về làm vợ Y’ Moan Niê còn không thì mẹ của H’ Nhiêu phải làm vợ hắn. Nhưng H’ Nhiêu cũng phản đối không cho mẹ mình làm vợ Y’ Moan Niê khiến hắn vô cùng tức giận H’ Nhiêu. Kì nghĩ hè năm ngoái H’ Nhiêu nhớ mẹ quá về thăm thì bị con ma Cây ám phát bệnh và chết mất xác luôn. Sau khi H’ Nhiêu chết Y’ Moan đòi mẹ của H’ Nhiêu phải làm vợ hắn. Bởi chồng của mẹ H’ Nhiêu cũng chết rồi nên hắn được quyền như thế. Theo lệ của người Êđê thì những người phụ nữ trong gia đình nếu chưa có chồng hoặc đã mất chồng phải kế tục làm vợ cho anh em con cháu rể của mình khi chị em con gái cháu gái của mình chết. Nhưng mẹ của H’ Nhiêu làm vợ hắn chỉ đôi ba tháng thôi thì bà ta cũng chết theo H’ Nhiêu luôn.

 
    
Sau khi chia tay H’ Thi Duy vẫn cứ miên man trong lòng một điều gì uẩn khúc của H’ Nhiêu chưa được giải tỏa. Mặc dù H’ Thi đã cho Duy biết khá nhiều thông tin về H’ Nhiêu. nhưng Duy vẫn chưa thỏa mãn. Cái mà Duy muốn biết là một điều phi lí khó có thể giải thích được: Đó là tại sao H’ Nhiêu đã chết tức nhiên là không tồn tại một thể xác bằng xương bằng thịt mà sao trong vòng tay siết chặt của Duy vẫn rõ ràng là một vất chất cụ thể một cảm giác tràn ngập hưng phấn cụ thể một giới hạn cực khoái không thể vượt qua rất người?

 
      Bà Lâm chuẩn bị lễ vật để làm đám hỏi cho Duy khiến Duy càng tỏ thái độ gay gắt hơn. Nhưng chẳng có gì làm cho bà Lâm đổi ý. Không còn cách nào khác Duy nhắc lại với Loan thêm một lần nữa rằng mình thỉnh thoảng lên cơn điên vì bị ma ám. Nghĩ rằng lần này chắc Loan sẽ tin. Ai ngờ lần này Loan cũng không tin như những người trong xóm mấy hôm nay tìm cách làm quen với Loan để bật mí cho Loan biết. Bởi Loan yêu Duy và nhận ra rằng Duy không những thông minh tỉnh táo mà còn điềm đạm chững chạc hơn  cả những thanh niên khác mà cô quen biết. Cô nghĩ Duy nói như thế chẳng qua là Duy chưa muốn lập gia đình sớm bởi phải hoàn tất chương trình đại học một phần nữa là cô biết Duy chưa thật sự yêu cô lắm. Cô tìm hiểu nhiều sách vở nói về tâm lí đàn ông và cô nhận ra cái câu của ai đó nói: “Đàn bà cho tình dục để được tình yêu” là rất có lí. Cô nghĩ muốn cho Duy yêu mình thì không khó lắm.

 
      Bà Lâm thấy Loan đến thì yên tâm xách giỏ ra chợ bán hàng. Thế là nhà chẳng còn ai ngoài Duy và Loan. Để yên cho Duy ngồi trước máy vi tính Loan vào tắm mát rồi choàng vào một chiếc áo ngủ màu đỏ mà Loan chuẩn bị mang theo trước khi đến nhà Duy. Loan ra ngồi cạnh Duy. Duy bất ngờ trước vẻ quyến rũ và làn da tươi mát mịn màng gợi cảm của Loan. Nhưng lại làm cho Duy nhớ đến H’ Nhiêu không một mảnh vải che thân ở dưới suối nữa. Duy rất thích khi nhớ đến kỹ niệm này và mỗi khi nhớ đến Duy lạị ao ước tái hiện chuyện ân ái với H’ Nhiêu nữa. Càng nghĩ Duy càng thấy ngọn lửa khao khát nhục dục bừng cháy toàn thân. Khi Loan tựa cả người vào Duy thì cả bộ ngực của cô ta cọ vào cánh tay trần của Duy qua lớp vải mỏng manh mịn màng càng làm cho gân cốt của Duy như căng cứng lên. Duy hít vào một cái như lấy lại bình tĩnh. Nhưng Loan đã kề môi mình vào dưới rái tai của Duy và hôn lướt nhẹ dài một cái xuống cổ khiến cho cái dục tính của Duy đã một lần biết qua dưới suối với H’ Nhiêu trổi dậy.
           - Anh muốn không? Em..em chìu…- Loan nói nhanh.
    Duy lặng thinh và Loan thẹn thùng cởi bỏ áo ngủ. Thân thể của Loan phơi bày lồ lộ những đường cong rạo rực ngọt ngào làm cho đôi con mắt Duy ngây ngất lịm dại. Loan thèn thẹn ngã cả ngọn lửa bừng bừng khao khát vào người Duy như muốn đốt cháy tâm can Duy một cách êm ái dịu dàng mát mẻ khiến cho Duy không thể từ chối được nữa.

 
    Sau khi bàn bạc chuyện cưới hỏi cha mẹ Loan mời ông bà Lâm đi nhà hàng. Bị bà Lâm buộc phải đi Duy ngồi trên chiếc xe Toyota của cha mẹ Loan mà đầu óc cứ suy nghĩ mãi chẳng biết phải làm gì để ngăn chặn cuộc hôn nhân giữa mình với Loan. Hôm trước Duy nói mình bị ma ám mà Loan cũng không tin lại còn buông thả ân ái tình dục với mình nữa. Duy nghĩ chỉ còn một cách là làm cho cha mẹ Loan biết và tin mình bị ma ám thật sự thì họ mới thôi. Duy bật cười khi nghĩ đến chuyện giả làm một người điên khùng cũng chẳng khó khăn gì. Ông bà Lâm tỏ vẻ lo lắng sợ Duy bắt đầu bộc lộ hành vi khác thường khi thấy Duy ngồi thừ ra và cười thầm một mình. Khi xe đến một ngã tư gặp đèn đỏ tài xế thấy đường vắng định cho xe vượt qua nhưng Duy cản lại:
- Chờ đèn xanh rồi đi!
    Ông An nói:
- Chờ đến tối! Trụ đèn này hư rồi!
    Duy nói tĩnh bơ:
- Kệ chờ đi!
     Chẳng hiểu sao tài xế nghe theo lời Duy. Cuối cùng thì đèn cũng chuyển qua xanh tuy lâu hơn bình thường bởi đèn tùy hứng muốn chuyển giờ nào thì chuyển. Nhưng chỉ cần như thế là ông bà An cứ dò xét Duy. Khi băng qua nhà hàng Duy nhất định đi tìm kẽ vạch dành cho người đi bộ xa cách nhà hàng 50 mét mới chịu qua đường với một thái độ tưng tửng khiến cho ông bà An càng thêm nghi ngại. Thấy trên một chiếc xe buýt ném xuống giữa đường một bịch ni lông  chứa vỏ chôm chôm Duy bất thần lao ra lượm rồi đi tìm thùng rác. Chẳng thấy thùng đựng rác đâu Duy giữ luôn cho đến khi vào bỏ sọt rác trong nhà hàng. Thấy ông bà An cứ trố mắt dò xét những hành động bất thường của mình Duy bật cười thành tiếng một mình khiến họ càng kinh dị hơn.

 
     Sau khi đưa ông bà Lâm và Duy về ở đầu hẻm ông bà An và Loan vào một quán cà phê bên đường kêu nước uống với mục đích là dò hỏi về Duy. Bà chủ quán đã để ý hết mọi sự từ khi gia đình ông bà Lâm lên xe của ông bà An đi nhà hàng cho đến khi về tới giờ.
- Dạ anh chị và cháu uống gì ạ?
    Khi bà chủ quán đem nước ra bà An nói:
- Tôi có quen nhà ông bà Lâm ở trong xóm này nên ghé chơi…
- À! Nhà có thằng con trai bị ma ám đó mà!
- Ma ám?! Bà An trố mắt hỏi lại
- Dạ thằng Duy đó! Chẳng hiểu vì học hành quá hay vì bị ma ám mà khùng khùng chị ơi! Nhưng nghe nói bị ma ám!

      Thế là đã rõ ông An vừa ra xe vừa cằn nhằn với bà An và Loan. Nhưng Loan một mực khẳng định Duy chẳng bị gì cả.

 
     Đến lúc này thì ông bà An dứt khoát ngưng cuộc hôn nhân giữa Duy và Loan. Nhưng Loan một mực thề đời mình chỉ lấy Duy chứ không lấy ai khác.
- Con thật mù quáng! – Bà An nói – Hành vi cử chỉ của nó rành rành ra như thế thì đủ thấy rồi! Rước mấy thằng điên khùng về cho khổ hả con?
- Nhưng…
- Nhưng cái gì! Ba mẹ đã quyết rồi không lay chuyển được đâu!
- Không..con..con cũng quyết rồi!
   
Loan vùng vằng bật khóc và bỏ chạy vào phòng mình. Cô nghĩ nếu mà không có Duy chắc cô sẽ không thiết tha gì trong cuộc đời này nữa. Từ ngày cô liều chủ động trao thân cho Duy đến nay. Tuy mới chỉ một lần duy nhất đó nhưng cô cứ nhớ mãi từng cử chỉ cảm xúc của cả hai khiến cho cô càng khao khát thêm nữa. Cô nghĩ Duy chắc chưa một lần nào như thế nên có vẻ thụ động khờ khạo và điều đó khiến cô càng yêu Duy hơn. Còn cô thì không thể tưởng tượng nổi sao nó có những cảm xúc thích thú đến như thế. Bởi vậy cô lúc nào cũng nhớ cũng khao khát đến Duy. Nếu lúc này mà để mất đi niềm khao khát ấy niềm hạnh phúc ấy những cảm giác đắm đuối ấy thì chẳng có tiếc nuối nào hơn thế nữa chẳng có một bù đắp nào hơn thế nữa.
      Bà An thấy Loan vào phòng đóng cửa lại rồi im re trong đó quá lâu thì sợ con mình làm điều gì dại dột liền xô cửa vào. Thấy Loan đã ráo nước mắt bà nói:
- Cứ thử mà nghĩ đi! Lấy nó về con có đuợc hạnh phúc không? Hay tối ngày cứ lo cho nó trên nhà thương điên…
- Thôi thôi…đừng nói nữa! Con có thai với Duy rồi…Có nói cũng bằng thừa!
- Mày..mày..mày nói cái gì?
    Loan lặng thinh. Bà An nhìn vào người Loan như quan sát một món hàng.
- Lâu chưa?
    Loan vẫn lặng thinh.
- Tao hỏi lâu chưa sao mày không nói?
- Con không biết!
- Sao lại không biết hả trời! Tắt kinh lâu chưa? Mày cho nó chơi khi nào?
- Má nói gì kì vậy?
- Vậy chứ nói sao nữa hả mày! Mày cho..mày cho…
- Má đi ra khỏi phòng con đi!
    Bà An đùng đùng nổi giận vừa dậm chân thình thịch đi ra khỏi phòng vừa hăm Loan:
- Tao phải điện cho ba mày về giải quyết. Trời ơi là trời! Con với cái nè trời…

 
    Duy lên mạng và gặp H’ Thi đang online với H’ Lang. H’ Thi viết: “Tao đã gặp cái anh chàng Duy rồi mày ơi! Cái bụng nó yêu con ma H’ Nhiêu lắm!”. H’ Lang viết: “Chẳng biết hắn gặp H’ Nhiêu khi nào mà giấu trong bụng cái con H’ Nhiêu như thế!”. H’ Thi viết: “Hắn kể đã gặp H’ Nhiêu trong rừng mới đây. Như thế là sau khi con H’ Nhiêu chết. Mày ơi! Con H’ Nhiêu này linh quá. Tao sợ quá! Cho nên dân buôn làng sợ nó là phải. Tao thấy  thằng Duy này hiền lành quá đẹp trai quá. Tao muốn khuyên quá nhưng ngại quá! Nhưng cái tình ở trong cái bụng rồi thì làm sao nói nghe chớ! Vô lí quá! Làm sao mà hắn nhớ nhung say mê cái hồn được chớ!”. H’ Lang viết: “Mày nói cho tao sợ quá! Cái bụng mày có chân thật không đó! Ai mà tin được cái chàng Duy đó ở Sài gòn lên đây gặp cái hồn con H’ Nhiêu rồi cái bụng si mê. Nếu mà con H’ Nhiêu còn sống thì tao tin liền. Vì nó là hoa khôi của trường mà. Có ai đẹp bằng nó chớ! Con gái người kinh trong trường đẹp thế mà cũng thua nó chơ! Tao là con gái mà cái bụng tao cũng muốn ngắm nhìn nó nữa chơ! Làm sao mấy thằng con trai không thích nhìn nó cho được chơ!”. Duy viết: “Chào H’ Lang và H’ Thi! Nãy giờ nghe các bạn nhỏ to hết rồi đấy nhé! Đúng là chuyện của mình khó có ai tin được. Nhưng đó là sự thật. Các bạn không tin cũng được. Mình đã gặp một H’ Nhiêu thật đẹp đúng như H’ Lang đã nói. Lúc đầu mình cũng nghĩ là chuyện hoang đường ảo tưởng mới có một cô gái hiện ra trong rừng  tuyệt vời như thế. Nhưng mình đâu chỉ phải gặp một lần. Và đối với mình thì đây rõ ràng là một cô gái bằng xương bằng thịt đàng hoàng. Nhưng thú thật mình chẳng biết diễn tả như thế nào cho người ta tin. Mình buồn lắm! Mình nhớ H’ Nhiêu nhiều lắm! Ước gì mình bay lên được trên khu rừng đó để được gặp H’ Nhiêu nữa.”. H’ Lang viết: “Ô..xin lỗi anh Duy! Nãy giờ cái bụng của bọn em không tốt đâu! Nói xấu anh quá có giận không chơ! Thật sự thì H’ Lang không tin cái chuyện của anh  đâu! Nhưng H’ Lang tin là anh đã gặp cái hồn ma H’ Nhiêu rồi đó chơ! Ở đây người ta cũng có gặp cái con ma H’ Nhiêu nhiều lần rồi đó! Khi nào anh Duy về Buôn Ma Thuột thì nói cho H’ Lang biết. H’ Lang sẽ mang anh vào buôn chơi. H’ Lang sẽ chỉ cho anh biết nhà của H’ Nhiêu. H’ Lang sẽ chỉ cho anh cái thằng Y’ Moan Niê đòi làm chồng H’ Nhiêu. H’ Nhiêu còn một người em gái của mẹ H’ Nhiêu lấy chồng đang ở buôn G’ Ram. Khi nào về đến bệnh viện tỉnh Đắk Lắk để tìm gặp H’ Lang ở phòng cấp cứu nghe!”. H’ Thi viết: “Đúng đó chơ! Khi nào anh Duy đi nhớ rủ H’ Thi cùng đi về thăm buôn luôn nha! Cái bụng H’ Thi cũng nhớ mẹ lắm rồi chơ!”

 
    Gia đình Duy trở nên bối rối khó xử khi ba mẹ Loan báo cho biết là Loan đã có thai với Duy. Chuyện nan giải hơn nữa là họ chấm dứt hôn nhân giữa Duy và Loan nhưng buộc ông bà Lâm và Duy phải chịu trách nhiệm về cái thai của Loan. Ông bà Lâm đâm ra cãi vã nhau về những vận hạn cứ ập xuống gia đình mình. Bà Lâm cho rằng ông Lâm không chịu tu tâm tích đức lòng dạ tà dục ô uế. Còn ông Lâm thì đổ lỗi do bà mưu đồ tạo điều kiện để Duy và Loan tự do luyến ái nhằm đạt đến mục đích hôn nhân cho Loan và Duy. Tình cảnh xảy ra ngoài sức tưởng tượng của Duy khiến Duy cũng không lường trước được chuyện sẽ có lúc rối rắm bế tắc như thế. Càng suy nghĩ Duy càng tức tối với chính minh. Duy chẳng hiểu vì sao mình lại hành động nông nổi như thế. Đã biết rằng không yêu Loan thế thì tại sao mình cũng thực hiện tình dục được với Loan. Biết rằng mình không thể kết hôn với người mình không yêu. Thế mà mình cũng thỏa mãn theo đòi hỏi của xác thịt. Điều gì khiến cho Duy bỗng dưng phải đạt cho được cái khoái cảm bốc cháy trong cơ thể mình thì Duy chẳng biết được chẳng nhận ra. Nhưng nghĩ lại thì rõ ràng Duy cũng bị cuốn hút mà không thể dập tắt được cái thèm khát đang ngùn ngụt căng cơ đến mức có thể đứt hết các mạch máu trong cơ thể khi nhìn những đường nét trên thân hình cân đối tràn đầy sức sống gợi cảm của Loan được. Chính cái sức mạnh dục tình không thể kềm chế được đó để bây giờ Duy phải day dứt ân hận để bây giờ Duy cảm thấy mình có lỗi với H’ Nhiêu có lỗi với cha mẹ mình và có tội cả với Loan và cha mẹ Loan.

 
    Cứ tưởng ông bà An tức giận vì Duy ăn cơm trước kẻng làm cho Loan có thai nên ông bà Lâm cùng với Duy đến nhà Loan nhằm để xin lỗi và giải bày mong muốn xin cưới Loan cho Duy.
- Anh chị cho chúng tôi xin lỗi! – Bà Lâm nói - Dẫu gì thì chuyện cũng đã rồi. Bọn nó còn trẻ quá suy nghĩ còn nông cạn.
- Ôi thế chị nói con Loan có lỗi à! – Ông An nói.
- Mấy thằng con trai thường là “máu lửa” lắm! – Bà An nói – Nó dụ khị con gái chứ..con gái ai mà dám!
- Vâng! – Bà Lâm nói – Thì chuyện cũng đã lỡ rồi. Tôi nghĩ cho tụi nó lấy nhau sớm trong lúc cái thai chưa lớn thì cũng chẳng có ai biết.
- A! – Ông An nói – Bà nói nghe dễ quá ha! Vấn đề là tôi không cho con tôi lấy con bà nữa!
- Tôi nghĩ đâu có vấn đề gì mà phải hủy bỏ!  - Bà Lâm nói - Thằng Duy nhà tôi nay cũng đồng ý rồi mà!
- Ôi bà nói hay chưa! –  Ông An nói - Thế thì trước đây nó không chịu à?
- Dạ…- Duy ấp úng - Dạ thưa hai bác! Con..con biết lỗi rồi! Bây giờ cho con cưới Loan cũng được ạ…
       Đang đứng phía sau bức rèm cửa nghe bà Lâm và Duy nói thế Loan rạng rỡ vui mừng. Nhưng ông An bỗng quát lên:
- Quí quá há! Vấn đề bây giờ khác rồi! Chúng tôi không đồng ý nữa!
- Dạ..có vấn đề gì đâu ạ? – Duy nói.
- Vấn đề là..là..là câu bị tâm thần hiểu chưa?
    Duy nghe nói vậy cũng bực tức lớn tiếng:
- Sao bác lại kết luận hồ đồ như thế?
- Ôi chời..- bà An lớn tiếng – Xóm làng đồn hà rầm lên đó ai mà chẳng biết! Khi cậu bị ma nhập thì cậu làm sao mà thấy mình khùng điên chứ?
    Bà Lâm nhục quá bật khóc khiến Duy tức quá:
- Ba mẹ về!
    Nhưng ông bà Lâm không nghe theo Duy định nán lại để nài nỉ ông bà An. Duy bực bội quá lao nhanh ra khỏi nhà ông bà An gọi xe ôm đi dù Loan có chạy theo gọi lại nhưng Duy cũng mặc.

 - Đi đâu anh? – Xe ôm hỏi
- Cứ đi đi!
- Đi vòng vòng vậy à?
- Vâng!

    Đầu óc Duy quá vừa bức bối về những gì đã xảy ra làm cho mình bị tổn thương vừa hối hận về những gì mình đã gây ra làm cho cha mẹ buồn phiền. Tâm trí Duy rối rắm căng thẳng và Duy chợt nghĩ đến H’ Nhiêu. Khi nghĩ đến H’ Nhiêu thì lòng Duy bỗng dưng thư thái bình yên đến lạ kì. Duy nhận ra điều đó khi còn ở trong khu rừng kia bên cạnh H’ Nhiêu. H’ Nhiêu như dòng suối mát lan tỏa trong cơ thể Duy mỗi khi Duy chạm đến da thịt cô ta; Như một làn gió thơm tho ngọt ngào làm say đắm tâm hồn Duy mỗi khi chạm vào suối tóc cô ta; Như một cơn say ve vuốt dịu dàng hưng phấn luồn lách trong từng đường tơ kẽ tóc mỗi khi đôi môi Duy khẽ chạm vào đôi môi cô ta. Ở bên H’ Nhiêu Duy như thấy mình bình tâm và hạnh phúc vô tận.
- Chẳng lẽ cứ đi vòng vòng hoài vậy anh?
- Thôi cho tôi về bến xe Miền Đông đi!

 
    Chiếc xe khách chở Duy quẹo qua lộ 13 hướng vào Bình Dương để lên Buôn Ma Thuột. Xe cộ chen chúc thành hàng để qua một trạm thu phí. Nhiều người trên xe đã bắt đầu bực dọc vì hành trình bị trì hoãn. Nhưng Duy thì chẳng hay biết gì ngoại cảnh nữa. Lòng Duy rối rắm khi vừa chợt nghĩ mình sắp có một đứa con. Một đứa con không mong đợi không là một sự kết hợp của tình yêu. Một đứa con tự nhiên khi không rớt vào đời Duy như là một cái giá phải trả cho những hành động sống theo bản năng thiếu suy nghĩ thiếu kiềm chế thiếu chính chắn. Miệng lưỡi mắt mũi Duy đắng cay chua xót nửa như muốn khóc nửa như muốn cười vì chẳng hiểu sao mình lại nông nổi như thế để bây giờ không biết phải giải quyết như thế nào. Duy cảm thấy mình vô cùng có lỗi với H’ Nhiêu nhưng với Loan đang mang trong người giọt máu của mình thì sao? Loan sẽ vô cùng bất hạnh khi mình bỏ rơi cô ta và đứa con của mình. Cái tồi tệ ở đây là sự vô trách nhiệm của mình. Tai sao mình không dám đương đầu với những vấn đề nan giải do mình gây nên làm cho người khác phải buồn phiền vì mình. Mình hèn hạ ích kỹ quá! Mình đi như thế này chẳng khác gì mình chạy trốn cái hậu quả tồi tệ của mình một cách vô trách nhiệm. Duy úp mặt vào thành ghế trước mặt như muốn khóc. Rồi chợt như bừng tỉnh Duy gọi lớn:
- Bác tài ơi cho tôi xuống!
- Gì?
- Cho tôi xuống!
- Mới chạy một chút mà mắc đái rồi hả cha nội?
- Dạ không tôi xuống luôn! Tôi không đi nữa!

      Duy lững thững lê bước trở lại Sài Gòn mà chẳng hề nghĩ đến chuyện đón xe đi cho đến khi đôi chân rã rời.

 ( Còn tiếp chương 3 )

trungkim

Gởi Hoa Nắng!

Cám ơn Hoa Nắng! Anh cũng chuyển qua Unicode được nhưng sai rất nhiều lỗi chính tả. Ví dụ như những chữ có dấu ngã thì trở thành dấu hỏi hết...Thế nên phải dò lại. Nhưng HN thích đọc thì mai mốt anh sẽ đăng từng kì ngắn cho tiện anh sửa lỗi chính tả nhé!( Bởi anh không có thời gian nhiều nhé!). Thân mến!

HN

Anh TK ơi! hôm nay lang thang em lại tìm về câu truyện này mà vẫn chưa có tập tiếp theo anh có thể gởi giùm em vào Email hoặc pots tiếp lên được ko ạ! anh gởi đi em có thể sẽ chỉnh phông chữ giùm anh em cũng đã giúp một người bạn chỉnh được rồi anh ạ! cảm ơn anh nhiều!

trungkim

Gởi Hoa Nắng!

Cám ơn hoanang đã nhiệt tình như thế! Nếu mà hoanang chuyển đổi được thì còn gì bằng. tk còn cả một bộ tiểu thuyết " BEN DONG SONG HUONG " và mấy chục tập kịch bản phim của nó nhiều truyện ngắn và truyện vừa thơ ca... đều nằm ở phông chữ này. Bởi trước đây chưa có phong trào blog tk chỉ với mục đích in ra giây thôi nên đều đánh máy theo VNI- WINDOWS cả. tk có hỏi một số người ( có lẽ chưa phải chuyên gia vi tính chăng? ) họ đều lắc đầu. Hoa Nắng gởi cho tk địa chỉ mail tk thử gởi đến HN một truyện ngắn theo phông chữ này xem HN có chuyển đổi được không nhé! Cám ơn HN trước và cám ơn rất nhiều đã đọc tiểu thuyết YEU MA rồi có cảm nhận hay! Thân mến!

hoa nắng

Gửi anh :Trung Kim

Cảm ơn anh đã cho đọc ké tập truyện tiểu tuyết này nhé! em đọc vừa đến phần 4 này thì không thấy anh gửi vả lại nghĩ tự nhiên đi kêu người khác thì kỳ kỳ ... nên cứ đợi để đọc tiếp đấy ạ! em thích cái gợi mở câu truyện của anh và điều quan trọng nữa là trong suy nghĩ của con người thì ma quỷ bao giờ cũng xấu xa và đáng sợ. Nhưng em lại cảm nhận trong câu truyện của anh có một thông điệp cho người đọc dù ở thế giới nào hay ở đâu cũng đều có người tốt kẻ xấu ...như nhân vật con ma dễ thương này ...lại bị chính kẻ xấu hãm hại cả trong khi đã chết.
Nên em rất muốn được coi tiếp kết quả của bi kịch thực sự ở đàng sau đó là gì ...!
Nên rất mong được đọc tiếp phần 5 của truyện anh nhé!

(Nếu ko phiền ... (nói nhỏ ạ)anh có thể gửi phần chưa sửa vào mail của em em sẽ sửa cùng anh cho nhanh được không ạ ! rùi em lại gửi lại cho anh . Nếu anh thấy không nên thì coi như là em chưa có nói gì đâu ạ hì !)

trungkim

Gởi bạn Hoa Nắng!

Chào bạn Hoa Nắng! Rất vui được quen bạn! Không ngờ truyện dài như thế bạn cũng thích đọc à. Cám ơn bạn nhiều! Mình nghĩ không ai đọc nên không biên tập lại để post lên. Truyện thì đã có nhưng trước đây mình lỡ đanh máy font chữ VNI- WINDOWS nên bây giờ phải đánh máy lại font UNICODE mới post lên blog được. Thế nên nếu có độc giả thì mình mới thấy hứng thú để làm và nếu bạn thích thì chờ mình nhé! À những chương trước bạn đã đọc chưa? Cám ơn bạn nhiều!

hoa nắng

Truyện hay

Sao anh Không pots tiếp phần còn lại của truyện này đi ạ ! em ngóng mãi để đọc tiếp mà chả thấy đâu truyện đọc rất hấp dẫn mởi tình tiết lãng mạn và mang tính huyền bí của thế giới mà chưa một ai khám phá nổi nên gợi trí tưởng tượng rất phong phú nhất là khi đọc truyện này của anh !
Rất mong được đọc tiếp phần còn lại của câu truyện này anh nhé!
Cảm ơn anh nhiều!

trungkim

Gởi HM!

Chuyện còn dài! Chẳng những chưa hé mở mà còn thắt lại đấy! Nhưng có lẽ để tk gởi bản thảo cho HM đọc một mình nhé! Chứ post lên đây chẳng có ai đọc đâu! Cám ơn HM!

Huỳnh Mai

Câu chuyện đã có chút hé mở rồi phải không anh? Nhưng.. hé mở bây giờ có hơi sớm không? Hay là cứ để ngượi đọc hồi hộp tưởng tượng thêm những tình huống sắp tới?

Bây giờ người đọc lạichú tâm đến việc giải quyết mối quan hệ giữa Loan và anh chàng Duy chứ không phải là mối tình của Duy và con "ma" nữa.

Em thì thích chàng Duy đi thẳng lên Buôn Me Thuột luôn chứ không phải đi nửa đường rồi quay trở về. Hihihihi. "Ma ám" mà.

Em đọc trễ thôi nhé chứ không phải là không đọc đâu. Sau 3 tuần nữa là chuyện anh post lên không kịp để em đọc đấy.